Chương 264: Tổng bộ mới
Lời nói của Lý An giống như tiếng chuông ngân vang khắp thung lũng rộng lớn, toàn bộ nô lệ đã được cởi xích sắt từ lâu nghe vậy hai mắt nhìn nhau không biết nên làm gì cho phải.
Bọn hắn từ ngày bị sơn tặc bắt tới nơi này làm nô lệ lao động khổ sai, mỗi ngày đều làm tới chết đi sống lại, ăn không có ăn mặc không có mặc, sớm không còn chút hy vọng nào nữa rồi. Vậy mà bây giờ tự nhiên lại có một toán người lạ mặt dẫn theo đông đảo nạn dân không chỉ giết sạch đám kia sơn tặc cực hung cực ác mà còn trao trả tự do cho bọn hắn.
Lý An nhìn thấy bên dưới không có động tĩnh gì thì nói tiếp: “Những lời ta nói đều là thật, các ngươi có thể rời đi mà không gặp bất cứ ngăn cản nào. Chỉ là nói trước với các ngươi, nửa năm trước yêu thú nổi loạn, hiện tại khắp nơi đều là yêu ma hoành hành, ngoại trừ những tòa đại thành còn có thể đứng vững ra những thôn làng nhỏ từ lâu đã bị tuyệt diệt, chúng ta đều là dân chạy nạn từ phương xa tới. Các ngươi nếu không tin có thể tự mình ra ngoài kiểm tra một phen, sau này nếu muốn gia nhập trở lại ta cũng sẽ mở cửa hoan nghênh.”
Lại đợi một chút, cuối cùng bắt đầu có nô lệ lục đục rời khỏi thung lũng. Mới đầu chỉ là vài ba người mà thôi tuy nhiên càng ngày càng nhiều, không bao lâu sau số lượng nô lệ đã giảm đi quá nửa, trên bãi đất trống chỉ còn khoảng 2, 3 nghìn người mà thôi.
“Còn ai muốn rời đi không?” Lý An cao giọng hỏi.
Bên dưới vang lên tiếng thô kệch trả lời: “Chúng ta đều là bị bắt trong vòng nửa năm trở lại đây, đối với yêu thú hoành hành bên ngoài đều biết rõ. Xin đại nhân cho chúng ta ở lại.”
“Tất nhiên là được, thung lũng này rộng lớn như vậy tự nhiên đủ chỗ cho tất cả mọi người.” Lý An gật đầu đáp sau đó phóng mắt nhìn một lần thung lũng rộng lớn, trong lòng hắn đã có kế hoạch cho nơi này.
Thời gian tiếp theo đoàn người Lý An bắt đầu tại bên trong thung lũng ổn định lại, nơi này vốn đã có rất nhiều kiến trúc lớn nhỏ tuy nhiên số lượng người thực sự quá nhiều, đầu tiên chính là phải xây dựng thêm nhà cửa cho mọi người ở lại.
Những ngôi nhà mới này đều là loại kiến trúc đơn giản chỉ cầu có thể che nắng che mưa, bên ngoài thung lũng lại là rừng cây bạt ngàn, gần vạn người cùng lúc ra sức rất nhanh đem vấn đề nơi ở giải quyết xong. Những ngôi nhà này được xây thành từng khu lớn tập trung chủ yếu ở phía Đông của thung lũng, lối ra lại nằm ở phía Tây cho nên dù yêu thú có tấn công thì khu nhà ở cũng có thể an toàn.
Vấn đề lương thực ngược lại bên trong Lang Nha Trại dự trữ cực kỳ nhiều lương thực, chỉ riêng gạo thôi cũng đã có nhiều ngàn cân. Tuy nhiên miệng ăn núi lở, tự nhiên không thể trông chờ mãi vào những lương thực dự trữ nơi này. Đám người cũng sẽ ở rừng núi xung quanh hái lượm săn bắn nhưng đây cũng chỉ là cách giải quyết tạm thời.
Cuối cùng vẫn là một tên nạn dân đưa ra sáng kiến trồng khoai lang ở vùng đất hai bên dòng suối trong thung lũng. Sở dĩ không phải là lúa ngô mà lại là khoai lang bởi vì loại này cây trồng nổi tiếng phát triển cực kỳ nhanh, hơn nữa còn dễ trồng trọt cùng nhân giống, có thể cấp tốc giải quyết vấn đề lương thực của đoàn người.
Lý An nghe vậy tự nhiên là hoàn toàn đồng ý, chỉ là khoai lang giống lấy ở đâu bây giờ?
Vẫn là vị kia nạn dân sau khi nghe hắn hỏi như vậy liền lập tức trả lời rằng: “Bẩm Lý công tử, trong rừng rậm mọc dại rất nhiều khoai lang rừng, trong lúc tới đây ta cùng với những người khác còn đào lên ăn không ít. Chúng ta có thể đi đào khoai lang rừng về làm giống, chỉ cần qua nửa năm tới một năm trồng trọt nhân rộng liền có thể giải quyết được vấn đề lương thực trong thung lũng.”
Lý An nghe vậy càng hứng thú hỏi: “Trồng khoai lang này có khó không? Cần lưu ý những gì?”
