Chương 244: Tất cả chỉ mới là bắt đầu
Bên trong Huyền Sơn Thành hơn 50 vạn người im lặng như thóc, cả tòa thành giống như bỗng chốc trở thành một chốn tử địa khổng lồ. Gió đông hiu hiu cắt ngang đầu thành thổi tung chiến bào của 10 vạn binh lính thủ thành.
Lý An vô thức siết chặt chuôi kiếm, trước mắt vô cùng vô tận yêu thú giống như đã chiếm hết cả thiên địa.
Cục diện lớn như thế này hắn vẫn là lần đầu tiên được thấy, nhất thời hoảng hốt ở giữa không biết nên hành động như thế nào mới là phải.
Bỗng nhiên từ trên đầu thành truyền tới một tiếng chuông vang, tiếng chuông không lớn nhưng trầm bổng hùng hồn, rõ ràng truyền vào tai của mấy vạn người. Tiếng chuông giống như có một loại năng lực đặc thù, trực tiếp chấn động mọi người tỉnh lại từ trong hoảng hốt.
Lại một trận trống trận vang lên không dứt.
Từ bên trong trận hình do vô số binh lính tạo thành, mấy trăm chiếc xe hình thù kỳ quái nhanh chóng đi lên phía trước. Những cỗ xe này cao tới hơn 10m, rộng hơn 5m, toàn thân đều là sắt thép đen nhánh, phía trước nhưng là có cây gai thép khổng lồ.
Những cỗ xe này ở phía trước đội ngũ nhân loại dàn thành một hàng, mỗi xe cách nhau khoảng 5 trượng. Sau đó lập tức có binh lính tiến lên dùng cột sắt cố định chiếc xe lại.
Lý An từng đọc được thông tin về những chiếc xe này trong một cuốn sách, thứ này gọi là Thiết Xa. Yêu tộc đại quân từ phương xa cuồn cuộn kéo tới như nước chảy, nếu cứ để bọn hắn một mạch xông lên như vậy chỉ sợ tường thành có chắc chắn hơn nữa cũng bị đụng sụp, những cỗ thiết xa này chính là dùng để làm chậm bước tiến của yêu tộc cùng với chia cắt chúng.
Sau khi chuẩn bị xong những thứ này yêu tộc cũng đã cách Huyền Sơn Thành không quá 5 dặm. Bây giờ dù cho là người bình thường cũng có thể nhìn thấy được đủ loại yêu thú hình dạng thiên hình vạn trạng đang điên cuồng lao về phía bên này.
Ngàn vạn con yêu thú đồng loạt gầm rú, âm thanh chấn động cửu thiên trực tiếp làm cho dân chúng trong thành không ngừng run rẩy, dù là binh lính đã qua chiến trường đẫm máu cũng khuôn mặt trắng bệch.
Đợi tới khi khoảng cách giữa yêu tộc cùng nhân tộc đại quân chỉ còn trên dưới một dặm, từ bên trên tòa tháp cao chính giữa tường thành đột nhiên vang lên một tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Ngay lập tức mấy trăm khẩu đại pháo thủ thành đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu lập tức đồng loạt nổ súng, tiếng nổ trực tiếp làm cho toàn bộ binh lính hai tai ong ong, đem yêu thú gầm thét toàn bộ che lấp.
Mấy trăm quả đạn pháo, mỗi quả đều lớn bằng phân nửa người trưởng thành nhanh như lưu tinh bắn vào trong yêu tộc đại quân. Tại mỗi nơi đạn pháo rơi trúng đều trực tiếp bắn ra một mảnh máu thịt tung toé, tuy nhiên rất nhanh sẽ bị vô số yêu thú phía sau chen chúc lên che khuất.
Sau khi đại pháo thủ thành khai hoả chính là Hỏa Thương Binh, hơn vạn tên hỏa thương binh sớm đã chuẩn bị sẵn sàng ngay lập tức nổ súng. Hơn vạn khẩu súng hỏa mai đồng loạt khai hỏa trực tiếp tạo ra một đám mây đạn khổng lồ bao phủ lấy yêu tộc đại quân.
Súng hỏa mai uy lực không thể nào lớn bằng pháo thủ thành tuy nhiên số lượng lại nhiều như vậy, trừ khi là trời sinh da dày thịt béo nếu không cũng chỉ có thể trực tiếp bị bắn chết. Hơn nữa yêu thú chỉ cần bị thương hơi dừng lại một chút thôi ngay lập tức sẽ bị yêu thú phía sau xông lên dẫm đạp thành một bãi thịt nát.
Mấy khắc ngắn ngủi thời gian, hai bên thậm chí còn chưa chính thức giao chiến tuy nhiên số lượng yêu thú bỏ mạng đã lên tới mấy ngàn. Tuy nhiên số lượng này đối với yêu thú đại quân mà nói hiển nhiên cũng chỉ như hạt muối trong lòng đại dương mà thôi, vô thiên cái địa yêu thú không nhìn tới điểm cuối vẫn điên cuồng xông hướng tường thành, tốc độ từ đầu tới cuối không hề giảm đi chút nào.
” Tựa hồ chỉ có dã thú mà thôi?!” Lý An một bên thành thục thay đạn cho súng một bên trầm ngâm tự nhủ. Lấy thị lực của hắn tự nhiên có thể nhìn thấy trước phía trước đại quân yêu thú, đa phần đều là hổ báo beo hùng những cái này dã thú hung ác mà thôi, chỉ là số lượng nhiều tới kinh hồn.
