Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
lanh-chua-thien-su-phan-boi-ta-nhac-len-trung-toc-thien-tai.jpg

Lãnh Chúa: Thiên Sứ Phản Bội, Ta Nhấc Lên Trùng Tộc Thiên Tai

Tháng 2 9, 2026
Chương 341: Lý giải Ngưu Đầu Nhân, trở thành Ngưu Đầu Nhân, muộn tao Trần Lạc! Chương 340: Thiên nộ tinh tức giận, mười vạn đại quân tập kết, đại chiến mở màn!
chung-ta-la-tro-choi-nguoi-choi.jpg

Chúng Ta Là Trò Chơi Người Chơi

Tháng 1 10, 2026
Chương 870: Con thỏ động Chương 869: Yên tĩnh tiêu vong
one-piece-ta-co-999-trai-ac-quy.jpg

One Piece Ta Có 999 Trái Ác Quỷ

Tháng 1 21, 2025
Chương 308. Chấp chưởng Ngư Nhân đảo Chương 307. Quay về Long cung thành
tan-the-bat-dau-sao-chep-toan-cau-vat-tu.jpg

Tận Thế: Bắt Đầu Sao Chép Toàn Cầu Vật Tư

Tháng 1 24, 2025
Chương 192. Sinh mệnh Yamato hài Chương 191. Lại không Quang Tể hội tổng bộ
truong-sinh-gia-toc-tu-khai-chi-tan-diep-bat-dau

Trường Sinh Gia Tộc: Từ Khai Chi Tán Diệp Bắt Đầu

Tháng 12 14, 2025
Chương 852: Cùng Vân Phi Nhi quyết định khế ước (2) Chương 852: Cùng Vân Phi Nhi quyết định khế ước
ngu-thu-ta-than-thu-toan-bo-nho-tuong-tuong.jpg

Ngự Thú: Ta Thần Thú Toàn Bộ Nhờ Tưởng Tượng

Tháng mười một 26, 2025
Chương 523 Chương 522: Đen sì thân ảnh
dau-pha-trung-sinh-tieu-le-da-tu-da-phuc.jpg

Đấu Phá: Trùng Sinh Tiêu Lệ, Đa Tử Đa Phúc

Tháng 1 20, 2025
Chương 217. Thành đế, Tiêu tộc hưng thịnh Chương 216. Kinh ngạc Hồn Thiên Đế cùng Hư Vô Thôn Viêm
toan-dan-noi-tru-an-ta-moi-cap-mot-cai-kim-sac-thien-phu.jpg

Toàn Dân Nơi Trú Ẩn: Ta Mỗi Cấp Một Cái Kim Sắc Thiên Phú!

Tháng 2 8, 2026
Chương 433: Năm cục ba thắng, chức nghiệp tùy ý tuyển. Chương 432: Còn lại bản đồ khiêu chiến.
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 340: Một lần nữa chạy trốn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 340: Một lần nữa chạy trốn

Mười ngày sau, kinh thành Kính Quốc.

Tại phía bắc thành, cuối một con phố hẹp có một cửa hàng nhỏ không đáng chú ý. Căn tiệm này gọi là Xuân Thu Tiệm, chỉ là một nơi bán hàng tạm nham vô cùng bình thường, ngoại trừ mấy người dân sống ở xung quanh thì bình thường khó mà thấy được người lạ bước vào cửa hàng.

Chủ tiệm là một cô gái tuổi chừng hai mươi, dung nhan rất xinh đẹp, tính tình cũng rất dịu dàng tốt bụng, ban đầu thường xuyên có thể nhìn thấy mấy vị phụ nhân lớn tuổi xung quanh đứng ra muốn làm mai mối cho cô.

Chỉ là vị bà chủ trẻ tuổi này nói rằng mình đã có chồng, hiện tại đang sống cùng mẹ chồng khiến cho nhiều người tiếc rẻ không thôi. Một cô nương tốt như vậy không biết là tên khờ nhà nào đi cái hồng phúc tề thiên cưới được về làm vợ.

Tuy nhiên trong việc làm ăn buôn bán vị bà chủ xinh đẹp này giống như trở thành một kẻ khác hẳn, người bình thường muốn chiếm lợi của nàng nửa cắc bạc cũng là khó như lên trời.

Hôm nay thời tiết từ sáng đã âm u một mảnh, lúc nãy còn có một cơn mưa rào lướt qua khiến cho hiện tại trên đường không một bóng người. Xuân Thu cửa tiệm từ sáng tới giờ đều không có khách nhân nào ghé tới làm cho vị chủ tiệm xinh đẹp ngồi sau quầy chán nản không thôi, bàn tay xinh đẹp không ngừng vô thức gảy bàn tính phát ra từng trận lách cách tiếng vang.

