Chương 263: Ở lại
Vụ nổ lớn tạo ra sóng xung kích quét ngang toàn bộ thung lũng rộng lớn, đợi tới khi truyền tới lối vào thung lũng đã chỉ còn là một cơn gió nhẹ phất phơ dễ chịu, thảm cỏ xanh mướt khẽ đung đưa khiến cho giọt sương đọng trên cuống lá nhẹ nhàng lăn xuống bên dưới.
Lý An lạnh lùng nhìn màn khói dày đặc trước mắt mà không có bất cứ hành động gì, yên lặng chờ cho màn khói bụi tự động tiêu tán. Xung quanh hắn mấy ngàn người đều cùng nín thở chờ đợi, không ai nói với ai câu gì.
Khoảng một khắc đồng hồ sau cuối cùng khói bụi cũng đã lắng xuống, tại vị trí vốn là một tòa lầu bằng gỗ cao ba tầng nay chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm. Bên trong cái hố đất đá đều bị đốt tới đen sì giống như than, một thứ mùi hăng hắc cực kỳ khó chịu theo gió bay ra bên ngoài.
Lý An đi tới bên cạnh cái hố cúi người nhìn xuống thì thấy ở trung tâm cái hố nằm một cỗ thi thể đã bị đốt tới co rúm lại giống như thanh gỗ bị cháy rụi. Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì thực khó liên tưởng khúc củi cháy này với đầu thành lang khổng lồ thần uy lẫm liệt vừa nãy ngửa đầu lên trời tru lên nhưng Lý An biết chắc đây chính là vị kia Lang Nha Trại trại chủ.
Người bình thường không thể nào còn toàn thây dưới uy lực kinh khủng của vụ nổ vừa rồi được.
Hắn chăm chú nhìn một chút cỗ kia thi thể đã bị đốt tới cháy đen rồi quay người lại, nhìn đám kia đông đúc sơn tặc đang run sợ hét lớn: “Một đám lục lâm thảo khấu lại dám chiếm núi làm vua, hại người vô số, nay hai vị trại chủ của các người đều đã chết dưới tay ta, còn không mau đầu hàng. Cho các ngươi ba khắc thời gian, hãy rời khỏi thung lũng này nếu không đừng trách Lý mỗ ta đại khai sát giới.”
Đám kia sơn tặc nghe thấy câu này đều khô khan nuốt một ngụm nước bọt, ngơ ngác nhìn nhau một hồi rồi lại nhìn trên mặt đất bị nổ ra một hố đất to tướng. Cuối cùng không biết là ai bắt đầu bọn hắn liền nhanh chóng hướng lối ra bỏ chạy, trong tay vẫn lăm lăm vũ khí để phòng tên kia kim thân cảnh đổi ý.
May mắn cho bọn hắn chính là đợi tới khi bọn hắn đi vào bên trong lối ra vẫn không gặp bất cứ trở ngại nào, đám sơn tặc thấy vậy thầm thở phào một hơi vội vàng tăng tốc độ.
Diệp Anh Tử nhìn thấy cảnh này chần chừ một hồi rồi nói: “Bẩm công tử, đám này sơn tặc tham lam ác độc đã thành tính. Nếu như để bọn chúng rời đi chỉ sợ sẽ làm hại thêm người vô tội.”
“Rời đi? Ta có nói cho bọn hắn rời đi hay sao?” Lý An nhếch miệng cười.
Hắn vừa dứt lời bên phía lối ra liền truyền tới một trận tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc.
Đợi tới khi Lý An dẫn theo thuộc hạ chạy tới bên này xem xét thì phát hiện bên trong lối ra vậy mà chất đầy thi thể không toàn vẹn của đám kia sơn tặc, hai bên vách đá nhiều chỗ cũng sập xuống một đoạn dài.
Phía trước lối ra, mấy chục tên hộ vệ nhanh chóng chạy ra từ trong rừng cây, khuôn mặt hưng phấn lên tiếng: “Bẩm công tử, chúng ta mai phục ở nơi này nhân lúc đám kia sơn tặc chen chúc trong lối ra liền nổ pháo bắn vào bên trong. Kết quả chính đám sơn tặc kia tự mình xếp thành một hàng dài giống như thước kẻ, mỗi quả đạn pháo đều có thể giết trên cả trăm tên. Công tử thực sự là hảo thủ đoạn.”
“Có để chạy thoát tên nào không?” Lý An đối với lời nói lấy lòng của đối phương không có phản ứng, trầm giọng hỏi.
“Bẩm công tử, trải qua đạn pháo bắn phá chỉ có rất ít sơn tặc có thể chạy ra khỏi lối ra. Chúng ta mai phục ở bên ngoài liền dùng súng hỏa mai tiêu diệt toàn bộ.” Tên kia hộ vệ cung kính nói.
“Tốt lắm, các ngươi tiếp tục dùng đại pháo công thành trấn giữ cho tốt lối ra vào.” Lý An gật đầu hạ lệnh sau đó quay sang nói với Diệp Anh Tử: “Chiến đấu một trận Hộ Vệ Đội đã lập công lớn, ta nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh. Chỉ là lúc này cũng không phải lúc để nghỉ ngơi, các ngươi hãy chia lực lượng ra làm hai, một phần đi đón đoàn nạn dân tới nơi này, một phần theo ta vào ổn định tình hình bên trong Lang Nha Trại.”