“Bẩm công tử, trồng khoai lang không hề khó. Loài cây này cực kỳ thích ánh sáng cùng với nước, chỉ cần đảm bảo đầy đủ ánh mặt trời cùng tưới nước thường xuyên liền có thể không ngừng thu hoạch. Củ khoai cùng với thân khoai đều có thể mọc ra cây mới, vô cùng dễ nhân giống, chỉ một cây dây khoai nếu như chăm sóc tốt có thể cho mấy cân khoai liền. Tuy nhiên lúc trồng cần phải lưu ý đắp thành các luống đất cao để tránh ngập úng, đất đai trồng cũng phải tơi xốp phì nhiêu thì mới được.” Người kia nạn dân không cần nghĩ ngợi lập tức trả lời.
“Ngươi tên là gì? Trước kia làm nghề gì vậy?” Lý An không nhịn được mỉm cười hỏi.
“Bẩm công tử, ta tên là Vương Trừng. Trước kia là một cái quan khuyến nông nho nhỏ sau đó vì tuổi già sức yếu nên cáo lão hồi hương.” Vị kia nạn dân chắp tay trả lời, trên người y phục cũ kỹ rách nát nhưng đúng là có mấy phần phong thái của người nho nhã.
“Vương Trừng đúng không, sau này ngươi sẽ phụ trách việc trồng trọt bên trong sơn cốc. Diệp Anh Tử, ngươi hãy phân cho lão 200 hộ vệ để ra ngoài tìm khoai lang rừng về làm giống. Chuyện này hệ trọng, nhất định không được chậm trễ.” Lý An trầm giọng nói.
Diệp Anh Tử vội vàng lĩnh mệnh dẫn theo Vương Trừng rời đi.
Nửa canh giờ sau, tại mỏ khoáng nằm ở phía Bắc của thung lũng, Lý An đang cùng mấy cái tráng hán vốn là Lang Nha Trại nô lệ trao đổi. Trải qua hỏi thăm hắn cũng đã biết được ở bên trong thung lũng này có một cái quặng sắt rất lớn, đa phần nô lệ bị bắt về đều là để đào khoáng cả.
Lý An nhìn trong đó một người tên là Âu Xích có dáng người cực kỳ cao lớn hỏi: “Ta nghe nói Lang Nha Trại có thể lớn mạnh tới mức này chính là nhờ buôn bán binh khí. Nói như vậy trong thung lũng có rất nhiều thợ rèn đúng không?”
Âu Xích chắp đôi tay to bè như cánh cửa trả lời: “Bên trong Lang Nha Trại số thợ rèn lên tới ngàn người, đều là thợ rèn ở những vùng xung quanh bị đám sơn tặc này bắt trở về, ta cũng là một trong số những thợ rèn đó.”
“Thời thế hiện nay sống sót không dễ dàng gì, buôn bán binh khí ngược lại là một cái thật tốt buôn bán. Ta giao ngươi làm đội trưởng đội thợ rèn, hãy tại trong đoàn người lựa chọn ra thanh niên trai tráng khỏe mạnh làm thợ đào khoáng, thợ rèn ngược lại hãy tạm thời nghỉ ngơi ít lâu, ta có sắp xếp khác cho các ngươi.” Lý An gật đầu nói, đoạn hắn lắc đầu: “Đừng lo, ta cũng không phải là cái kia Lang Nha Trại, thợ khoáng cùng thợ rèn cũng không phải nô lệ mà chân chính là người làm công ăn lương, các ngươi làm việc ta nhất định sẽ trả công xứng đáng. Những người khác cũng phải trồng trọt, săn bắt, xây dựng,… Lạc Hồng Thương Hội nhưng là không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, không nuôi nổi.”
Âu Xích nghe vậy vội vàng lắc đầu như trống: “Lý công tử đại ân đại đức chúng ta báo đáp còn chưa hết sao dám đòi hỏi gì, nguyện nghe theo phân phó của công tử.”
….
Nửa tháng sau, vào một buổi sáng đẹp trời.
Ánh nắng chói chang chiếu rọi rừng núi, giữa núi non trùng điệp nhưng không ngờ lại có một cái thung lũng diện tích rộng rãi. bên trong địa hình bằng phẳng, phía đông thung lũng có rất nhiều ngôi nhà giống nhau như đúc sắp xếp ngay ngắn. Theo hướng đông tây có một con suối rộng tới hơn 5m róc rách chảy qua, nước suối trong vắt lấp lánh dưới ánh mặt trời, hai bên bờ suối có rất nhiều ruộng khoai xanh mướt rộng thênh thang, lúc này tại bên trong ruộng khoai đang có rất nhiều phụ nữ cùng trẻ em đang lúi húi nhổ cỏ cuốc đất, có người thì tại bên dòng suối múc nước tưới tiêu, khắp nơi một bộ nông gia cảnh tượng vô cùng yên bình.
Tại lối ra của thung lũng, Lý An cùng với mấy cái tâm phúc đang yên lặng mà đứng, khuôn mặt của ai cũng vui vẻ.
Lý An đi lên một bước tới bên cạnh lối ra, ở đây có một tấm vải đỏ rất lớn, phía dưới không biết đang che giấu vật gì. Hắn nhanh chóng kéo tấm vải đỏ xuống để lộ bên dưới là một tấm bia đá cao tới hơn 3m, bên trên cứng cỏi điêu khắc bốn chữ, thủ pháp vô cùng tinh xảo.
Bốn chữ kia chính là Lạc Hồng Thương Hội.
“Từ hôm nay trở đi thung lũng này chính là Lạc Hồng Thương Hội tổng bộ.” Lý An quay người lại, dõng dạc tuyên bố.