Chương 228: Thiết Mao Hầu đáng sợ
Thiết Mao Hầu khi đứng thẳng cao hơn ba m, toàn thân từng khối từng khối cơ bắp tràn đầy lực lượng, hai con mắt to như chuông đồng lấp lánh hàn quang dọa người, chính là loại hung thú trời sinh thần lực.
Nhiệm vụ của Lý An cũng không phải đánh bại nó mà chỉ cần cầm chân Thiết Mao Hầu một đoạn thời gian, chỉ là độ khó trong đó cũng không giảm đi bao nhiêu.
Thiết Mao Hầu liếc nhìn hai bóng người biến mất tại lối ra hạp cốc, hướng Lý An gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc cơ thể khổng lồ liền hướng ra phía lối ra chạy. Thân hình của nó chỉ sợ nặng tới ngàn cân, bốn chân ầm ầm đạp vào đại địa chẳng khác nào núi lở.
“Hỏng bét!” Lý An nhìn thấy cảnh này trong lòng thầm hô một tiếng, vội vàng phi thân đuổi theo.
Tốc độ của Thiết Mao Hầu không tính là nhanh, Lý An đuổi mấy chục m đã liền đuổi kịp. Hắn tung người nhảy lên phía trên Thiết Mao Hầu, trở tay một cái liền biến ra hai khối tinh thiết khổng lồ ầm ầm rơi xuống.
Hai khối tinh thiết này có hình hộp chữ nhật, cạnh dài 2m, toàn bộ được dùng sắt đúc thành, nặng tới mấy ngàn cân. Hai khối tinh thiết như vậy cùng một chỗ trùng trùng điệp điệp rơi xuống, uy lực lớn tới mức nào có thể tưởng tượng được.
Ầm ầm hai tiếng khiến cho mặt đất hơi run rẩy, hai khối tinh thiết chồng lên nhau trực tiếp bị Thiết Mao Hầu hai tay nâng lên. Toàn thân con yêu thú nổi lên một tầng u quang, cơ bắp phồng lên một vòng, mặt mày dữ tợn nhe răng trợn mắt vô cùng khủng bố.
Lý An nhìn thấy cảnh này liền trong lòng run lên, lập tức phất tay lại có hai khối tinh thiết ầm ầm rơi xuống.
Bốn khối tinh thiết chồng lên nhau sức nặng trực tiếp đè cho Thiết Mao Hầu hai chân khuỵ xuống, tuy nhiên muốn trực tiếp đè chết nó thì thực sự là si tâm mộng tưởng.
“Sức lực lớn như vậy?” Lý An kinh hô một tiếng, hai chân vừa chạm đất thân hình liền nhanh như chớp phóng về phía trước, Thần Hoả Kiếm hoá thành một sợi chỉ đỏ trực chỉ cổ họng Thiết Mao Hầu đâm thẳng.
Con hung thú này đã mất đi tiên cơ, dù trên người lông tóc có cứng như sắt thép đi nữa thì cũng không thể ngăn được thần binh sắc bén. Lý An chỉ cần đánh trúng một kiếm này thôi thì thắng bại đã định sẵn.
Mắt thấy thắng lợi đã ngay trước mắt nào ngờ Thiết Mao Hầu đột nghiên gầm lên một tiếng, bộ lông màu nâu đen trên người lập tức dựng đứng lên cả như lông nhím. Mấy trăm sợi lông như những chi mũi tên cùng một chỗ phóng thẳng tới chỗ Lý An, tốc độ so với mũi tên bình thường còn hơn một bậc.
Mọi chuyện xảy ra quá mức đột nhiên làm cho Lý An không kịp biến chiêu, chỉ có thể thu lại Thần Hoả Kiếm vào không gian đan điền rồi lấy ra một tấm khiên lớn chắn trước người.
Phụp phụp thanh âm không ngừng vang lên, Lý An thân hình trực tiếp bị đánh lùi ra sau mấy chục trượng mới có thể dừng lại. Đợi hắn liếc nhìn tấm khiên sắt trong tay thì không khỏi hít một hơi khí lạnh, chỉ thấy tấm khiên lúc này đã cắm lít nha lít nhít mấy chục sợi lông khỉ dài khoảng nửa mét. Lông khỉ dựng đứng như sắt thép đã đấm xuyên khiên sắt một đoạn bằng khoảng gang tay, mũi nhọn sắc bén doạ người.
Chưa đợi Lý An kịp hoàn hồn trước mắt đã tối sầm lại, một quyền khổng lồ trực tiếp quất bay hắn đi hơn trăm m rồi đâm sầm vào vách đá. Khói bụi bốn phía nổi lên mù mịt.
Khoảng nửa phút thời gian sau, Lý An chật vật chui ra từ chiếc hố trên vách đá, một thân y phục toàn là bụi đất, khoé miệng còn dính một chút máu tươi.
“Không khiếp thật, chủ quan quá rồi.” Lý An hung hăng phun một bụm máu tươi, vung tay vứt đi chiếc khiên sớm đã bị đánh cho vỡ làm hai mảnh.
Hắn vội vàng nhìn quanh mới phát hiện bên trong hạp cốc đã không còn bóng dáng của người hay yêu thú nào, trên mặt đất chỉ còn to to nhỏ nhỏ mấy cái hố sâu nhìn mà doạ người cùng với bốn khối tinh thiết to lớn.