Diệp Anh Tử nghe vậy vội vàng nhận lệnh, dẫn theo mấy trăm tên hộ vệ đội đi hộ tống đoàn người tị nạn tới nơi này.
Lý An thì dẫn theo phần còn lại hộ vệ đội đi vào bên trong thung lũng. Bên trong sơn tặc gần như đều đã bị giết chỉ còn lại đông đảo người bình thường bị bắt tới nơi này làm nô lệ mà thôi.
Hộ vệ đội đem đám này nô lệ đều tập trung vào trên khoảng đất trống, Lý An nhìn một chút chỉ sợ có tới 5, 6 ngàn người. Trong số này đa phần đều là đàn ông, tất cả đều ăn mặc rách rưới bẩn thỉu, da dẻ vàng vọt, tay chân đều bị xích sắt trói chặt thành một bộ người không ra người quỷ không ra quỷ bộ dạng.
Tô Hy tiến tới bên cạnh Lý An chắp tay bẩm báo: “Bẩm công tử, toàn bộ nô lệ trong Lang Nha Trại đều đã tập trung ở nơi này.”
“Sơn tặc bình thường bắt người về trại làm nô dịch cũng không phải hiếm thấy, chỉ là đám này Lang Nha Trại tại sao lại bắt nhiều người như vậy? Thời buổi loạn lạc này nuôi được nhiều như vậy nô lệ cũng là một vấn đề nan giải?” Lý An khó hiểu hỏi.
“Bẩm đúng là như vậy nhưng bên trong thung lũng này có một quặng sắt lớn, đám này nô lệ bị bắt tới là để đào quặng sau đó nung chảy quặng thành sắt rồi chế tạo thành binh khí các loại. Lang Nha Trại có thể càng ngày càng lớn mạnh không chỉ là dựa vào cướp bóc đơn giản như vậy mà còn dựa vào buôn bán những cái này binh khí nữa.”
“Buôn bán binh khí?” Lý An nghe vậy không khỏi sững sờ, đám này sơn tặc không ngờ còn có một khoản làm ăn như vậy. Lấy thời thế loạn lạc chém giết khắp nơi hiện nay mà nói tự nhiên không có gì có thể bán chạy hơn binh khí cả, làm cái này nghề không thể nghi ngờ chính là làm một ăn mười.
Kế tiếp đó Lý An cho người cởi hết xích sắt cho đám nô lệ rồi an bài cho bọn hắn nơi ăn chốn ngủ đàng hoàng, trước mắt hắn cũng không có ý định thả bọn hắn đi.
Một ngày sau, Diệp Anh Tử dẫn theo hơn bảy nghìn nạn dân tiến vào bên trong thung lũng. Những người nô lệ được dẫn ra bên ngoài đứng bên cạnh những nạn dân từ bên ngoài tới này.
Lý An đứng trên một gò đất cao, nhìn phía trước đông nghịt toàn người là người thì hít sâu một hơi, giọng nói giống như chuông đồng vang rõ mồn một:
“Thời thế loạn lạc muốn sống cũng chỉ có thể dựa vào chính mình, chúng ta dù có đi tới bao nhiêu tòa thành đi chăng nữa bọn hắn cũng sẽ không cho chúng ta vào thành, kể cả chúng ta dù có vượt núi băng đèo đi tới Linh Kính Thành thì kết quả cũng chỉ có đi một chuyến vô ích mà thôi. Vì vậy Lý mỗ quyết định tại thung lũng này xây dựng một nơi trú ẩn, mọi người cũng nhìn thấy nơi này xung quanh toàn là núi cao dựng đứng, toàn bộ cũng chỉ có một lối ra mà thôi, nhất định có thể bảo vệ mọi người khỏi nanh vuốt của yêu thú. Người nào muốn ở lại ta tự nhiên vô cùng vui mừng, ai muốn tiếp tục đi tới Linh Kính Thành cách xa ngàn dặm ta cũng sẽ không cản, tất cả đều tùy thuộc vào quyết định của mọi người.”
Đoàn nạn dân bên dưới im lặng trong phút chốc giống như đang lặng lẽ tiêu hóa những lời vừa nói của Lý An. Chỉ là rất nhanh bọn hắn liền ngàn người như một hô lên như sấm:
“Chúng ta ở lại! Chúng ta ở lại!”
“Lý công tử anh minh sáng suốt!”
….
Những cái này nạn dân sớm đã mệt mỏi rã rời, có thể liều mạng lết thân thể đói khát hết ngày này qua ngày khác đi tới Linh Kính Thành chẳng qua bởi vì Lý An quyết định như vậy mà thôi. Bây giờ ở nơi này có thể bảo đảm được an toàn bọn hắn cầu còn không được làm sao có thể rời đi?
Lý An khẽ gật đầu sau đó nhìn qua đông đảo nô lệ Lang Nha Trại đứng bên cạnh: “Từ hôm nay trở đi các ngươi giống như những người khác hoàn toàn tự do. Những người nào muốn ở lại ta vô cùng hoan nghênh, ai muốn rời đi thì hãy lập tức rời đi.”