Mình đang quản lý cửa hàng dùm cho huynh ấy, nếu như cửa hàng làm ăn thua lỗ thì biết nói sao với huynh ấy bây giờ?!!!

Nghĩ tới đây vị chủ tiệm xinh đẹp liền không nhịn được thở dài, ảm đạm nằm bẹp xuống mặt bàn.

Đúng lúc này cánh cửa mở ra, gió lạnh bên ngoài lùa vào mang theo hơi ẩm.

“Chào mừng quý…….!” Vị chủ quán xinh đẹp lập tức lấy lại tinh thần đứng dậy, mỉm cười như hoa lên tiếng.

Tuy nhiên khi người vừa tới bỏ xuống chiếc mũ rộng vành trên đầu để lộ khuôn mặt, nàng liền chấn động tâm thần, lời nói theo đó cũng dừng lại giữa không trung.

“Lâu quá không gặp! Muội vẫn khỏe chứ?!” Lý An một tay cầm mũ rộng vành, mỉm cười hỏi. Lâu ngày mới được tương phùng, trong lòng hắn cũng không khỏi cảm thấy cao hứng.

“Huynh.. Huynh.. Muội.. Muội vẫn khỏe!” Liễu Thanh Nhi tay chân không biết để đâu cho phải, ấp úng cả buổi mới nói được lên lời, khuôn mặt dù không uống một giọt rượu nào nhưng vẫn đỏ ửng như người say.

Lý An nhìn thấy điệu bộ này của nàng không nhịn được cười lớn không thôi, Liễu Thanh Nhi thấy vậy lại càng lúng túng, hai vành tai trắng nõn cũng đỏ ửng.

Đã rất lâu rồi Lý An không cảm thấy vui vẻ như vậy, hắn khẽ ho khan một tiếng để nén cười, cố gắng nghiêm túc lên tiếng: “Mọi chuyện rất phức tạp, sau này ta sẽ từ từ kể lại cho muội. Hiện tại muội cùng với mẫu thân cần lập tức cùng ta rời khỏi kinh thành. Ngay lập tức.”

Không ngờ cuối cùng cũng gặp được người mà mình mong ngóng bao lâu nay nhưng đối phương lại nói ra một câu như vậy. Liễu Thanh Nhi kinh ngạc hỏi: “Vậy Xuân Thu cửa tiệm thì phải làm sao?”

“Muội hãy viết một phong thư nhờ Trương Viễn Sơn coi chừng cửa tiệm giúp. Thời gian rất gấp gáp, trước mắt muội đừng hỏi gì cả.” Lý An thần sắc nghiêm trọng lên tiếng.

Mười ngày qua hắn không ăn không ngủ cưỡi ngựa một mạch từ Linh Kính Thành đuổi tới nơi này, trên đường đã liên tục thay hơn hai mươi con bảo mã chính là bởi vì sợ có người tới trước hắn một bước.

Theo lý mà nói việc Ngũ Nương cùng Liễu Thanh Nhi ở nơi này ngoại trừ Lý An ra số người biết cũng chỉ ít ỏi đếm được trên đầu ngón tay. Dù cho chuyện này không sớm thì muộn cũng sẽ lộ ra bên ngoài tuy nhiên cũng có thể giấu giếm được một khoảng thời gian ngắn.

Chỉ là liên quan tới an toàn của người nhà hắn không dám đánh cược, trên đời này không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.

May mắn cuối cùng vẫn là hắn lo xa, giây phút nhìn thấy Liễu Thanh Nhi đang chán nản ngồi sau quầy hàng hắn đều có xúc động muốn ôm nàng thật chặt.

Nơi ở của Ngũ Nương cách Xuân Thu cửa tiệm chỉ mấy chục bước chân. Đã mấy năm không gặp bà đã già đi rất nhiều, trên đầu tóc bạc cũng đã quá nửa, tính toán ra thì tuổi tác của Ngũ Nương cũng chỉ mới gần năm mươi mà thôi, tuy nhiên bởi vì thời trẻ lao lực quá độ cho nên bề ngoài trông không khác gì người già sáu mươi, bảy mươi tuổi bình thường.

Nhìn thấy Lý An, khuôn mặt già nua của Ngũ Nương lập tức co rúm lại, hai hàng lệ nóng tuôn ra như mưa.

Lý An bị mẫu thân ôm chặt, do dự một chút rồi cũng không tránh đi.

Một lúc lâu sau, Ngũ Nương mới buông ra Lý An, bà cẩn thận nhìn khuôn mặt của hắn một lúc lâu mới lên tiếng: “Con trai, con lớn thật rồi!”

Không hiểu sao trong đầu của bà lúc này lại hiện lên hình ảnh con trai Nhị Ngưu lúc còn nhỏ. Khi đấy nó chỉ là một đứa bé ốm yếu mắc hen suyễn nặng, mỗi lần trời trở gió đều suốt đêm thở hổn hển không ngủ nổi, mỗi lần như vậy đều là bà ôm nó hát ru đợi cho qua đêm dài.

Chút ký ức còn sót lại từ nhiều năm trước này như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm lòng bà bao năm nay. Nhị Ngưu hiện tại vẫn là Nhị Ngưu nhưng đã không còn là Nhị Ngưu năm đó nữa, đứa trẻ năm xưa đã không còn cần người bảo vệ.

“Mẫu thân vẫn khỏe chứ?!” Lý An cũng nhìn mẫu thân của mình, mỉm cười hỏi.

So với trước kia Ngũ Nương đúng là đã già đi rất nhiều tuy nhiên trên người cũng có thêm một cỗ quý khí, bà trên người mặc một bộ đồ nhung được cắt may tinh xảo, một đầu tóc bạc được giữ lại bằng một cây trâm bằng vàng. Thật sự khó mà liên tưởng được phú bà trước mắt cùng với hình ảnh người phụ nữ gầy còm lam lũ năm xưa.

“Mẫu thân vẫn khỏe, so với trước kia còn khỏe hơn nhiều lắm. A Nhi chăm sóc ta rất chu đáo, con nhất định phải thật tốt cảm ơn nó.” Ngũ Nương mỉm cười trả lời, ánh mắt ôn nhu hết nhìn con trai lại nhìn sang Liễu Thanh Nhi ở bên cạnh.

Liễu Thanh Nhi bị bà nhìn như vậy đều không nhịn được mà hơi đỏ mặt.

“Hiện tại không phải là lúc nói chuyện, hai người mau thu xếp đồ đạc đi, chúng ta phải lập tức rời khỏi kinh thành. Nên nhớ mang đi đồ vật càng ít càng tốt, tiền bạc châu báu gì đó tuyệt đối đừng mang theo.” Lý An trịnh trọng nhắc nhở, thần sắc lập tức trở nên trầm trọng.

Liễu Thanh Nhi cùng Ngũ Nương nhìn thấy hắn như vậy cũng biết sự tình nghiêm trọng cho nên không nói nữa mà chạy đi thu xếp đồ đạc. Hai người ngoại trừ mang theo một ít y phục cùng thuốc thang ra thì toàn bộ đều không mang, cuối cùng mỗi người chỉ mang theo một chiếc tay nải rất nhỏ.

Hai người cũng không phải lần đầu theo Lý An chạy trốn đi nơi khác, động tác nhanh nhẹn thuần thục vô cùng.

Không bao lâu sau, Lý An cùng với Ngũ Nương cùng Liễu Thanh Nhi ngồi trong một cỗ xe ngựa nhỏ yên lặng rời khỏi kinh thành.

Chiếc xe ngựa lúc lắc trên quan đạo, đợi tới khi cách Kinh Thành đã gần một dặm Lý An mới từ trong xe ló đầu ra, đưa cho người phu xe một nén bạc thật lớn nói: “Cỗ xe ngựa cùng con ngựa này ta mua! Ngươi hãy trở về đi.”

Người phu xe cũng là một người nhanh nhẹn, lập tức nhận lấy nén bạc rồi nhảy xuống xe.

Chiếc xe lập tức tăng nhanh tốc độ, hai bánh xe nghiến vào mặt đường phát ra từng trận lách cách, chẳng bao lâu nó đã biến mất sau khúc ngoặt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thi-tuu-song-tuyet-mot-kiem-khai-thien-giao-hoa-sup-do
Thi Tửu Song Tuyệt: Một Kiếm Khai Thiên, Giáo Hoa Sụp Đổ
Tháng 10 29, 2025
dinh-cap-tu-chat-lang-le-tu-luyen-ngan-van-nam.jpg
Đỉnh Cấp Tư Chất , Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Vạn Năm
Tháng 1 21, 2025
tran-thu-tram-van-nam-do-de-cua-ta-treo-len-danh-chu-thien.jpg
Trấn Thủ Trăm Vạn Năm, Đồ Đệ Của Ta Treo Lên Đánh Chư Thiên
Tháng 4 25, 2025
de-nguoi-yeu-duong-dua-gion-toan-mang-rang-ham-deu-nat.jpg
Để Ngươi Yêu Đương Đùa Giỡn, Toàn Mạng Răng Hàm Đều Nát
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP