Chương 229: Chiến đấu thảm thiết
Cứng rắn trúng một viên đạn pháo đường kính hơn 2 thước, Thiết Mao Hầu dù không trực tiếp bị đánh gục tuy nhiên cũng không tránh được một trận choáng váng, vừa đứng dậy liền khuỵu gối xuống nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất.
Lý An nhìn thấy cảnh này thầm hô một tiếng không phải lúc này thì lúc nào, thuần thục vô cùng nhét thuốc nổ cùng đạn pháo mới vào nòng pháo, sau đó lắp dây dẫn lửa vào rồi châm ngòi.
Lại ầm một tiếng đinh tai nhức óc, một tia lửa loé lên nơi nòng pháo, khói đen ùn ùn phun ra như giao long nhả vụ. Khẩu pháo khổng lồ trực tiếp bị lực giật đánh bay ra khỏi cành cây, may mắn Lý An kịp thời thu nó vào không gian đan điền nếu không chỉ sợ đã rơi mất.
Quả đạn pháo mang theo sức mạnh khổng lồ nhanh như chớp bắn thẳng tới đầu Thiết Mao Hầu. Lần này con hung thú đã có chuẩn bị, nó vội vàng giơ hai tay lên đan chéo vào nhau bảo vệ đầu lâu.
Ầm một tiếng, cơ thể khổng lồ của con hung thú trực tiếp bị đẩy lùi mấy m, lớp lông dày màu kim loại ở tay đã cháy xám cả một mảnh.
Lý An vốn còn định tiếp tục lặp lại chiêu cũ từ xa mài chết cái này đáng sợ hung thú không ngờ Thiết Mao Hầu đã nhanh như chớp vươn tay ra nắm một tảng đá lớn bên cạnh.
Sau đó nó cánh tay vung mạnh, tảng đá khổng lồ bị bóp nát thành vô số mảnh vụn lớn nhỏ không đều phô thiên cái địa bắn tới nơi Lý An đang ẩn thân.
Một trận thanh âm dồn dập vang lên, cây đại thụ tồn tại không biết đã bao nhiêu năm tháng bị vô số đá vụn ghim vào trên thân, cành lá nhao nhao rơi xuống như mưa.
Thiết Mao Hầu ném tảng đá đi xong cũng không thèm nhìn kết quả, nhân hình nhảy lên cao hơn 10m, ba lần lên xuống đã rút gọn hơn trăm mét khoảng cách. Vừa đối diện chính là cứng rắn một quyền như trời giáng.
Lý An nhìn nắm đấm so với cơ thể mình còn muốn lớn không ngừng tới gần, trong lòng chung quy lại vô cùng bình tĩnh.
Đúng lúc này một bóng trắng đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh, một quyền vững vàng nện ngay giữa mặt Thiết Mao Hầu đem con hung thú đánh bay về phía sau.
Bạch Hầu lúc nãy đã biến thành so với Thiết Mao Hầu còn lớn hơn một vòng, toàn thân lực lưỡng hơn người, hai con ngươi bắn ra khiếp người huyết quang. Chỉ nhìn khí thế mà xét thì hoàn toàn không thua kém gì đồng loại Thiết Mao Hầu trước mắt.
“Cầm lấy!” Lý An kêu lớn một tiếng, vung mạnh cánh tay liền ném ra một thanh kiếm khổng lồ dài tới hơn 3m, đây là hắn đặc biệt chuẩn bị cho Bạch Hầu.
Bạch Hầu bằng vào một động tác vô cùng thuần thục bắt lấy chuôi kiếm, lạnh lùng nhìn Thiết Mao Hầu.
Thiết Mao Hầu lần đầu tiên vậy mà không tức giận gào thét ngược lại hướng Bạch Hầu kêu mấy tiếng.
Bạch Hầu chung quy nhưng mà im lặng không trả lời, từ đầu tới cuối mũi kiếm đều chỉ thẳng vào mặt đối thủ.
Thiết Mao Hầu thấy vậy tức giận vô cùng gầm thét liên miên, hai tay đấm ngực như đánh trống rồi ầm ầm lao tới. Bạch Hầu tự nhiên không chút nào sợ hãi múa kiếm chống trả.
Hai con khỉ khổng lồ cứ như vậy lao vào đại chiến, Bạch Hầu thân hình khổng lồ mà động tác lại vô cùng linh hoạt, trường kiếm khổng lồ dài hơn ba m trong tay nó biến ảo đa đoan, lúc chặt lúc chém không thể nào lường trước được. Lưỡi kiếm nặng nề tuy không thể cắt phá lớp lông của Thiết Mao Hầu tuy nhiên lực trùng kích vẫn đánh cho đối phương liên tục thối lui.
Thiết Mao Hầu mấy lần áp sát đều bị thanh kiếm khổng lồ chém bay, nó vươn tay nhổ một gốc đại thụ ở bên cạnh, tay còn lại vuốt một cái liền bẻ hết cành lá rậm rạp trên thân cây. Tiếp đó nó lấy thân cây khổng lồ làm trường côn, một lần nữa tấn công đi lên. Không biết con hung thú đã từng học côn pháp hay chưa nhưng chiêu thức tới lui đều vô cùng thuần thục, phối hợp kín kẽ.
Bạch Hầu trường kiếm loé lên liên tục, trường côn không ngừng bị chặt đứt thành từng đoạn một.
Mắt thấy thân cây đã sắp bị chặt hết, Thiết Mao Hầu đột ngột vứt toàn bộ phần thân cây còn lại vào người Bạch Hầu. Bạch Hầu phản ứng nhanh như chớp một kiếm bổ đôi khúc gỗ chợt thấy đối diện một đôi tay khỉ lớn đồng thời phát lực. Rắc một tiếng như chuông vang, thanh trường kiếm khổng lồ trực tiếp bị bẻ làm hai đoạn.
Bạch Hầu chỉ cảm thấy hai tay tê rần, chưa kịp phản ứng trên người liền bị vô số sợi lông dài cứng rắn như thép ghim thành một con nhím.
Thiết Mao Hầu một hơi phóng ra mấy trăm sợi lông, kế tiếp đó chính là một trận liên hoàn quyền không ngừng đánh vào người Bạch Hầu.
Mười quyền, hai mươi quyền, tới quyền thứ ba mươi Bạch Hầu trực tiếp bị đánh cho thất khiếu chảy máu, trực tiếp ngã xuống đất không dậy nổi. Thân hình cũng cấp tốc thu nhỏ lại chỉ bằng phân nửa người bình thường, toàn thân một bộ lông trắng đều là máu tươi.
Không có Bạch Hầu chắn ở phía trước, Lý An thân hình nhỏ bé cùng với Thiết Mao Hầu thân hình khổng lồ chính diện đối mặt. Khoảng cách chỉ không quá mười m.
Hai bên cùng một lúc ầm ầm lao vào nhau.
Thiết Mao Hầu một thân man lực thực sự quá mức kinh người, Lý An chỉ cần bị đánh trúng một cái chỉ sợ không chết cũng mất nửa cái mạng. Hắn thân hình nhanh nhẹn tại bốn phía con hung thú du tẩu, trong tay cầm một sợi xích sắt khổng lồ to bằng bắp đùi người trưởng thành.
Một hồi giao thủ ngắn ngủi Lý An đã bị một quyền đánh trúng vai phải khiến cho cánh tay tạm thời không thể động chỉ có thể một mực treo lủng lẳng, đoán chừng xương bả vai đã trực tiếp bị đánh lệch nếu không xương cốt chỉ sợ đã vỡ.
Đổi lại Thiết Mao Hầu thân hình khổng lồ đã bị Lý An dùng xích sắt trói lại vòng trong vòng ngoài như một cái bánh tét. Dù không đả thương được tới nó nhưng tạm thời cũng không thể di chuyển mà đuổi theo Lý An được.
Hắn chỉ chờ có thế, không quản tay phải vẫn có gãy hay không vội vàng lùi lại phía sau. Tay trái nắm chặt Thần Hoả Kiếm chém ra một nhát, một lưỡi đao lửa dài khoảng 2m nghiêng nghiêng bổ xuống đầu đối thủ.
Phía bên kia Thiết Mao Hầu toàn thân cơ bắp gồ lên một vòng trực tiếp đem dây xích kéo đứt thành vô số đoạn. Cùng lúc đó lưỡi đao lửa cũng đã bổ tới, nó không chút hoảng sợ một quyền chính diện trực tiếp đem lưỡi đao lửa sắc bén vô cùng đánh thành vô số tia lửa bay tứ tán khắp nơi.