Đoán chừng những cái này dã thú căn bản chỉ là mồi nhử để thăm dò thủ đoạn của nhân tộc mà thôi, yêu tộc đại quân chân chính hẳn phải là vô số hung thú phía sau, thậm chí chính là linh thú tồn tại.
Tiếng đại pháo thủ thành cùng súng hỏa mai liên miên bất tuyệt vang lên không dứt, khói thuốc thoát ra từ nòng súng tụ lại nồng nặc như sương mù. Lý An đứng trên tường thành đã bắt đầu ngửi được mùi máu tươi gay mũi, tất cả chỉ mới là bắt đầu mà thôi.
Mấy dặm khoảng cách bầy yêu chớp mắt liền đến, tưởng chừng như trong thiên địa vang lên một tiếng trầm đục đánh thẳng vào trái tim toàn bộ những người đứng trên thành, đội hình nhân tộc cùng đội hình yêu tộc cuối cùng cũng trực diện va chạm.
Lập tức tiếng gầm rú xen lẫn tiếng la hét vang lên chấn thiên, máu tươi vẩy ra nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Lý An bị cảnh tượng đẫm máu mà lại hùng tráng trước mắt làm cho có chút sững sờ, bên cạnh vang lên một tiếng súng nổ đinh tai hắn liền vội lấy lại tinh thần giương súng nhắm bắn.
Hai bên đã chuyển sang giai đoạn đánh giáp lá cà, lực lượng hỏa thương binh cùng pháo thủ thành tự nhiên không thể nào bắn vào chiến trường được mà chuyển sang bắn về phía hậu phương của yêu thú.
Số lượng yêu thú nhiều tới giống như bất tận, binh lính đứng trên tường thành căn bản không cần ngắm bắn cái gì, hoàn toàn chỉ cần nạp đạn bóp cò sau đó lại nạp đạn bóp cò, một chuỗi động tác lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.
Bên dưới tường thành, một bên là thành trì nhà cửa san sát, trên đường lớn vắng tanh không một bóng người, một bên nhưng lại là chiến trường máu thịt be bét, người yêu trộn lẫn, máu tươi đổ ra thấm đẫm cả bình nguyên rộng lớn.
Cảnh tượng chỉ có thể miêu tả bằng một câu chính là thảm không nỡ nhìn.
Lý An vẫn luôn tự cho rằng bản thân gan lớn, chỉ là lúc này chân chính nhìn thấy cái gì là sa trường chém giết mới kinh ngạc bản thân trong lòng đột nhiên xuất hiện một nỗi sợ hãi khó mà kiềm chế nổi. Lần đầu tiên hắn xuất hiện suy nghĩ quay người chạy trốn, hắn dù có là cái gì Kim Huyết Cảnh, cái gì luyện khí sĩ đi chăng nữa một khi rơi vào chiến trường dưới tường thành chỉ sợ ngay lập tức sẽ bị xay thành thịt vụn, thi thể trộn lẫn với vô số máu thịt chất thành núi dưới kia muốn tìm cũng không được.
Bên tai hắn chỉ còn tiếng la hét kinh thiên cùng với tiếng súng nổ đinh tai nhức óc, toàn bộ thế giới xung quanh giống như đều biến thành một bức tranh lờ mờ xa xăm.
” Không được! Bây giờ không phải lúc để hoảng sợ, phải tìm Băng Ảnh Thiềm.” Lý An thật mạnh lắc đầu một cái, cắn chặt răng lẩm bẩm, trong tay động tác không hề chậm lại chút nào.
Mây trôi lững thững, mặt trời chậm rãi lặn về phương tây, bên dưới chiến trường càng ngày càng đẫm máu.
Tuy nhiên yêu tộc tiên phong đều chỉ là dã thú cấp bậc, thân hình tuy khổng lồ, sức mạnh tuy lớn nhưng đứng trước đại quân nhân tộc giáp mũ chỉnh tề tỏ ra không hề có sức phản kháng. Yêu thú tới bao nhiêu liền nằm lại bấy nhiêu, bên nhân tộc tất nhiên cũng có thương vong nhưng nếu so với yêu tộc thì không đáng kể.
Nên nhớ tinh binh thủ thành đều không phải là người bình thường mà là đều đã trải qua huấn luyện, bình thường ngoại trừ rèn luyện thể chất ra cũng sẽ dùng đan dược cùng bảo vật mài rũa thân thể, cộng thêm trong tay giáp mũ cùng vũ khí, dã thú bình thường tuy hung hãn nhưng hoàn toàn không chịu nổi một kích.
Hơn nữa trong đội ngũ binh sĩ cũng không thiếu luyện thể sĩ cùng luyện khí sĩ những cái này đặc thù tồn tại, tuy nhiên đa phần bọn hắn đều đứng ở phía sau lạnh lùng quan sát chém giết phía trước. Bọn hắn làm như vậy không phải bởi vì hèn nhát mà bởi vì bọn hắn biết rõ chân chính chiến đấu còn ở phía trước, đối thủ của bọn hắn chính là bầy hung thú đang ẩn nấp phía sau.
Trận chiến mới chỉ vừa bắt đầu.