Chương 287: Khảo nghiệm
Bên trong chiếc lồng sắt khói súng dày đặc như mây đen trước bão, đứng ở bên ngoài ngoại trừ một mảng đen sì thì cái gì cũng không nhìn thấy được. Tuy nhiên bên tai vang lên từng tràng sắt thép va chạm lại vô cùng rõ ràng.
Lão giả hai tay cầm vào song sắt cắn răng phát lực, thanh sắt thô to như bắp đùi phát ra từng trận kẽo kẹt âm thanh rồi chầm chậm bị uốn cong. Phải mất chừng nửa khắc lão giả mới kéo cong song sắt đủ cho một người lách qua.
Ngay khi lão vui mừng chuẩn bị chui vào bên trong chợt soạt một tiếng, chiếc lồng sắt khổng lồ trước mắt đột ngột biến mất giống như cách nó xuất hiện.
Gió mạnh thổi qua hất tung lớp khói súng để lộ bên trong hai thân ảnh một nam một nữ.
Lý An y phục trên người phần phật thổi như chiến kỳ, trên người trạng thái Kim Thân đã được giải trừ, ngọai trừ trên thân bụi đất bám đầy ra cũng không nhìn thấy có bất kỳ vết thương nào khác.
Đứng cách hắn khoảng 5m trên đống đổ nát là một nữ nhân mặc trang phục luyện võ, một đầu tóc đen như thác nước bị cơn gió thổi cho rối loạn. Khuôn mặt nàng ta vô cùng tinh xảo, tuy nhiên giữa hai hàng lông mày một cỗ anh khí lại khiến cho người khác không dám dùng từ xinh đẹp tuyệt trần để miêu tả ngoại hình của nàng.
Trong tay của Lý An cầm thanh Thần Hỏa Kiếm ánh lửa rừng rực cháy, xung quanh không khí đều không ngừng vặn vẹo theo ngọn lửa.
Trong tay của nữ tử đối diện tuy lại cầm một thanh kiếm long lanh như pha lê, lưỡi kiếm mảnh mai trong suốt giống như dùng một tảng băng gọt thành, bên trên lưỡi kiếm không ngừng bốc lên hơi lạnh nghi ngút.
Thấy lão giả chuẩn bị động thủ, nữ nhân kia vội vàng tra thanh kiếm tinh xảo tuyệt luân vào vỏ, lắc đầu lên tiếng: “Cuộc chiến này đã đi quá xa rồi!”
Lão giả vô cùng cung kính gật đầu, trên người kim quang như thủy triều rút lui.
“Đi quá xa?” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, cũng thu Thần Hỏa Kiếm vào vỏ.
Nữ tử nọ từ trong ngực lấy ra một sợi vải buộc lại đầu tóc rối loạn, khuôn mặt góc cạnh giống như pha lê, hai con ngươi đen lánh nhìn thẳng Lý An nói: “Nơi này không phải là nơi nói chuyện, Lý hội chủ bằng lòng đi theo ta một chuyến chứ?”
“Cũng được! Nhưng cô phải đảm bảo là sẽ không có kẻ nào đâm kiếm vào lưng ta nữa.” Lý An lạnh lùng trả lời, cũng không nhìn thấy hắn hành động gì trên người đột ngột xuất hiện một bộ y phục mới.
“Ta đảm bảo!” Nữ tử nọ trịnh trọng gật đầu sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Lý An nhìn lão giả một chút rồi cũng cất bước đi theo, trong lòng cảnh giác từ đầu tới cuối nhưng mà không hề buông lỏng một chút nào.
Nửa canh giờ sau bọn hắn đã đi tới một ngôi miếu thổ địa nhỏ nằm cách tường thành không xa, ngôi miếu này không cần đoán cũng biết đã bị bỏ hoang rất lâu rồi, ngay cả mái nhà cũng đã sụp xuống. Xung quanh nơi này lại là bãi rác hôi thối vô cùng cho nên vô cùng vắng vẻ.
Lý An, nữ tử nọ cùng lão giả Kim Thân Cảnh trước sau đi vào bên trong ngôi miếu.
“Nơi này có vẻ như cũng không phải là nơi nói chuyện.” Lý An nhìn một chút khắp nơi đều là chuột gián bò lúc nhúc thì lên tiếng.
“Nơi nào không có tai mắt của Kim Long Thương Minh thì đều là nơi tốt để nói chuyện.” Nữ tử nhưng là đối với hoàn cảnh bẩn thỉu xung quanh làm như không thấy, khuôn mặt đẹp mỉm cười trả lời.
Lý An đi nhiều nơi như vậy cũng đã nhìn thấy không ít cái gọi sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, tuy nhiên nữ nhân trước mắt lại khiến cho hắn cảm giác giống như đang ngửa đầu nhìn trăng sáng. Không chỉ bởi vì khuôn mặt nàng hoàn hảo xinh đẹp giống như kiệt tác của trời cao mà còn bởi vì phong thái của nàng, phong thái này cũng không phải là phong thái của tiểu thư nhà quyền quý mà là phong thái của bậc minh vương anh minh dùng đức phục người, khí khái của bậc anh hùng.
