Chương 292: Chu Kiến Sơn
Lý An cùng với phu thê Trang Ngọc ba người nhanh chóng rời khỏi Nam Việt Vương Phủ, đi theo bọn hắn cũng không có binh lính hộ vệ mà chỉ có hai cái nha hoàn đi theo.
Lý An được mời lên một cỗ xe ngựa thật lớn, bên trong xe ngựa không chỉ trang trí xa hoa mà diện tích còn vô cùng rộng rãi, bên cạnh cửa sổ là một chiếc đệm nhung có thể dùng để ngả lưng, chính giữa đặt một chiếc bàn nhỏ hình tròn, trên bàn đặt vài món điểm tâm tinh xảo. So với một cỗ xe ngựa thì nơi này càng giống như một căn phòng nhỏ hơn, Lý An vén lên cửa sổ quan sát ra bên ngoài nhà cửa dày đặc hai bên đường.
Phía bên kia phu thê Trang Ngọc cũng không lên cùng một cỗ xe ngựa mà mỗi người một xe riêng, rất nhanh ba cỗ xe ngựa chầm chậm tiến lên trên con đường rộng rãi phía trước Vương phủ.
Lý An lơ đãng nhìn ra bên ngoài quang cảnh, người đi trên đường không tính là ít nhưng bởi vì mặt đường quá rộng cho nên tỏ ra có chút trống trải, hai bên nhà cửa đa phần đều là hai, ba tầng lầu, kiến trúc vô cùng có phong cách, rất nhiều cửa hàng buôn bán đủ loại hàng hóa đang mở cửa, bên lề đường cũng không thiếu những cửa hàng nhỏ, tiếng rao hàng vang lên vô cùng nhộn nhịp.
“Thời buổi loạn lạc còn có thể duy trì được như thế này tràng cảnh, thời thịnh thế nơi này nhất định vô cùng náo nhiệt.” Lý An lơ đễnh lẩm bẩm, hắn có chút hối tiếc trước khi yêu thú làm loạn chưa từng tới dạo chơi qua cái này Linh Kính Thành danh tiếng vang xa rồi.
Bởi vì đều nằm ở khu trung tâm của Linh Kính thành cho nên rất nhanh ba cỗ xe ngựa đã đi tới Kim Long Thương Minh.
Lý An xuống xe ngựa ngửa đầu nhìn cái này danh tiếng vang xa Kính Quốc đệ nhất thương hội. Đây là một tòa tháp cao bảy tầng, diện tích không tính là quá lớn nhưng kiến trúc vô cùng tinh xảo, những mái ngói cong vút đầu rồng, những bức tường thếp vàng óng ánh hào quang, phía trước đại môn đặt một bức tường đá cao hơn 5m bên trên điêu khắc hình một bầy kim long đoạt châu.
“So với nơi này Lạc Hồng Thương Hội của ta quả thực chỉ là nhà giàu mới nổi mà thôi!” Lý An ngửa đầu nhìn tấm biển hiệu rồng bay phượng múa bốn chữ Kim Long Thương Minh thì không khỏi cảm thán lắc đầu. Đồng thời trong lòng hắn cũng không khỏi nảy sinh cảm giác hướng tới, rồi sẽ có một ngày Lạc Hồng Thương Hội của hắn phát triển so với trước mắt Kim Long Thương Hội còn muốn lớn hơn.
Ba người vừa xuống xe ngựa bên trong Kim Long Thương Minh liền vội vàng đi ra mười người, bọn hắn trên người đều mặc một bộ áo bào màu trắng kiểu dáng giống như đúc, nơi ngực trái có hình một con kim long đang ngửa đầu gầm thét trông vô cùng uy vũ.
“Bái kiến Nhị đà chủ!”
Mười mấy người vội vàng tiến tới hướng Chu Kiên thi lễ, còn như Trang Ngọc đứng bên cạnh bọn hắn ngược lại làm như không thấy.
Lý An đứng phía sau hai người nhìn thấy cảnh này thần sắc như thường nhưng trong lòng lại có chút nghi hoặc, hắn thực chẳng thể hiểu nổi hai kẻ này tuy là phu thê trên danh nghĩa nhưng nhìn qua lại không khác gì kẻ thù.
Hôm nay là buổi đấu giá hội tổ chức ba tháng một lần của Kim Long Thương Minh cho nên nơi này sớm đã vô cùng tấp nập, phía trước cửa lớn đứng rất nhiều người chen chúc. Những người này có là dân cư Linh Kính Thành cũng là có người từ tòa thành khác tới để tham gia đấu giá hội, Lý An ước tính chỉ trước cửa vào thôi cũng đã có hơn trăm người rồi. Những người này lúc này đều đang ngoan ngoãn xếp hàng chờ người của Kim Long Thương Minh sắp xếp.
Chu Kiên nghiêng ngang lẫm liệt đi vào cửa chính, phía trước đoàn người đều không dám ngăn cản mà nhanh chóng tản ra hai bên nhường đường. Chỉ là nhìn một bộ vênh váo đắc ý của hắn khiến cho không ít người đều chau mày thấp giọng bình luận. Âm thanh được đè nén rất thấp nhưng không qua nổi thính giác siêu việt của Lý An.
