Chương 288: Nguy cơ cùng cơ hội
Hợp tác? Lý An nhất thời không thể hiểu được đối phương đang muốn nói tới cái gì. Nam Việt Vương Phủ xưa nay mua vũ khí cùng với vật phẩm đều trực tiếp thông qua Kim Long Thương Minh, giữa bọn hắn xưa nay hoàn toàn không có bất cứ quan hệ nào, nếu không phải vậy thì cũng không tới nỗi Lý An mấy lần không hồi âm thư được bọn hắn gửi tới.
Bên trong căn miếu hoang có một chiếc bàn hình tròn, xung quanh lác đác mấy cái ghế đã hỏng từ lâu. Lý An cùng với Trang Ngọc lựa chọn hai chiếc ghế miễn cưỡng vẫn còn đứng vững ngồi xuống, còn về phần lão giả thân là kim huyết cảnh khoanh tay đứng phía sau Trang Ngọc không nói một lời.
“Vậy ta cùng Lạc Hồng Thương Hội đã vượt qua khảo nghiệm hay chưa?” Lý An mỉm cười nhưng trong lòng không cười nói.
“Tự nhiên là vượt qua, nếu không ta cũng sẽ không ngồi đây nói chuyện với ngài. Vẫn nghe nói Lý hội chủ không chỉ tài kinh thương kinh người mà còn là một vị luyện thể sĩ thật lợi hại, không ngờ ngài lại còn là một cái luyện khí sĩ. Thực sự là tuổi trẻ tài cao, tiểu nữ tự thấy không bằng.” Trang Ngọc mỉm cười như hoa nói, mảy may không có chút nào lúng túng.
Tuổi trẻ tài cao? Lý An lẩm bẩm bốn từ này ở trong lòng, câu nói này vẫn là dùng để so sánh những người như Trang Ngọc mới đúng. Còn như về phần hắn nếu không phải dựa vào đủ thứ ngoại vật thì làm sao có thể có được một thân tu vi như bây giờ.
Trang Ngọc tự nhiên không biết được trong lòng đối phương đang nghĩ gì, nụ cười trên mặt thu lại, giọng điệu trầm trọng: “Mấy tháng qua yêu thú khắp Thanh Châu không ngừng tụ tập lại bên trong khu rừng cách Linh Kính Thành chưa tới năm trăm dặm, tới bây giờ chỉ sợ ở nơi đó đã có mấy chục vạn con yêu thú. Bọn chúng tụ tập lực lượng khắp nơi như vậy chỉ có duy nhất một lý do mà thôi, chính là Linh Kính Thành.”
“Ý của Tam quận chúa là muốn Lạc Hồng Thương Hội tham gia bảo vệ Linh Kính Thành?” Lý An lắc đầu hỏi lại.
“Đúng là như vậy! Ta biết chuyện này nghe qua thực sự là buồn cười, Lạc Hồng Thương Hội tổng bộ cũng không nằm ở Linh Kính Thành, việc làm ăn phủ khắp cả Thanh Châu. Linh Kính Thành dù vỡ hay không cũng không ảnh hưởng nhiều tới việc buôn bán của thương hội. Dưới tình cảnh đó vì bảo vệ thành mà lại hy sinh không biết bao nhiêu của cải cùng sinh mạng thực sự là hành động ngu ngốc tới không thể chịu nổi.”
Lý An nhưng lại lắc đầu: “Ta hoàn toàn không nghĩ như vậy, ngược lại là đằng khác. Linh Kính Thành hiện tại là tòa đại thành lớn nhất Thanh Châu, cơ hồ chính là nút thắt kết nối những tòa thành khác lại với nhau. Nam Việt Vương Phủ dù sa sút nhưng cuối cùng vẫn là chủ nhân của Thanh Châu này, không có các ngươi ra mặt thu thập đại cục thì toàn bộ nhân loại Thanh Châu sẽ trở thành đây một đám kia một đám chờ đợi yêu thú tới ăn thịt.”
Đoạn nói tới đây hắn khẽ nhún vai: “Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa là ta tình nguyện hy sinh của cải cùng sinh mạng của Thương hội để bảo vệ Linh Kính Thành. Chúng ta chung quy là một cái thương hội mà thôi, cùng lắm thì rời khỏi Thanh Châu tới nơi khác làm lại từ đầu là được. Dù sao ban đầu ta cũng chỉ là một tên tiểu tử tay trắng mà thôi, cùng lắm thì trở về làm một cái trắng tay nam tử.”
“Lý hội chủ nói được nhẹ nhàng nhưng chỉ sợ sự thực không phải là như vậy. Nếu như không phải Thanh Châu hoàn cảnh đặc thù thì ngài cùng thương hội của ngài dù có mạnh bằng trời cũng chẳng thể nào quật khởi nhanh được như vậy. Tới nơi khác làm lại từ đầu, chỉ sợ những thế lực bản địa ở nơi khác sẽ không nghĩ như vậy đâu.” Trang Ngọc lắc chiếc đầu thật nhẹ, mỉm cười trả lời.
“Mọi lựa chọn đều phải có rủi ro, vấn đề duy nhất chính là lựa chọn nào ít tổn thất hơn mà thôi. Nếu như tam quận chúa trăm phương ngàn kế dụ ta tới đây chỉ để nói những lời này thì Lý mỗ xin cáo từ.” Lý An đứng dậy ôm quyền nói sau đó không chút do dự quay người rời đi.
