Chương 243: Cuối cùng cũng bắt đầu
Ba ngày thời gian chưa bao giờ dài đằng đẵng đối với toàn thể dân chúng Huyền Sơn Thành như vậy, mỗi ngày đều có vô số người hoảng hốt rời đi, cũng có vô số người chết thảm.
Đại nạn dù cho là thiên tai hay là nhân họa luôn là cơ hội cho những phần tử bất mãn xã hội làm việc ác, bọn hắn thường ngày tuy trong đầu một mảnh suy nghĩ xấu xa nhưng bởi vì sợ hãi bị trừng phạt cho nên vẫn ngoan ngoãn làm một người tốt. Tuy nhiên khi loạn lạc xảy ra, quan phủ đã không còn đủ sức lực để quan tâm tới những chuyện nhỏ nhặt, phần ác vẫn luôn giấu kín bên trong bọn hắn sẽ lập tức trỗi dậy.
Lý An không nhớ nổi trong ba ngày này hắn đã giết bao nhiêu kẻ rồi, đều là hạng cặn bã không thể chấp nhận được. Hắn chưa bao giờ là người hiếu sát, ngược lại nếu có thể hắn vẫn muốn không làm hại tới ai là tốt nhất, tuy nhiên trong vòng ba ngày này hắn không chỉ giết người mà còn ra tay một cách vô cùng máu tanh cùng rùng rợn.
Quan phủ đã ban hành Thiết Quân luật đối với toàn thành, hắn có quyền trực tiếp xử tử tội phạm nếu đủ bằng chứng và nhân chứng tuy nhiên hành vi đẫm máu của hắn vẫn làm cho mười tên thuộc cấp thấy mà chân lạnh tay run, hoá ra vị Thập Phu Trưởng bình thường chỉ cười cười nói nói lại hoá ra là loại người máu lạnh giết người không chớp mắt như vậy.
Hắn cũng đã tranh thủ trở về Lạc Hồng Quán bên kia một chút, yêu thú đại quân sắp tấn công tất nhiên làm gì có ai hứng thú mua ghế gỗ bàn gỗ cho nên tiểu quán sớm đã đóng cửa. Lý An dặn dò Hàn Mặc Vân mang theo mấy người làm tình nguyện cùng rời đi một chỗ đi tới Lục Đông Trấn bên kia.
Việc này cũng không phải là hiếm, từ khi quan phủ thông cáo yêu tộc trong vòng ba ngày sẽ tấn công đã có hàng ngàn người rời khỏi thành. Bọn hắn hoặc tới những thành trấn gần đó, hoặc là một đường đi về hướng Đông không chút ngừng nghỉ.
Tuy nhiên đây chỉ những người bi quan mà thôi, phần lớn dân chúng Huyền Sơn Thành đã ở đây mấy đời, cũng không phải chưa từng đối diện với Yêu tộc đại quân bao giờ. Những người này tự nhiên sẽ không bỏ lại nhà cửa, cơ nghiệp mà chạy trốn.
Sáng sớm ngày thứ ba, toàn bộ quân lính không tiếp tục đi tuần mà tại bên trên tường thành hoặc chân tường thành bày binh bố trận.
Lý An dẫn theo mười tên Hoả Thương Binh trong tiểu đội của mình được giao trấn giữ một đoạn tường thành dài 10m. Nhiệm vụ của bọn hắn chính là yểm trợ cho bộ binh, kỵ binh ở bên ngoài thành chiến đấu, cùng với đó là tiêu diệt yêu thú có khả năng bay lượn.
Đến trưa ngày thứ ba, dân chúng bên trong Huyền Sơn Thành đột nhiên cảm nhận được mặt đất vậy mà đang thật nhỏ chuyển động. Chuyển động rất nhỏ tới mức chỉ đủ làm run rinh ly trà trên bàn hoặc làm rơi một chút bụi bặm tuy nhiên cũng đủ làm cho mấy chục vạn người hoảng sợ vỡ mật, bởi lẽ mọi người đều biết đây chính là dấu hiệu yêu tộc đại quân sắp tới.
Lập tức quan binh đi khắp thành thông báo dân chúng tất cả ở yên trong nhà, dù có chuyện gì cũng không được ra ngoài. Huyền Sơn Thành cứ khoảng 50 năm lại bị yêu thú tấn công, đa phần dân cư trong thành ở trong nhà đều xây một hầm trú ẩn đơn giản. Vốn chỉ là nơi thừa thãi được tận dụng làm nhà kho không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ.
Trên đầu thành, Lý An thân mặc trọng giáp, sau lưng dắt một khẩu súng hỏa mai được cấp phát đang yên lặng dựa vào tường thành quan sát rừng núi phía xa.
Dù đứng ở trên bức tường thành cao hơn 10 trượng vẫn có thể cảm nhận được chấn động nhè nhẹ, xung quanh vang lên một trận sắt thép va chạm kêu lách cách nhưng không ai nói gì.
Tường thành của Huyền Sơn Thành cao hơn 30m, rộng hơn 10m, trải qua mấy trăm năm không ngừng xây dựng tu bổ sớm đã vững như tường đồng vách sắt. Bên trên tường thành rộng rãi giống như là một con đường nhỏ đứng vô số binh sĩ. Có thể đứng ở đầu thành hoặc là tướng lĩnh cấp cao, hoặc là hỏa thương binh hay cung thủ ấy vậy mà số lượng chỉ sợ cũng đã phải gần vạn người.
Phía sau hắn, bên trong thành đứng lại càng đông bộ binh cùng với kỵ binh, bọn hắn mỗi người đều mặc trọng giáp đầu đội mũ sắt, hàng ngũ chỉnh tề trải dài hơn 5 dặm.
