Chương 248: Lựa chọn
Yêu thú giống như nước chảy qua lỗ nhỏ dưới đáy bình, điên cuồng chen chúc vào lỗ hổng bên dưới tường thành, trong quá trình không ít con trực tiếp bị đồng loại của mình chen thành một đống máu thịt be bét, càng nhiều chính là thành công xông qua được bức tường thành mấy trăm năm không ngã, lần đầu tiên trong đời nhìn thấy được mắt vô số nhân loại đang hoảng sợ chạy trốn khắp nơi.
Tiếng thú gầm thét chấn thiên, một con trư yêu thân hình như một con trâu mộng, toàn thân máu tươi đầm đìa, hai mắt xích hồng vừa ngửa đầu lên chợt bị một bóng người bên trên rơi thẳng xuống, một cước kim quang lấp lánh chính giữa đầu liền đem nó đá cho đầu óc vỡ tung như quả dưa hấu.
Lý An ổn định thân hình, cũng không quản thi thể trư yêu ầm ầm đổ sập xuống bên cạnh, ngưng trọng nhìn lỗ hổng dưới chân tường thành, chỉ mới chút ít thời gian như vậy lỗ hổng đã rộng tới khoảng 20m, cao khoảng 10m. Nếu cứ đà này chắc chắn đoạn này tường thành sẽ sập, đợi tới khi đó cũng chẳng còn cái gọi là tường thành mà bảo vệ nữa.
Chứng kiến yêu thú chen chúc dẫm đạp lên nhau xông vào trong thành, Lý An nhưng lại đột nhiên linh quang khẽ động.
Trong khoảng thời gian này Hỏa Thương Binh ở trên tường thành cũng đã xuống tới mặt đất, bọn hắn chứng kiến yêu thú xông vào như dòng nước lũ chỉ có thể không ngừng nổ súng, chỉ là những cái này đạn chì đối với bầy yêu mà nói còn gãi ngứa cũng không tính.
Lập tức có một tên tướng sĩ toàn thân trọng giáp sáng bóng, tay cầm theo một thanh nguyệt nha đao dài hơn 3m, một bên vừa xông lên phía trước một bên hét lớn: “Đám ngu ngốc các ngươi, vứt đống sắt vụn đó đi cầm đao lên liều mạng với chúng nó. Nếu như….”
Y vừa nói tới đây đã bị đối diện một con yêu thú cá sấu nhanh như chớp phóng tới há miệng cắn thành hai nửa, ngay cả giáp sắt thật dày cùng với thanh nguyệt nha đao trên tay cũng không thể nào ngăn cản được hàm răng sắc nhọn kia mảy may.
Một cảnh này làm cho vô số hỏa thương binh nhìn tới ngây ngốc, nhất thời đừng nói là tiến lên lấp lại lỗ thủng, thậm chí đã bắt đầu có người quay người bỏ trốn.
Lý An đối với hết thảy làm như không thấy, nhún người một cái nhảy lên cao hơn mười trượng sau đó ở trên tường thành đạp mạnh một cái lấy đà, hắn lại đi mà trở về một lần nữa leo lên tới đầu thành.
Liếc nhìn một cái phía dưới chiến trường, yêu tộc đã chiếm ưu thế tuyệt đối, nhân tộc cơ bản chỉ là co cụm lại liều chết phòng ngự chờ đợi cho nguyệt thực qua đi. Hắn không nhìn nhiều liền vội chạy tới đặt tay lên khẩu pháo thủ thành bên cạnh, soạt một tiếng khẩu pháo khổng lồ dài hơn 5m lập tức liền mất.
Hắn cứ như vậy lặp đi lặp lại thu lấy 10 khẩu pháo thủ thành cùng với đạn dược đi kèm vào không gian đan điền sau đó nhảy xuống phía dưới.
Nơi này tình cảnh so với bên kia chiến trường còn muốn thê thảm, đám hỏa thương binh bình thường chỉ được huấn luyện bắn súng nào đâu có thể lấy cứng đối cứng với đám này yêu thú đang phát điên lên.
“Pháo thủ đâu, mau tới đây.” Lý An chạy tới cuối con đường lớn cách tường thành khoảng 500m, lấy ra mười khẩu pháo thủ thành dàn thành một hàng sau đó hướng đám kia binh sĩ hét thật lớn.
Lập tức đám kia binh sĩ không quản vẫn là pháo thủ hay không đều hướng bên này chạy tới, rất nhanh những khẩu pháo khổng lồ đều đã được lên đạn, nòng pháo chĩa thẳng vào lỗ hổng ở chân tường thành.
Lý An có chút lo lắng hét lớn: “Nhớ kỹ đừng bắn vào tường thành nếu không thì chính là tự sát đấy.”
Đám kia binh sĩ lập tức hét lớn đáp lại, tiếng hét còn chưa dứt thì đã bị mười tiếng nổ đùng đoàng vang lên lấn át, đường hầm kia vừa nhỏ lại vừa hẹp, mười quả đạn pháo bắn thẳng vào mỗi quả đều có thể bắn chết mấy con hung thú, hiệu quả so với khi đặt ở đầu thành còn muốn cao hơn nhiều.