“Kim Long Thương Minh sắp rút lui khỏi Thanh Châu, bọn hắn không muốn tiếp tục nhúng tay vào vũng nước đục này nữa.” Trang Ngọc vẫn ngồi yên trên ghế, giọng nói mang theo chút ít mệt mỏi cảm giác.
Lý An dừng lại bước chân nhưng vẫn không quay đầu lại.
Trang Ngọc tiếp tục nói: “Chỉ cần kết thành đồng minh với Nam Việt Vương Phủ chúng ta mà thôi, toàn bộ Thanh Châu này đều sẽ là địa bàn của Lạc Hồng Thương Hội các ngài. Thử nghĩ mà xem Thanh Châu dù không trù phú cho lắm nhưng rộng trăm vạn dặm, dân cư sinh sống nhiều không biết bao nhiêu mà kể, cộng thêm hiện tại tài nguyên yêu thú dồi dào giống như nấm sau mưa. Nếu như Lạc Hồng Thương Hội có thể nắm trong tay toàn bộ Thanh Châu mà nói lập tức có thể nhảy lên trở thành một trong mười thương hội lớn nhất Kinh Quốc này.”
Nắm trong tay toàn bộ Thanh Châu! Lý An chậm chạp cân nhắc sức nặng của mấy chữ này. Hiện tại việc làm ăn của Lạc Hồng Thương Hội tuy nói là trải rộng khắp thanh châu nhưng bọn hắn thực lực chung quy là có hạn, tại Thanh Châu cũng không thiếu những thương minh đã ăn sâu bám rễ cả ngàn năm, thậm chí chỉ mình Kim Long Thương Minh thôi cũng đã chiếm phân nửa việc kinh thương khắp Thanh Châu rồi.
So với những cái thế lực mấy trăm năm, mấy ngàn năm sử sách, Lạc Hồng Thương Hội mới thành lập chưa tới mười năm giống như chỉ là một tiểu hài tử đeo quá nhiều vàng bạc ở trên cổ, sẽ có một ngày chính những cái này vàng bạc sẽ rước tới họa sát thân.
Nam Việt Vương Phủ thì khác, bọn hắn đã cai quản Thanh Châu cả ngàn năm nay, thực lực cùng với nội tình không phải người bên ngoài có thể tưởng tượng được. Nếu như có một đồng minh như vậy Lạc Hồng Thương Hội nhất định có thể phát triển vượt bậc, thoắt một cái từ cây non tùy thời sẽ bị cơn bão thổi ngã trở thành một gốc cổ thụ ngàn năm tuổi.
“Kim Long Thương Minh tại sao lại rút lui khỏi Thanh Châu?” Lý An không lập tức trả lời mà hỏi.
“Tại Thanh Châu bọn hắn cũng chỉ là một cái phân đà mà thôi, khoản lợi ích tại nơi này đã không đủ làm thỏa mãn bọn chúng. Dù sao Thanh Châu đối với bọn hắn cũng chỉ là một nhà trọ tùy thời có thể vứt bỏ mà thôi, cuốn gói lên ngựa rời đi chỗ khác là xong chuyện. Tuy nhiên việc bọn hắn rút lui khỏi Thanh Châu vẫn chưa được công bố ra bên ngoài, theo nguồn tin của ta bọn hắn lần này tổ chức Long Châu Tụ Hội lớn như vậy chính là để một lần cuối vơ vét những gì có thể trước khi rời khỏi, sau khi Long Châu Tụ Hội kết thúc thì bọn hắn sẽ lập tức lên đường rời khỏi nơi này.”
“Kim Long Thương Hội có thể phủi mông rời đi nhưng Nam Việt Vương Phủ cùng với Linh Kính Thành thì không thể. Không có Kim Long Thương Minh cái này mạnh mẽ đồng minh hậu thuẫn các ngươi cảm thấy bản thân không đủ sức để bảo vệ Linh Kính Thành cùng với duy trì sức ảnh hưởng đối với Thanh Châu, trong lúc túng quẫn bí bách các ngươi liền bất đắc dĩ chọn Lạc Hồng Thương Hội chúng ta!” Lý An mỉm cười hỏi.
“Cách diễn đạt có chút vấn đề tuy nhiên về cốt lõi là như vậy. Đối với Lý hội chủ cùng với Lạc Hồng Thương Hội đây chính là nguy cơ cũng chính là cơ hội, cơ hội ngàn năm chỉ có một lần.” Trang Ngọc thản nhiên gật đầu không do dự.
Lý An nhíu chặt hai hàng lông mày, trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng: “Chuyện này quan hệ quá mức trọng đại, ta cần trước tiên quan sát tình hình bên trong Linh Kính Thành một chút rồi mới có thể ra quyết định.”
“Thời gian tuy gấp gáp nhưng chung quy là vẫn còn một ít thời gian, Long Châu Tụ Hội cũng phải một tháng nữa mới bắt đầu, Lý hội chủ có thể từ từ suy nghĩ. Trước mắt Lý hội chủ có thể ở lại Nam Việt Vương Phủ chúng ta.”
“Vậy xin làm phiền quý phủ rồi!” Lý An mỉm cười trả lời. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, điều này không chỉ áp dụng đối với kẻ thù mà còn áp dụng đối với cả đồng minh.