Chương 249: Băng Ảnh Thiềm
Tường thành một khi bị phá, tấm chắn ngăn giữa vô số yêu thú khát máu cùng với hơn 50 vạn dân chúng Huyền Sơn Thành cũng lập tức biến mất. Quan binh và lực lượng thủ thành vốn cũng chỉ có thể dựa vào tường thành liều mạng ngăn lại yêu ma tiến lên phía trước lúc này trước sau đều thọ địch, đội hình lập tức tan rã.
Dân chúng bên trong Huyền Sơn Thành đã nhận được thông báo lập tức rời khỏi thành từ một canh giờ trước tuy nhiên nhiều người như vậy, cổng thành dù lớn cũng chỉ có ba cái, người đã thoát ra được khỏi thành cũng không có bao nhiêu, càng nhiều chính là vô số người đang liều mạng chen chúc về các cửa thành.
Yêu thú vừa phá thành mà vào lập tức gây nên một cơn hỗn loạn không thể kiểm soát được, vô số người điên cuồng liều mạng chạy trốn.
Lý An đối với tất cả làm như không thấy, tường thành sụp đổ cũng chỉ có thể khiến cho thân hình hắn hơi chậm lại một chút. Băng Ảnh Thiềm đã ở gần ngay trước mắt, con hung thú này nhìn thấy tường thành đã sụp một đoạn dài khoảng 100 m thì lập tức cải biến thân hình nhảy qua bên đó.
Con Băng Ảnh Thiềm này lớn chừng một con trâu lớn, toàn thân óng ánh bạch quang chói mắt như lưu ly, đặc biệt nhất chính là da của nó vậy mà hoàn toàn trong suốt, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy nội tạng cùng với xương cốt kinh mạch của nó.
Băng Ảnh Thiềm hai chân so với cơ thể mà nói thì lớn tới không thích hợp, hai chân phát lực mỗi lần nhảy một cái liền có thể tiến lên phía trước hơn 50m, tốc độ nhanh tới kinh người.
Nó cùng với Lý An một trước một sau lao qua đoạn tường đổ sụp chạy vào trong Huyền Sơn Thành.
Từ đoạn tường thành bị sập đi vào phía trong chừng 500m liền có một con đường vô cùng rộng lớn, trên đường người người chen đến chật cứng, ai cũng điên cuồng xô lấn chen đẩy chen về phía trước, dù có người nào đó không may ngã xuống thì cũng sẽ lập tức bị vô số người khác dẫm lên mà qua, sợ hãi đã xâm chiếm hoàn toàn nhận thức của đám người.
Máu tươi róc rách chảy ngấm vào khe đá trên đường, ngay cả con mương nhỏ bên cạnh cũng đã đổi thành một màu đỏ tươi nhức mắt.
Tiếng khóc lóc, tiếng la hét, tiếng trẻ con gọi tìm cha mẹ, đủ thứ tạp âm vang lên khắc họa ra một bức cảnh tượng đáng sợ tới cùng cực.
Băng Ảnh Thiềm phi thân một cái liền nhảy lên cao hơn 10m, nhìn xuống đám nhân loại chen chúc như kiến bên dưới trong con mắt đỏ tươi của nó hiện lên vẻ kinh bỉ vô cùng nhân tính hóa. Không đợi đám người phía dưới kịp kinh hô, nó lập tức há miệng phun ra mấy trăm quả cầu nước chỉ lớn cỡ nắm tay.
Những quả cầu nước này nhìn yếu đuối mỏng manh đụng một cái là vỡ không ngờ lực xuyên thấu lại cực mạnh, người phàm xác thịt đối diện với nó hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào.
Ngay lập tức trên con đường lớn xác chết nằm la liệt, tiếng la hét càng trở nên thê lương thảm thiết.
Lý An nhân cơ hội cũng đã đuổi tới, thấy cảnh này cũng phải không đành mà dời ánh mắt đi chỗ khác. Những người này không làm gì sai trái cả, ngày thường nói không chừng còn không thiếu người hành thiện tích đức, bắc cầu xây đường, lý do bọn họ phải chịu kết cục thảm thương không nỡ nhìn như vậy chính là bởi vì bọn hắn quá yếu.
“Súc sinh còn không mau chịu chết!” Lý An hét lớn một tiếng, toàn thân biến thành một bức tượng kim quang chói mắt như thần linh hạ phàm, từ trên cao đáp xuống một cước đá ngay chính giữa đầu Băng Ảnh Thiềm.
Băng Ảnh Thiềm tựa hồ cũng biết một cước này lợi hại, vội vàng ngưng tụ trên đầu một tấm khiên băng lớn bằng cái ván cửa, bên trên khí lạnh bốc lên nghi ngút.
Răng rắc một tiếng, một cước đá thủng khiên băng tuy nhiên lực đạo cũng đã không còn bao nhiêu, Băng Ảnh Thiềm dù bị đá trúng cũng chỉ hơi lắc lư thân hình khổng lồ một cái.
Nếu là bình thường con này hung thú nói không chừng đã quay đầu liền chạy, chỉ là hiện tại nó đang bị Nguyệt Thực ảnh hưởng, hai con mắt phiếm hồng chỉ còn vô tận điên cuồng.
Nó phình cái cổ lên thật lớn sau đó há miệng kêu lên một tiếng vang trời, một vòng sóng âm dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được lấy nó làm trung tâm bắt đầu lan ra bốn phương tám hướng.
Lý An vị trí cách Băng Ảnh Thiềm chưa tới 10m, không kịp chuẩn bị chỉ thấy hai tai ông lên một cái, đầu giống như bị một cây búa tạ nện thật mạnh.
Hắn cái này kim thân cảnh đang ở trạng thái kim thân bất hoại còn là như vậy không cần nghĩ tới những cái kia phàm phu tục tử trên đường lớn, lập tức trên đường mấy trăm người đồng loạt ngã xuống, mắt mũi cùng với hai tai chảy ra máu tươi, đã chết tới không thể chết lại.
Băng Ảnh Thiềm nhân cơ hội phun ra một cây băng trùy thẳng mặt của Lý An, tốc độ nhanh chóng vô cùng.
Băng trùy đâm trúng chính giữa trán của hắn, tuy không thể phá được kim thân nhưng cũng đem hắn đánh bay đâm sầm vào ngôi nhà bên đường. Ngôi nhà hai tầng vốn kiên cố bị đâm cái trực tiếp lập tức sụp xuống.
Chứng kiến trước mắt đống đổ nát khói bụi bốc lên mù mịt, Băng Ảnh Thiềm cổ họng lại phình lên thật lớn.
Chỉ là không đợi nó kịp thời mở miệng kêu lên đã thấy từ bên trong đống đổ nát nổ tung một đạo cường quang, một tiếng pháo nổ vang rền sau đó là một quả đạn pháo thủ thành lớn chừng phân nửa người trưởng thành bắn trúng ngay giữa cổ họng đang phình to của nó.
Băng Ảnh Thiềm chỉ kịp kêu lên một tiếng trầm đục, lớp da trong suốt trực tiếp bị quả đạn pháo bắn ra một cái hố sâu hoắm, máu thịt đầm đìa, thân hình cũng bị đánh bay ra mấy chục m.
Băng Ảnh Thiềm loài này hiếm có hung thú cũng không nổi tiếng bởi sức chiến đấu mà nổi tiếng bởi vì khả năng vạn độc bất xâm cùng với khả năng thủy độn. Đặc biệt là thuật thủy độn bản mệnh của nó, chỉ cần cho nó chạm vào nước thì dù có mấy chục cái kim thân cảnh cũng đừng hòng bắt được.
Chỉ là đêm nay do ảnh hưởng của nguyệt thực Băng Ảnh Thiềm chỉ một mực điên cuồng xông lên liều mạng tấn công, xung quanh cũng không có ao hồ sông suối cho nó thi triển thủy độn cho nên mới để cho Lý An dễ dàng như vậy đánh cho trọng thương.
Băng Ảnh Thiềm ở cự ly gần trúng ngay một quả pháo thủ thành như vậy dù không trực tiếp chết đi cũng chỉ còn nửa cái mạng, nằm trên mặt đường đá thoi thóp. Chỉ là ngay khi tưởng chừng như nó đã là cá trong chậu không ngờ hai cái chân khổng lồ của nó đột ngột phát lực, thân hình hóa thành một tia chớp phóng thẳng tới mương nước gần đó.
Mương nước chỉ rộng khoảng một mét, mực nước cũng không cao tuy nhiên chỉ cần để nó có thể chạm vào được thì lập tức con Băng Ảnh Thiềm này có thể dùng thuật thủy độn chớp mắt trốn ra xa trăm dặm.
Đáng tiếc chính là ngay khi Băng Ảnh Thiềm còn cách con kênh chưa tới 3m thì một tiếng pháo nổ lại vang lên, một viên đạn pháo chuẩn xác vô cùng bắn trúng vị trí viên đạn pháo vừa nãy bắn trúng. Lần này đạn pháo trực tiếp bắn xuyên qua cơ thể của con hung thú khiến cho nó rơi bịch xuống mặt đất, chết tới không thể chết lại.
Từ bên trong làn da trong suốt của nó không ngừng tràn máu tươi đầm đìa.
Lý An nhanh như chớp xông ra từ trong đống đổ nát, Thần Hỏa Kiếm hóa thành một cỗ bánh xe lửa chuẩn xác cắt đứt đầu của Băng Ảnh Thiềm, tới lúc này hắn mới hơi thả lỏng một chút, trên người kim quang như thủy triều biến mất.
Giao tranh bên này động tĩnh lớn như vậy đã thu hút không ít hung thú xông tới, hắn không kịp quan sát nhiều liền phất tay thu thi thể Băng Ảnh Thiềm vào không gian đan điền rồi phi thân rời đi. Vừa rồi ngắm bắn hắn đã có ý tránh phần bụng của con hung thú mà bắn vào phần cổ, yêu đan chắc chắn vẫn được bảo toàn nguyên vẹn.
“Tỷ tỷ, cố chờ thêm một chút. Đệ lập tức trở về đây.” Lý An ánh mắt như điện, thân hình nhanh chóng nhảy qua nóc nhà chạy về một nơi. Lý Tiểu Hoa cùng với toàn bộ người của Lạc Hồng Thương Hội đã được hắn sắp xếp ở lại Lục Đông Trấn, nơi đó dù cách Huyền Sơn Thành hơn trăm dặm khoảng cách tuy nhiên bây giờ Huyền Sơn Thành đã bị phá, chuyện yêu tộc tràn tới nơi đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, hắn phải lập tức quay trở về mới được.