Phía sau đội bộ binh cùng kỵ binh là rất nhiều thường dân, bọn hắn tuy cũng mặc áo giáp sắt nhưng là loại nhỏ nhẹ, đầu cũng không đội mũ sắt. Bọn hắn vũ khí cũng là thiên hình vạn trạng, đội hình cũng chia làm nhiều nhóm nhỏ đứng lộn xộn. Đây là lực lượng Luyện Khí Sĩ cùng Luyện Thể Sĩ ở bên trong thành, có người là của những thế lực lớn như Mộc gia, cũng có là nhân sĩ tự do.
Lực lượng này sở dĩ tình nguyện mạo hiểm mạng sống bảo vệ thành, một phần tất nhiên là bọn hắn cũng muốn bảo vệ nhà cửa, thân nhân, cơ nghiệp của mình khỏi yêu thú. Tuy nhiên một lý do lớn nữa chính là lợi ích quan phủ hứa hẹn, nên nhớ mỗi lần yêu tộc tấn công thất bại rút lui đều để lại từng núi từng núi thi thể nhiều vô số kể, đây chính là bảo vật vô giá đối với luyện thể sĩ cùng luyện khí sĩ.
Lý An cũng là vì những thi thể yêu thú này cho nên mới tham gia cuộc chiến vệ thành này, chỉ là hắn chỉ cần một viên nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm mà thôi, còn như những thứ khác đều không quan trọng.
“ Lấy thị giác siêu phàm của mình cộng với địa thế ở trên cao như thế này, chỉ cần Băng Ảnh Thiềm xuất hiện thì chắc chắn không thể nào thoát được.” Lý An nắm chặt nắm đấm, thấp giọng lẩm bẩm.
Vì ngày hôm nay Huyền Sơn Thành đã chuẩn bị mấy chục năm rồi, mọi việc đều đã được chuẩn bị ổn thoả chỉ chờ yêu tộc đại quân tự dâng đầu tới cửa.
Đột nhiên từ phía trên toà tháp nằm chính giữa tường thành vang lên một hồi trống trận, tiếng trống dồn dập giống như mang theo một ma lực nào đó khiến cho nhịp tim của mấy vạn người đều vô thức đập nhanh.
“ Tới rồi sao?” Lý An khô khan nuốt một ngụm nước bọt, nheo mắt chăm chú nhìn về đường chân trời.
Quả nhiên ở cuối tầm nhìn của hắn mơ hồ nhìn thấy rừng rậm một trận rung chuyển, trên bầu trời một đám mây đen khổng lồ đang chầm chậm áp sát.
Cả tòa Huyền Sơn Thành mấy chục vạn người giờ phút này im ắng như chết, chỉ có tiếng trống vang lên càng ngày càng dồn dập không dứt.
Khoảng một canh giờ sau, đột ngột vang lên một hồi kèn cực kỳ dài. Lý An đã nhìn thấy được phía cuối mảnh bình nguyên trước thành xuất hiện vô số yêu thú đang điên cuồng vọt tới, đám mây đen trên không trung hoá ra lại là do vô số dị cầm, phi điểu tụ tập một chỗ hợp thành. Đứng ở nơi này vẫn có thể lờ mờ nghe được tiếng gầm rú kinh thiên.
Cổng thành từ từ mở ra, từ bên trong đi ra vô số bộ binh cùng kỵ binh. Bọn hắn sớm đã luyện tập vô số lần, vô cùng quen thuộc ở phía trước thành bố trí đội hình, khiên đặt xếp ở phía trước tạo thành một bức tường thép, trường mâu đâm ra ngoài như lông nhím.
Chưa tới một khắc thời gian, mấy vạn tinh binh đã đứng kín ở dưới thành, phóng mắt nhìn lại chỉ thấy một mảng đen nghịt, vô số mũi thương nhọn hoắt lấp lánh dưới ánh mặt trời. Lý An đứng ở trên tường thành nhìn trước mắt cái này quang cảnh hoành tráng đều không tự chủ được tim đập nhanh.
Một hồi kèn ngắn vang lên, Lý An vội vàng lấy lại tinh thần hét lớn: “ Hỏa Thương Binh vào vị trí.”
Lập tức mười người dưới trướng của hắn vội vàng vào vị trí. Quang cảnh này diễn ra khắp bức tường thành, vô số nòng súng tua tủa chĩa về hướng Tây.
Đáng chú ý chính là trên tường thành cứ cách một trượng lại có một khẩu đại pháo dài hơn 5m, mỗi quả đạn của nó đều to bằng nửa người, không cần suy nghĩ cũng biết được uy lực kinh khủng của những khẩu pháo thủ thành này.
Tiếp sau đó tiếng kèn lại không tiếp tục vang lên, khoảng thời gian yên lặng trước cơn bão khiến cho người người nín thở chờ đợi.
Càng ngày mặt đất rung động càng rõ rệt, phương xa từng trận gầm rú đinh tai nhức óc không ngừng theo gió truyền đến. Yêu tộc đại quân đã áp sát trong vòng trăm dặm. Người bình thường chỉ thấy từ rừng rậm phía tây đổ ra một dòng lũ đen vô thiên cái địa đang tràn tới bên này, trên không trung cũng có một đám mây đen không nhìn thấy điểm cuối đổ ập tới. Tuy nhiên Lý An nhưng lại nhìn được quang cảnh thực sự của dòng lũ.
“ Đây chính là yêu tộc đại quân sao?!” Lý An khô khốc lẩm bẩm.