“Hừ! Chỉ là một tên nhãi nhép mà thôi, nếu không phải bởi vì đại ca Chu Kiến Sơn của hắn ta còn lười nhìn lấy một cái bẩn mắt!”
“Tiểu nhân đắc ý cũng chỉ thế là cùng, thực sự là buồn nôn.”
“Cũng không biết tại sao Chu đà chủ quang minh lỗi lạc thần thông kinh thiên lại có cái đệ đệ đáng kinh tởm như thế này!”
“Đáng hận nhất chính là loại này tiểu nhân lại có thể cưới Trang quận chúa, thực sự làm cho ta tức chết!”
“Tức cái gì, hắn không cưới chẳng nhẽ là ngươi cưới. Lại nói Trang quận chúa nếu như không cưới hắn thì Linh Kính Thành sớm đã thất thủ vào ba năm trước rồi!”
……
Bên dưới ánh mắt vạn chúng chú mục Lý An đi theo Chu Kiên sau lưng đi vào bên trong Kim Long Thương Minh, phía sau đại môn là một đại sảnh vô cùng rộng lớn, bên trong cũng không bày biện hàng hóa cái gì mà chỉ có rất nhiều thị nữ xinh đẹp đang đứng chờ.
Chu Kiên vừa tiến vào liền có một vị tỳ nữ mặc váy dài màu trắng vội vàng tiến tới, nàng yểu điệu làm một cái động tác vấn an, giọng nói như chuông lanh lảnh dễ nghe: “Bái kiến nhị đà chủ! Mời ngài đi theo ta.”
Sau đó vị tỳ nữ xinh đẹp dẫn đường cho đoàn người đi lên tầng phía trên, trong lúc đi lên bậc thang bộ váy trắng bồng bềnh như tuyết của nàng đong đưa qua lại quả thực vô cùng đẹp mắt. Chu Kiên thần sắc như thường đưa tay sờ mó phía sau của người tỳ nữ, tham lam hít lấy hít để hương thơm trên người nàng.
Những người khác đều nhìn thấy cảnh này nhưng đều làm như không thấy, Trang Ngọc khẽ cau mày nhìn sang Lý An tuy nhiên lại nhìn thấy hắn đang chắp tay quan sát xung quanh, đối với hành vi của Chu Kiên giống như hoàn toàn không nhìn thấy.
Bọn hắn một mực đi lên tới lầu sáu mới dừng lại. Kiến trúc của lầu sáu vô cùng đặc biệt, nơi này cũng không chia thành các phòng mà tạo thành một không gian cực kỳ rộng rãi giống như quảng trường, mặt sàn ở chính giữa bị khoét rỗng thành một hình tròn cho nên đứng trên lầu sáu có thể nhìn được lầu năm toàn cảnh. Bố trí xung quanh lỗ hổng hình tròn kia là từng căn phòng nhỏ biệt lập với nhau, toàn bộ tầng sáu rộng lớn cũng chỉ bố trí 6 căn phòng nhỏ như vậy.
Lý An hứng thú quan sát bên dưới lầu năm, chỉ thấy nơi đó được bố trí một chiếc đài cao hình tròn rộng khoảng 3m. bốn phía xung quanh bố trí thật nhiều hàng ghế rồi tạo thành hình tròn. Lúc này đây phân nửa ghế đã có người ngồi, rất nhiều người hầu Kim Long Thương Minh đang bê điểm tâm cùng hoa quả phục vụ quan khách. Tiếng trò chuyện khe khẽ vang vọng khắp căn phòng vô cùng náo nhiệt.
Đúng lúc này phía sau vang lên tiếng bước chân, Lý An quay đầu lại nhìn thì thấy từ bên trên lầu bảy đi xuống một cái trung niên nhân. Người này ngoại hình bình thường nhưng thân hình lại vô cùng cao lớn, trên người mặc một bộ mãng bào màu trắng, hông đeo một chiếc đai ngọc hình dạng giống như một con rắn tự cắn đuôi. Khuôn mặt của y mỉm cười bình thản, phong thái ung dung làm cho người khác vô thức nảy sinh cảm giác thân cận.
“Bái kiến đà chủ!”
Đám người Kim Long Thương Minh nhìn thấy trung niên nhân liền lập tức trịnh trọng ôm quyền bái kiến.
Trung niên nhân phất tay ý bảo đám người miễn lễ, bước chân nhanh chóng đi tới phía trước Trang Ngọc, hai mắt híp lại nở nụ cười hiền lành: “Đã lâu không gặp quận chúa thần sắc càng ngày càng nội liễm, đoán chừng tu vi lại có tinh tiến nha. Thực là đáng chúc mừng!”
“Chu đà chủ quá khen, chút tu vi của ta làm sao so sánh được với đà chủ chứ!” Trang Ngọc cũng nở một nụ cười đáp lại.
Nhìn hai người cười cười nói nói giống như hảo hữu lâu ngày gặp tuy nhiên Lý An chung quy lại cảm thấy bầu không khí có chút không hợp lý. Hơn nữa Trang Ngọc đã là một cái nhị cấp cảnh luyện khí sĩ, cơ hồ đã là cao thủ đỉnh cao rồi, như vậy vẫn chưa thể so sánh với cái này Chu Kiến Sơn? Kẻ này rốt cuộc thực lực như thế nào?