“Cổ đại nhân đã truy đuổi theo sứ giả của Yêu Ma Đế Quốc, mấy con hung thú còn lại không có lòng dạ nào mà chiến đấu chỉ một lòng muốn đuổi theo bảo vệ. Những người khác đều đuổi theo chặn lại yêu thú rồi, ngươi còn đứng ở đây làm gì?”
Giọng nói nữ nhân trong trẻo trống rỗng vang lên.
Lý An cúi người xuống phát hiện trong đống đổ nát bên cạnh mình vậy và có một con chuột nhỏ xấu xí, chính là con chuột tinh đang mở miệng nói tiếng người.
“Thiết Mao Hầu tốc độ rất chậm, ta lập tức đuổi theo chặn nó lại.” Lý An hướng con chuột nhỏ gật đầu rồi lập tức chạy ra khỏi hạp cốc. Vừa rồi trúng một quyền của Thiết Mao Hầu làm hắn bị thương không nhẹ, tuy nhiên cũng chưa tới mức ảnh hưởng tới chiến đấu. Tuy nhiên nếu không phải Thiết Mao Hầu một lòng đi cứu cái kia sứ giả mà không truy sát hắn, nếu không bây giờ hắn có còn sống hay không vẫn còn là một ẩn số.
“Thực là đáng sợ, đây mới thực sự là đỉnh cấp hung thú.” Lý An cấp tốc đuổi theo Thiết Mao Hầu, trong lòng lại nghĩ lại mà vẫn còn sợ. Trước kia hắn cũng đã mấy lần đụng chạm với vài con hung thú nhưng chung quy đều không gặp phải cái gì nguy hiểm cho nên đối với hung thú vô thức có điểm coi nhẹ. Bây giờ mới hiểu được hung thú bên trong chân chính cường giả mạnh mẽ tới mức độ nào.
Tiểu Bạch Hầu đã biến lớn thành ngang ngửa với nam tử trưởng thành, tay chân thoăn thoát nhảy từ cành này sang cành khác tốc độ so với Lý An còn nhanh hơn. Lúc nãy hắn còn để Bạch Hầu một bên mai phục dự định bất ngờ ra tay ám toán, bây giờ xem ra vẫn là hắn cùng Bạch Hầu một chỗ cùng lúc xông lên thì may gì mới có thể cầm chân được cái này hung thú rồi.
Một điểm yếu chết người nữa của hắn chính là tu vi luyện khí của hắn còn quá thấp, linh lực quá mức mỏng manh. Vừa rồi ngắn ngủi chiến đấu đã làm hắn tiêu hao phân nửa linh khí, nếu cứ đà này chỉ sợ Thiết Mao Hầu chưa bại hắn đã tự mình mệt chết.
Lúc này không phải là lúc để tiết kiệm, Lý An một bên men theo dấu vết để lại đuổi theo Thiết Mao Hầu một bên cầm lấy một viên linh thạch cấp tốc hồi phục linh lực. Cái này bé nhỏ linh thạch nhưng là đáng giá một vạn lượng bạc ạ, hành động lúc này của Lý An chẳng khác nào vứt tiền qua cửa sổ nhưng hắn cũng không có tâm trạng đâu mà đau lòng.
May mắn chính là Thiết Mao Hầu thân thể to lớn như vậy, trên đường đi dù là cổ thụ hay tảng đá đều bị nó dùng man lực đụng gãy. Những nơi nó đi qua chẳng khác nào tạo thành một con đường bằng phẳng khiến cho Lý An tốc độ đuổi theo vô cùng nhanh chóng.
“Con này Thiết Mao Hầu đã khó đối phó như vậy, những con khác hung thú chắc chắn càng khó đối phó, không biết mọi người như thế nào.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm.
Chỉ là rất nhanh hắn đã không còn chút tâm trạng nào để lo nghĩ cho người khác bởi vì từ phía trước đã truyền tới từng trận ầm ầm âm thanh, cây cối xung quanh cũng đang run lên nhè nhẹ.
Bên trong rừng sâu, Thiết Mao Hầu bốn chân phóng nước đại trên mặt đất, lấy thân hình khổng lồ của nó rừng rậm trước mắt không thể chặn đường mảy may. Nó từ đầu tới cuối một mực chạy về một hướng, hai con mắt khổng lồ vô cùng nhân tính hoá hiện lên vẻ lo lắng.
Trong lúc Thiết Mao Hầu chạy qua một mảnh bụi cây thấp bé trống trải chợt sau lưng vang lên một tiếng ầm đinh tai nhức óc như sấm nổ, một quả đạn pháo nhanh như lưu tinh lại chuẩn xác vô cùng bắn trúng giữa lưng của con hung thú.
Thiết Mao Hầu thân hình khổng lồ trực tiếp bị đánh ngã, thân hình trên mặt đất trượt một đoạn dài mới có thể dừng lại.
Một quả đạn pháo bình thường có thể bắn nát cả tường thành tuy nhiên lại không thể giết được cái này da dày thịt béo hung thú. Chỉ thấy con Thiết Mao Hầu từ từ đứng dậy trong lớp bụi đất, hai con mắt bừng bừng sát khí nhìn về ngọn cây cách đó mấy trăm m.
Bên trên ngọn cây, Lý An trong tay siết chặt Thần Hoả Kiếm, trên cành cây to bên cạnh là một khẩu pháo thần công dài hơn 2m, miệng pháo đen ngòm hướng thẳng phía Thiết Mao Hầu.
“Mẹ nó, thế mà một vết thương cũng không có.” Lý An thấy cảnh này trong lòng không khỏi chửi ầm lên, cái này đạn pháo bắn còn không thủng bảo hắn làm sao đánh!