Chương 226: Bầy yêu trong hạp cốc
Trước mắt nhiệm vụ của Lý An chính là mỗi ngày trốn trong hốc cây chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo, đa phần thời gian trong ngày hắn đều dùng để nghiên cứu Tử Mộc Công của Mộc gia, thời gian trôi qua cũng không nhàm chán.
Môn công pháp này quả thực vô cùng thâm ảo huyền diệu, căn bản không phải một người lần đầu tiếp xúc như Lý An có thể hiểu được. May mắn còn có những tâm đắc tu luyện của tiền bối Mộc gia, hắn coi như cũng có phương hướng lần mò lên.
Tại nơi sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch này hắn vậy mà phát hiện nồng độ linh khí so với ở Huyền Sơn Thành cao hơn có chừng gấp 3 lần. Thảo nào nơi này cây cối như vậy tươi tốt, yêu tộc phát triển như vậy thịnh vượng.
Bọn hắn trú ngụ trong thân cây mỗi ngày đều uống nước suối ăn lương khô nhưng cũng không có ai tỏ vẻ bất mãn gì, hoặc là đọc sách hoặc là ngồi xuống luyện khí, ngẩn người một cái chính là mấy canh giờ.
Trong khoảng thời gian này cũng mấy lần có yêu thú đi ngang qua hốc cây, trong đó một lần còn có một con hung thú mãng xà toàn thân xích hồng bò sát mà qua. Chỉ là từ đầu tới cuối cũng không con yêu thú nào phát hiện bên trong thân cây cổ thụ khổng lồ này vậy mà che giấu sáu tên nhân tộc bọn chúng căm ghét tận xương tuỷ.
Tại trong gốc cây chờ đợi ba ngày thì trời bắt đầu đổ mưa, mới đầu chỉ là mây đen che khuất bầu trời mà thôi nhưng chẳng bao lâu đã mưa như trút. Mưa tại nơi này so với nơi khác cũng lớn hơn không ít, lẫn trong cơn giông thỉnh thoảng vẫn sẽ còn có mưa đá, sấm chớp giật liên hồi như tiếng trống trận.
Cổ Thiên Nhân đưa tay hứng lấy một bụm nước mưa, quay đầu nhìn Hàn phu nhân nói: “Cẩn thận đừng để mất dấu tên Hắc Giác Vương kia.”
Hàn Phu Nhân một thân trang phục phú quý, trong tay vậy mà lại có một con rắn nhỏ dài khoảng một thước, lớp vảy màu đen xen lẫn từng vòng đỏ tươi. Nàng ta quay đầu lại nhìn Cổ Thiên Nhân, một đôi mắt rắn xanh biếc không chút thần sắc lạnh lùng nhìn hắn, con rắn trong tay đột ngột lại mở miệng nói tiếng người: “Ngài cứ yên tâm, khắp ngọn núi kia trên núi dưới núi đều là tai mắt của ta, Hắc Giác Vương trừ khi lăng không biến mất nếu không tuyệt đối không thể thoát khỏi thăm dò.”
Cổ Thiên Nhân nghe vậy thì hài lòng gật đầu, cũng không tiếp tục nói cái gì nữa.
Lý An ngồi một bên nhìn thấy cảnh này cũng không có gì bất kỳ ngờ, những ngày vừa qua hắn nhìn thấy cảnh tương tự cũng không ít. Pháp thuật bản mệnh của người này tựa hồ có thể điều khiển yêu thú và đồng hoá giác quan của mình với chúng, tạm không nói tới trong chiến đấu môn pháp thuần thần thông này có thể thi triển ra bao nhiêu uy lực chỉ nói với trinh thám một đạo thôi có thể nói là vô địch thiên hạ.
Chỉ là hắn cũng chỉ mới nhìn thấy Hàn phu nhân điều khiển dã thú bình thường mà thôi, có thể là rắn chuột bò sát, có thể là lang sói khỉ vượn, cũng có thể là chim chóc tẩu thú, muôn hình muôn vẻ.
Thời gian cứ như vậy lặng lẽ trôi qua, cơn mưa lớn đã kéo dài ba ngày ba đêm liên tục, vô cùng vô tận nước mưa ào ào tuôn xuống như đổ, cuồng phong vần vũ. Trong rừng đã từng là róc rách tiểu khê đã biến thành sông lớn rộng cả trượng, vô số cây cối trực tiếp bị gió bão thổi bật tận gốc.
May mắn chính là gốc cây đám người lựa chọn trú ngụ vô cùng lớn, gió bão dù có thể quật gãy một vài cành cây nhưng không thể nào lay động được gốc đại thụ, mọi người trú trong hốc cây mưa gió cũng không tới đầu.
Vốn tưởng lại là một ngày nhàm chán như bao ngày khác không ngờ Hàn phu nhân vẫn luôn ngồi xếp bằng trong góc đột nhiên đứng phắt dậy, giọng nói có chút gấp gáp: “Hắc Giác Vương đã dẫn theo một tên thuộc hạ nữa rời núi, bọn hắn đang đi về phía Đông, hơn nữa tốc độ vô cùng nhanh chóng.”
“Đuổi theo, tuyệt đối không được để mất dấu.” Cổ Thiên Nhân chỉ chờ có một câu này, thân hình lập tức phóng vút đi trong màn mưa.
Những người khác tự nhiên không có ý kiến gì, cấp tốc triển khai thân hình đuổi theo.
Mưa to gió lớn như vậy bên trong rừng cây tất nhiên vô cùng khó đi, mặt đất sớm đã biến thành giống như đầm lầy, vô số cây cối đổ rạp nghiêng ngả, bốn phương tám hướng đâu đâu cũng chỉ có một màu mưa trắng xoá, tầm mắt người bình thường không quá nổi mười m.
Lý An bọn người chỉ có thể ở dưới sự chỉ dẫn của Hàn phu nhân một mực đâm đầu về phía trước, lần này bọn hắn cũng không ẩn giấu thân hình cái gì nữa, tốc độ nhanh chóng vô cùng. May mắn chính là mưa lớn đã giúp bọn hắn che giấu hết động tĩnh.
Đám người một đường đi về phía đông, ngày càng đi ra bên ngoài Thái Hoang Sơn Mạch. Đoán chừng đầu Hắc Giác Vương kia quả thực đang đi tiếp đón cái kia sứ giả từ phương xa tới.
Đám này yêu thú một đường không nghỉ đi một ngày một đêm, sáu người Lý An cũng là không ngủ không nghỉ đuổi theo một ngày một đêm.
Buổi sáng này mưa lớn như trút đã đổi thành mưa bụi lất phất, bạt ngàn núi non xanh tuơi ướt át một mảnh. Sáu người Lý An cuối cùng cũng dừng lại trên đỉnh một ngọn núi cao, đứng ở nơi này bọn hắn có thể nhìn thấy cách chân núi không xa có một hạp cốc khổng lồ, hai bên hạp cốc có hai thác nước cực kỳ lớn ầm ầm đổ xuống từ mấy chục trượng độ cao, tại chính giữa hạp cốc tạo thành một chiếc hồ xanh biếc.
Hồ nước hình dạng tròn trịa, nước hồ xanh biếc lấp lánh trông như một viên bảo thạch giữa rừng xanh bạt ngàn vô cùng bắt mắt.
“ Hắc Giác Vương cùng thuộc hạ của hắn đã dừng lại bên trong hạp cốc, hiện tại đang ở bên bờ hồ nghỉ ngơi.” Hàn phu nhân thấp giọng nói ra, một ngày một đêm đi đường không ngừng nghỉ lại phải liên tục duy trì pháp thuật bản mệnh, vị này thân phận tôn quý khuôn mặt đã không khỏi hơi trắng bệch, giọng nói hiện rõ vẻ mỏi mệt.
Lý An đứng tại trên đỉnh núi cao, lấy thị giác của hắn cuối cùng cũng nhìn thấy vị kia Hắc Giác Vương trong truyền thuyết cùng với thuộc hạ của hắn.
Hắc Giác Vương là một con hung thú hình trâu cao khoảng 3m, trên thân bao phủ bởi một lớp lông dài trắng tinh như tuyết, chính giữa trán ngược lại mọc một chiếc sừng đen tuyền như mực dài khoảng ba thước trông vô cùng thần vũ.
Bên cạnh nó là một con Thiết Mao Hầu thân hình so với Hắc Giác Vương còn cao hơn một đoạn, một thân cơ bắp lực lưỡng hơn người khiến cho Lý An chỉ liếc nhìn từ xa cũng không khỏi cảm thấy một trận tim đập nhanh, trên người một lớp lông đen tuyền như sắt thép bình thường.
Hai con yêu thú này không nghi ngờ gì ít nhất cũng đều là cấp bậc hung thú, Lý An vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy lợi hại như vậy yêu loại. Nếu như đem so với chúng nó thì hai con Tam Đầu Lang gây hại ở Lục Đông Trấn thực sự chỉ là hai con tiểu cẩu đáng yêu mà thôi.
Cổ Thiên Nhân nhìn Hàn phu nhân nói: “Đừng lại quá gần, nếu như để bọn hắn phát hiện chúng ta liền xong đời.”
Hàn phu nhân chỉ khẽ gật đầu không nói, hai mắt từ đầu tới cuối nhắm chặt.
Lại tiếp tục chờ khoảng hai canh giờ, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía tây. Hàn phu nhân khàn giọng lẩm bẩm: “Tới rồi.”
Lý An nghe vậy lập tức chấn động tinh thần, vội vàng leo lên một ngọn cây dõi mắt nhìn lại. Trong tầm mắt của hắn quả nhiên nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang nhanh như chớp phóng vào bên trong hạp cốc.
Bóng đen là một con quái vật có đầu rắn, thân thằn lằn, cánh dơi, đuôi cá chép, toàn thân bao bọc một vảy giáp màu vàng kim, thân hình chỉ sợ dài tới hơn chục m. Mỗi lần đôi cánh khổng lồ kia quạt một cái cơ thể khổng lồ của nó liền như lưu tinh bay về phía trước, tốc độ nhanh tới kinh hồn.
“Bạo Diễm Long!” Lý An khô khốc lẩm bẩm, hắn đối với loài hung thú này không còn có thể quen thuộc hơn được nữa. Năm đó chính là một con Bạo Diễm Long đã trực tiếp đốt trụi phân nửa An Nhạc Huyện, mấy vị Kim Huyết Cảnh cùng Luyện Khí Sĩ đều không thể bắt được nó. Cảnh tượng khủng bố ngày đó đối với hắn bây giờ vẫn còn mới mẻ.
Chưa hết, trên tấm lưng rộng rãi của con Bạo Diễm Long vẫn còn ngồi lấy hai bóng đen khác, Lý An nheo mắt nhìn kỹ, một trong số đó là một con tiểu xà toàn thân màu xanh ngọc bích trông vô cùng xinh đẹp, bên cạnh không ngờ lại ngồi một thiếu nữ mặc cung trang rực rỡ, chỉ từ xa xa nhìn trộm bóng người thôi cũng có thể khẳng định là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần.