Chương 293: Mở rộng tầm mắt
Kim Long Thương Minh là thế lực kinh thương lớn nhất Kính Quốc, bọn hắn không chỉ lũng đoạn kinh tế mà dù là trên quân sự hay chính trị đều vô cùng mạnh mẽ, là thế lực mà đến triều đình cũng không dám khinh thường chút nào. Ngoại trừ tổng bộ tại kinh thành ra Kim Long Thương Minh còn có năm cái phân đà tại năm châu, người đứng đầu mỗi cái phân đà gọi là đà chủ.
Lấy quy mô khổng lồ của Kim Long Thương Minh mà nói dù chỉ là một phân đà mà thôi nhưng cũng đủ lớn mạnh tới mức không thể tưởng tượng được, có thể đứng đầu một cái phân đà như vậy tự nhiên cũng không thể nào là một cái người bình thường.
Chu Kiến Sơn làm đà chủ Kim Long Thương Minh phân đà Thanh Châu đã hơn năm mươi năm, hắn bình thường làm người hòa nhã, thường xuyên ra mặt lo liệu việc làm ăn của thương minh nhưng tuyệt nhiên chưa từng có ai nhìn thấy hắn xuất thủ, thậm chí y là luyện khí sĩ hay là luyện thể sĩ vẫn còn là một cái đề tài tranh luận nóng hổi.
Tuy nhiên căn cứ vào việc qua năm mươi năm mà ngoại hình của Chu Kiến Sơn gần như không có bất cứ cái gì thay đổi mà nói, hắn ít nhất cũng là một cái nhị châu cảnh luyện thể sĩ.
Đối diện với nhân vật tràn đầy thần bí này Lý An cũng không có chút nào dám khinh thường, hắn khẽ cúi đầu đứng ở phía sau đoàn người không lên tiếng.
Chu Kiến Sơn trò chuyện cùng với Trang Ngọc cùng Chu Kiên một hồi liền đi xuống lầu bên dưới, từ đầu tới cuối đều không có nhìn Lý An nhiều lấy một cái.
Lý An một mực nhìn theo tới khi bóng lưng của đối phương biến mất ở cuối bậc thang.
Người hầu nhanh chóng sắp xếp vị trí cho đoàn người, Trang Ngọc cùng với Chu Kiên được sắp xếp ngồi cùng một căn phòng nhỏ nằm ở phía bắc. Lý An thì được sắp xếp vào căn phòng ngay bên cạnh.
Nói là nằm ngay bên cạnh nhưng trên lầu sáu diện tích rộng rãi như một cái quảng trường nhỏ chỉ bố trí sáu căn phòng như vậy thành một hình tròn cho nên khoảng cách giữa hai căn phòng cũng có hơn 5m. Phía trước mỗi căn phòng có một tấm màn mỏng màu xanh lục vô cùng tinh xảo, khách nhân ngồi ở trong phòng có thể toàn cảnh quan sát tầng năm không bỏ sót một chút gì đặc biệt là đài cao nằm ở trung tâm.
Bên trong căn phòng bố trí cũng không xa hoa, một chiếc bàn nhỏ đặt vài món điểm tâm tinh xảo, hai bên là hai chiếc ghế tựa kiểu dáng đơn giản, bên bức tường đối diện lối vào treo một bức tranh thủy mặc nhỏ.
” Không ngờ cái này Kim Long Thương Minh còn là khách hàng của mình!” Lý An sờ lên chiếc ghế tựa, mỉm cười lẩm bẩm. Chỉ cần nhìn kiểu dáng cùng họa tiết trang trí thôi hắn liền có thể khẳng định chiếc ghế này chính là hàng của Lạc Hồng Thương Hội.
Đồ mộc của Lạc Hồng Thương Hội cho dù làm từ cùng một chất liệu so với những nơi khác nhưng kiểu dáng cùng họa tiết trang trí lại vô cùng đặc biệt, nếu như để Lý An miêu tả thì hắn sẽ nói phong cách của bọn hắn rất hiện đại cách tân. Hiện nay trên thị trường đồ mộc Lạc Hồng Thương Hội đã tạo thành một trường phái riêng độc lập phân biệt với những lưu phái điêu khắc gỗ đã có từ lâu đời.
Lý An ngồi xuống ghế, lưng dựa vào phía sau cảm thấy rất thoải mái, hắn nhìn một chút trên bàn một đĩa trái cây cùng với một đĩa điểm tâm, cả hai đều là tinh phẩm được chọn lọc kỹ càng nhưng hắn cuối cùng vẫn là không động tới. Thực sự là sau lần đó tại Lục Đông Trấn bị con kia Tam Đầu Lang đầu độc vào rượu làm hắn có chút một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng rồi, hắn cơ hồ không ăn uống bất cứ thứ gì mà người khác đưa, dù có ăn vào miệng cũng sẽ lặng yên không một tiếng động thu vào không gian đan điền.
Ngay cả hắn cũng cảm thấy bản thân như thế này đúng là quá mức sợ chết tuy nhiên chung quy lại mạng nhỏ chỉ có một, cẩn tắc vô ưu này cũng không có gì là sai.
Theo thời gian trôi qua số người bên dưới hội trường tầng năm càng ngày càng nhiều, đợi tới khi bên dưới ghế ngồi đã lấp kín gần như toàn bộ thì bên trên đài cao mới ung dung đi lên một người.
Kẻ này mặc một bộ mãng bào trắng như tuyết, hông đeo một chiếc đai lưng ngọc hình thanh xà cực kỳ tinh xảo, còn không phải là đà chủ Kim Long Thương Minh phân đà Thanh Châu Chu Kiến Sơn thì còn có thể là ai.
Chu Kiến Sơn thân hình cao lớn bước lên đài đem tới một cảm giác áp bách kỳ lạ, hắn trên mặt vẫn luôn treo nụ cười hiền lành vô hại, hai con mắt híp lại giống như cũng đang cười. Tuy nhiên bên dưới mấy trăm người nhìn thấy hắn đều vô thức ngậm miệng lại, bên dưới đài cao lập tức im lặng như tờ.
” Bây giờ yêu ma làm loạn khắp nơi, mọi người chắc hẳn ai cũng đều bận tới tối tăm mặt mũi, các vị có thể bỏ chút thời gian tới tham gia thật sự là vinh dự lớn lao cho Chu mỗ. Để không làm mất thời gian vốn đã ít ỏi của các vị, thương minh cũng sẽ không dài dòng văn chương nữa mà đi trực tiếp vào tiết mục chính.” Chu Kiến Sơn bốn phía ôm quyền, giọng nói chân thành lên tiếng.
Bên dưới vang lên một hồi âm thanh hưởng ứng, đa phần đều là vuốt mông ngựa lời nói. Kể cũng lạ, những lời này bình thường nói ra sẽ bị cho là tiểu nhân bợ đỡ tuy nhiên bây giờ mấy trăm người cùng nói lại tựa hồ là điều bình thường tới không thể bình thường hơn được nữa.
” Đấu giá hội bắt đầu! Món đồ đầu tiên.” Chu Kiến Sơn trầm giọng nói một tiếng trực tiếp dập tắt tiếng lao xao bên dưới. Một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp mặc một bộ cung trang màu đỏ bê theo một chiếc khay gỗ rộng khoảng 1m đi lên đài cao.
Lý An lập tức phấn chấn tinh thần ngồi thẳng dậy nhìn vào món đồ đặt trên mâm gỗ, lúc này bên trên phủ một lớp vải đỏ cho nên hắn không thể nhìn thấy được đó là món đồ gì.