Nhất thời không còn một con hung thú nào tràn qua lỗ hổng tuy nhiên rất nhanh yêu thú đã tiếp tục tràn vào, thực sự là số lượng pháo thủ thành quá ít, dù uy lực có lớn tới cỡ nào cũng không thể ngăn chặn lại bầy yêu được.
“Các ngươi tiếp tục bắn, ta đi lấy thêm pháo thủ thành.” Lý An hướng bên cạnh binh sĩ hét lớn một tiếng sau đó phi thân nhảy lên đầu tường thành.
Lên tới đầu thành hắn vô thức liếc nhìn chiến trường bên ngoài thành một cái rồi không tiếp tục để ý, việc lấp lỗ thủng quan trọng hơn. Chỉ là đột nhiên hành động của hắn dừng phắt lại, mãnh liệt quay đầu nhìn xuống bên ngoài thành.
Tại một góc chiến trường bỗng nhiên lại có một trận bông tuyết rơi lất phất, những bông tuyết kia tựa hồ so với đao kiếm còn sắc bén, binh sĩ chỉ cần chạm vào bông tuyết lập tức liền bị cắt xuyên, trên người trọng giáp giống như chỉ là một tầng giấy mỏng.
Bên dưới đám mây đen không ngờ lại ngồi lấy một con cóc thật lớn, toàn thân long lanh như một bức băng điêu, lúc này cổ họng của nó đang không ngừng phình lên rồi xẹp xuống, trong miệng phun ra nồng nặc mây đen.
“Băng Ảnh Thiềm!” Lý An cơ hồ là bật thốt lên, tim không khỏi một trận đập thình thịch. Ngày nhớ đêm mong cuối cùng cũng để cho hắn tìm thấy Băng Ảnh Thiềm rồi, hơn nữa nhìn con trước mắt tuyệt đối hơn 500 năm.
Hắn lập tức muốn lao xuống chiến trường bên ngoài thành nhưng sau lưng lại vang lên một tràng pháo nổ đinh tai xen lẫn tiếng la hét thảm thiết, hắn quay lại nhìn thì ra tổ hợp mười khẩu đại đặt cuối đường đang bị một đám yêu thú vây công, xung quanh hỏa thương binh dù liều mạng bảo vệ nhưng căn bản không phải là đối thủ. Xung quanh người chết như ngả rạ nhưng pháo thủ vẫn liều mạng nạp đạn khai hỏa muốn ngăn cản yêu thú thông qua lỗ hổng từ bên ngoài tràn vào, quang cảnh vô cùng thảm thiết.
Lý An trong lòng do dự, nếu hắn đi đám này Hỏa Thương Binh đều phải chết không thể nghi ngờ, yêu thú sẽ thông qua lỗ hổng kia xông vào tàn phá bên trong thành, đợi tới khi đó trước sau gì thì Huyền Sơn Thành không sớm thì muộn liền sẽ bị phá. Chỉ là nếu không đi lỡ như mất dấu con kia Băng Ảnh Thiềm, hoặc là Băng Ảnh Thiềm bị đánh thành một đống thịt vụn hắn đi đâu mà tìm, tỷ tỷ của hắn sẽ chết.
Một bên là đại cục liên quan tới chuyện sinh tử của mấy chục vạn con người xa lạ, một bên lại là chuyện sinh tử của tỷ tỷ mình, Lý An nhất thời không thể quyết định được. Chỉ là diễn biến trên chiến trường nói thì lâu nhưng diễn ra chỉ trong chớp mắt mà thôi, hắn không có nhiều thời gian để làm ra lựa chọn.
Phía ngoài thành Băng Ảnh Thiềm đã thôi phun mây tạo tuyết, thân hình hòa lẫn vào dòng yêu thú xông về phía trước. Bên trong thành, pháo nổ liên miên, máu tươi đã nhuộm đỏ cả nòng pháo.
Lý An ngẩn người một chút nhưng rất nhanh hắn đã làm ra quyết định, trực tiếp phi thân nhảy xuống chiến trường bên ngoài tường thành.
Trên chiến trường sớm đã thi thể khắp nơi, mặt đất đẫm máu hóa thành bùn lầy, bốn phương tám hướng đâu cũng là tiếng la hét thảm thiết. Lý An trực tiếp vận lên kim thân, cả người hóa thành một tôn kim thân kim quang lấp lánh, hai chân lần lượt đáp vào đầu đám yêu thú phi thẳng về một hướng.
Mỗi lần hắn hạ chân xuống đều có một con yêu thú bị đạp cho đầu lâu nổ tung thành một đóa hoa máu, ngay lập tức tại chỗ mất mạng.
Một khắc thời gian sau hắn đã cách Băng Ảnh Thiềm không tới 50m.
Đùng một tiếng, đoạn tường thành vừa rồi bị thủng một lỗ lập tức trực tiếp sụp đổ, không còn tường thành cản bước, vô số yêu tộc dẫm lên đống đổ nát điên cuồng xông vào bên trong thành.
Huyền Sơn Thành đứng vững hơn 200 năm cuối cùng cũng bị phá.