Có lẽ bởi vì bị Lý An nhìn chằm chằm, nữ tử hơi tránh đi ánh mắt, giọng nói trong veo giống như gió thổi qua rặng cây: “Ta tên là Trang Ngọc, con gái của Nam Việt Vương Trang Nghiên.”
“Nam Việt Vương! Ngươi chính là Tam quận chúa, người đứng đầu Linh Kính Thành này?” Lý An kinh ngạc hỏi.
“Trước mắt đúng là như vậy?” Trang Ngọc nhẹ giọng trả lời.
“Tại sao đường đường người đứng đầu Linh Kính Thành lại giở trò trộm cắp như vậy? Còn ở nơi này mai phục ta?” Lý An không thể hiểu nổi hỏi. Hắn chưa gặp Nam Việt Vương cũng chưa gặp tam quận chúa tuy nhiên cũng từng nghe qua Nam Việt Vương là lục huyết cảnh luyện thể sĩ, đệ nhất cao thủ của Thanh Châu. Hai người con đầu của Nam Việt Vương đều là dạng túi gấm áo cơm không đáng đặt lên mặt bàn tuy nhiên con gái thứ ba lại là một cái nhị châu cảnh luyện khí sĩ.
Sau khi Nam Việt Vương đem quân đi chinh chiến thì Linh Kính Thành cùng với Thanh Châu đều do vị này tam quận chúa cai quản. Hơn nữa vị này tam quận chúa còn được xưng là đệ nhất mỹ nữ Linh Kính Thành, nhân vật tài sắc vẹn toàn như vậy thực sự là ngàn năm có một.
Lý An tự nhiên vẫn muốn gặp mặt một lần cái này tam quận chúa xem nàng có ba đầu sáu tay hay không, chỉ là không ngờ được lại gặp ở trong tình cảnh như thế này.
Tất nhiên trước mắt cũng không thể chỉ vì vài ba câu nói của đối phương liền tin nàng chính là Tam quận chúa Linh Kính Thành được. Tuy nhiên một cái nhị châu cảnh luyện khí sĩ cũng không phải là rau cải ngoài chợ có thể tùy ý thấy, cộng thêm nhan sắc cùng với khí chất kinh kỳ của người này khiến cho Lý An trong lòng đã tin tới tám, chín phần.
“Hỗn xược! Thấy tam quận chúa còn không mau quỳ!” lão giả nhìn thấy Lý An ăn nói suồng sã như vậy thì tức giận hét lớn.
Lý An nhưng là điềm nhiên như không nghe thấy, hai mắt lạnh lùng nhìn đối phương. Mặc kệ đối phương là ai cũng không có quyền trộm lấy hàng hóa của thương hội, càng không có quyền đánh lén hắn. Nếu như vị này Trang Ngọc không đưa ra lời giải thích chính đáng thì Lý An tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Nếu như là thời bình hắn đúng là không dám đối đầu với quan phủ tuy nhiên tình hình bây giờ lại khác, khắp nơi yêu thú tàn phá. Quan phủ các nơi gồng mình chống chọi đã không dễ cộng thêm chiến tranh với Yêu Ma Đế Quốc, thực lực sớm đã mười không còn một.
Trang Ngọc phất tay ra hiệu cho lão giả lui ra, lắc đầu lên tiếng: “Ta không ăn trộm, hàng hóa ta đã lấy đi khỏi Lạc Hồng Thương Hội nhất định sẽ dùng gấp đôi giá tiền trả về. Nếu như ta không làm như vậy thì thực không thể gặp mặt được Lý hội chủ, bổn quận chúa cũng là bất đắc dĩ mà thôi.”
“Gặp ta? Viết một bức thư khó khăn như vậy?” Lý An hừ lạnh một tiếng hỏi. Nếu như từ ban đầu chuyện này đều chỉ là để dụ hắn tới đây gặp mặt thì đúng là chuyện nực cười.
“Ta chưa từng viết thư hay sao?” Trang Ngọc mỉm cười hỏi lại.
Lý An ngược lại nhất thời không biết phải trả lời như thế nào. Mấy năm nay Linh Kính Thành thực đã mấy lần viết thư cho hắn, tuy nhiên hắn bởi vì không muốn nhúng tay vào vũng nước đục Linh Kính Thành này cộng thêm bận rộn tu hành cùng với giải quyết công việc của thương hội cho nên đều không hồi âm.
Trang Ngọc đưa tay sửa sang lại mái tóc rồi nói tiếp: “Tất nhiên ta làm như vậy cũng là có ý khảo nghiệm Lý hội chủ cùng với Lạc Hồng Thương Hội.”
“Khảo nghiệm cái gì?” Lý An nghi hoặc hỏi.
“Khảo nghiệm xem các ngươi có đủ thực lực để hợp tác cùng ta hay không!”