“Nổ!”
Lý An khoé miệng nhếch lên, thầm nói một câu.
Vô số tia lửa rơi xuống mặt đất như thiên nữ tán hoa, ngay sau đó một tiếng nổ so với bất cứ tiếng nổ nào từ đầu tới giờ còn muốn đinh tai nhức óc, một quả cầu lửa đường kính hơn chục m đột ngột xuất hiện, sóng xung kích cực mạnh đánh cho rừng cây xung quanh đều ngã rạp ra bên ngoài.
Lý An bởi vì ở quá gần vụ nổ cho nên thân hình giống như lá vàng trong bão trực tiếp bị đánh bay hơn chục m, đâm sầm vào một gốc cổ thụ mới có thể dừng lại, trong miệng lập tức phun ra một ngụm lớn máu bầm.
“Một con Thiết Mao Hầu nhỏ bé cũng dám chọc Lý đại gia, một khi ta tức giận thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng.” Lý An lưng tựa gốc cổ thụ, nhếch miệng định nói mấy câu hào ngôn tráng ngữ, kết quả vừa nói được mấy câu máu tươi liền trào ra từ bên trong miệng làm hắn vội ngậm chặt miệng lại.
Kể từ khi tới dị giới tới nay đây vẫn là lần đầu tiên hắn bị thương nặng như vậy, chỉ sợ không có nửa năm một năm tĩnh dưỡng thì đừng mong có thể hồi phục.
May mắn cuối cùng cũng đem con Thiết Mao Hầu kia đánh bại. Vừa rồi hắn nhân lúc Bạch Hầu cầm chân Thiết Mao Hầu đã nhanh chóng chôn xuống đất gần như toàn bộ thuốc nổ mình có. Sau đó một trận lấy thương đổi thương liều mạng chém giết cuối cùng cũng dẫn dụ được Thiết Mao Hầu tới phía trên đống thuốc nổ sau đó kích nổ chúng.
Lần này kích nổ chỉ sợ có tới hơn ba mươi cân thuốc nổ, uy lực quả thực vô cùng khủng khiếp, hắn chỉ là bị sóng xung kích lướt qua một cái thôi cũng đã mất phân nửa cái mạng. Thiết Mao Hầu đứng ngay trung tâm vụ nổ, uy lực phải gánh chịu so với hắn còn phải lớn gấp trăm lần.
Nơi xảy ra vụ nổ khói bụi vẫn không ngừng bốc lên tạo thành một cột nấm khổng lồ, Lý An cắn răng đứng dậy, tay trái nắm chặt Thần Hoả Kiếm chầm chậm tiến lại gần.
Nơi đó mặt đất đã trực tiếp bị nổ ra một cái hố rộng hơn chục m, phía dưới khói đen nồng nặc như mực không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Đột nhiên bên trong màn khói đen nổi lên hai đốm huyết hồng, Lý An còn chưa kịp phản ứng chợt thấy trước mặt tối sầm, gần như vô thức chém thẳng Thần Hoả Kiếm về phía trước.
Thì ra từ bên dưới hố sâu một con quái vật toàn thân xám đen máu tươi đầm đìa đột nhiên phi thân nhảy lên, một quyền trực tiếp đem Lý An đánh bay xa gần chục m.
Không thể nào? Nó vẫn còn sống? Lý An trong lòng điên cuồng gào thét, thân hình như một chiếc bao tải rơi xuống mặt đất, Thần Hoả Kiếm cắm xuống mặt đất cách đó không xa.
Hắn cắn chặt răng bật người đứng dậy, hai con mắt một mảnh xích hồng điên cuồng, hai tay nắm chặt bày ra tư thế phòng ngự bên trong Vương gia quyền mà hắn quen thuộc nhất.
Cách hắn khoảng mười m, Thiết Mao Hầu toàn thân trên người không có một miếng thịt ngon, bàn tay bên phải càng là bị chém ra một vết thương sâu hoắm lộ cả xương. Chỉ là nó vẫn còn sống, từng bước một tiến lên phía trước, bên trong hai mắt chỉ có vô tận điên cuồng.