” Một gốc ngàn năm nhân sâm, linh khí tràn đầy, đã có hình dạng ngũ chi cùng khuôn mặt mơ hồ. Đây là do thợ đào nhân sâm tìm thấy sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, bảo quản vô cùng tốt. Giá khởi điểm một vạn lượng vàng, mỗi lần tăng giá không thể ít hơn 100 lượng vàng.” Chu Kiến Sơn quen thuộc vô cùng cẩn thận nâng khay gỗ lên cao, giọng nói trầm ấm vang khắp hội trường.
Bên dưới im lặng ngắn ngủi rồi nhanh chóng vang lên tiếng đấu giá.
” một vạn năm ngàn lượng!’
” Hai vạn lượng!”
” Ba vạn lượng!”
….
Từng tiếng hô giá giống như từng nhát dao đâm vào cõi lòng của Lý An, hắn đột nhiên phát hiện mình thực sự rất nghèo. Món hàng đầu tiên đã là một gốc ngàn năm nhân sâm rồi, đạt tới cấp độ này đã có thể xưng là thần dược rồi, bình thường trên thị trường đều là có tiền cũng không mua được. Để chữa trị cho Lý Tiểu Hoa hắn từng khắp nơi tìm mua một gốc 500 năm nhân sâm, kết quả chính là tìm hơn ba tháng mới tìm được, sau đó lại dùng 5 vạn lượng vàng để mua về.
Từ đó có thể thấy được một củ ngàn năm nhân sâm có ý nghĩa là gì.
Quả nhiên đấu giá nhanh chóng kết thúc, những người ngồi ở đây giống như đều khinh thường nói nhiều, mỗi lần tăng giá ít nhất cũng đều là năm trăm lượng vàng. Một lát sau đã không còn ai ra giá, Chu Kiến Sơn dùng chiếc búa gỗ gõ lên bàn ba tiếng rồi cao giọng tuyên bố: ” Món hàng đầu tiên đã được bán, khách nhân số 98 sau khi kết thúc đấu giá hội xin mời lên lầu bảy.”
Tiếp sau đó món hàng thứ hai nhanh chóng được đem lên, đó là một viên khoáng thạch lớn bằng đầu người, có màu nâu đen vô cùng đặc trưng, bên trên bề mặt có rất nhiều lỗ hổng giống như tổ ong.
Chưa cần Chu Kiến Sơn lên tiếng giải thích Lý An đã hít một hơi khí lạnh: ” Hỏa Tinh Khoáng! Đây là nguyên liệu chính luyện chế thần binh.”
Món đồ thứ ba là một quả trứng hung thú Bạch Vũ Kê, bên trên quả trứng lớn bằng cái đầu người trưởng thành bốc lên hơi trắng nghi ngút trông vô cùng thần dị.
Món đồ thứ tư lại là một gốc dược liệu tên là Hư Huyết Đằng, nghe nói có thể giúp luyện thể sĩ đột phá lên kim thân cảnh.
……
Từng thứ thiên tài địa bảo liên tiếp đem lên làm Lý An nhìn tới hoa cả mắt, quả nhiên là món sau càng quý giá hơn so với món trước gấp bội, giá tiền tự nhiên cũng cao hơn không chỉ một hai lần.
Có mấy món đồ thậm chí làm cho Lý An cũng không khỏi động tâm tuy nhiên từ đầu tới cuối hắn vẫn không xuất thủ mua một món nào. Thật ra cũng không phải hắn trong túi rỗng tuếch chẳng qua mục tiêu lần này của hắn tới Linh Kính Thành cũng không phải những cái này món đồ mà là nội đan linh thú.
Quan sát đấu giá hội đã lên tới hồi cao trào, con số được hô lên bên dưới đã hơn hai mươi vạn lượng vàng, Lý An khẽ lắc đầu lẩm bẩm: ” Ta tuyệt đối không đủ tiền để đấu giá viên nội đan linh thú kia. So sánh với những thế lực đã ăn sâu bén rễ mấy trăm năm, mấy ngàn năm thì Lạc Hồng Thương Hội thực sự vẫn còn quá nghèo!'”