Chương 225: Chân tướng nhiệm vụ
Bên dưới những tán cây dày cả chục mét bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, ban ngày cũng chẳng khác ban đêm. Bốn phương tám hướng đâu đâu cũng là thực vật dày đặc, đủ thứ quái dị lạ không nơi nào ngoài nơi này có.
Ngày thứ năm, sáu người đi vào một thung lũng cực kỳ rộng lớn, chính giữa thung lũng có một dòng suối nhỏ trong vắt chảy qua, hai bên mọc vô số gốc hoa màu vàng tươi cực kỳ xinh đẹp. Đợi tới khi bọn hắn tới gần chuẩn bị tại bên bờ suối nghỉ ngơi những bụi hoa vàng kia lại đột nhiên rút rễ lên khỏi mặt đất, nhị hoa nứt ra một trương rộng toác miệng lớn tràn đầy răng nhọn điên cuồng tấn công đám người.
Ngày thứ 7, bọn hắn bị một đám dây leo tấn công, dây leo từ bốn phương tám hướng ùa tới như sóng dạt vào bờ, mỗi cành dây leo đều thô to như bắp đùi, bền chắc như sắt thép. Đám người phải hao hết khí lực mới trốn thoát được.
Càng nhiều thêm nữa chính là vô số yêu thú, từ những loại độc trùng chỉ nhỏ như ngón tay tới những con hung thú lớn như ngọn núi, vô số loài yêu thú làm cho Lý An nhìn hoa cả mắt. Trong đó có hơn phân nửa đều là hắn chưa từng nghe nói tới bao giờ, cũng chưa từng nhìn thấy trong sách.
May mắn mỗi lần tới gần yêu thú lợi hại hoặc là bầy yêu thú số lượng đông đảo Hàn phu nhân đều có thể cảnh báo từ trước, đám người hoặc là kiếm một chỗ bí ẩn trốn đi hoặc là dứt khoát đi vòng. Cho dù đội ngũ thường xuyên bị yêu thú tập kích cũng có thể nhanh như chớp giải quyết, một đường hữu kinh vô hiểm tiến lên phía trước.
Trong quá trình đi sâu vào trong Thái Hoang Sơn Mạch, Lý An cũng sẽ thuận tay thu thập một ít vật phẩm hoặc là thảo dược quý giá, thậm chí thi thể hung thú bị đám người giết hắn cũng sẽ thu vào không gian đan điền. Những người khác nhìn thấy cảnh này cũng sẽ không nói gì, dù sao những thứ Lý An thu lấy bọn hắn cũng không có hứng thú.
Thái Hoang Sơn Mạch không hổ là một chốn phong thuỷ bảo địa, chỉ có mấy ngày thôi Lý An đã thu hoạch tràn đầy, nếu có thể trở về Huyền Sơn Thành đem tất cả bán đi thì chắc chắn có thể thu được một khoản thu hoạch kếch sù. Tất nhiên đây là chuyện sau khi trở về tới Huyền Sơn Thành, Lý An cũng không quên nhiệm vụ lần này của bọn hắn là bắt yêu thú.
Càng đi sâu vào trong Thái Hoang Sơn Mạch hắn trong lòng càng nặng nề, bởi vì càng đi sâu vào bên trong thì thực lực yêu thú càng mạnh, đồng nghĩa với việc tính mạng của hắn càng nguy hiểm.
Đám người cứ như vậy ở trong rừng đi ròng rã nửa tháng trời, một ngày này thời gian vẫn còn sớm tuy nhiên Cổ Thiên Nhân đã hạ lệnh cho mọi người ở trên một ngọn núi dừng lại.
Theo như Lý An ước chừng bọn hắn đã đi sâu vào trong Thái Hoang Sơn Mạch khoảng 500 dặm. Tới nơi này đã chân chính là rừng rậm nguyên sinh, ngàn năm qua chỉ sợ cũng không có mấy người từng đi tới nơi này.
Đám người tìm được ở trên đỉnh núi một hốc cây khổng lồ rộng hơn 10 mét, cao hơn 3 mét liền đem làm nơi ở lại tạm thời.
Sau khi tuần tra khắp ngọn núi một lượt xác định không có tồn tại nguy hiểm nào, sáu người bọn hắn tụ tập lại hết ở bên trong hốc cây. Bốn phía có đặt một ít dạ minh châu toả ra ánh sáng lờ mờ cho nên nơi này cũng không đến nỗi tối tăm đưa tay không thấy năm ngón.
Cổ Thiên Nhân lần lượt nhìn khuôn mặt của năm người còn lại một lượt, trầm giọng lên tiếng: “Đã đi tới tận đây rồi, ta cũng nên giải thích cụ thể cho các ngươi biết nhiệm vụ lần này là gì.”
Lý An nghe vậy trong lòng không khỏi có chút hồi hộp, nửa tháng qua hắn một mực đi sâu vào trong Thái Hoang Sơn Mạch, đối với nhiệm vụ lần này sớm đã vô cùng tò mò chỉ là không dám mở miệng hỏi thăm mà thôi.
“Thiên Xa Đại Lục vô cùng rộng lớn, tộc loài cũng thiên kỳ bách quái nhiều vô số kể, tuy nhiên có thể xưng là đế quốc cũng chỉ có hai cái. Một chính là Ngũ Linh Đế Quốc của nhân loại, hai chính là Yêu Ma Đế Quốc của yêu tộc. Nhân tộc cùng yêu tộc ngàn đời nay vẫn luôn là kẻ thù không đội trời chung, hai cái đế quốc vẫn luôn chờ đợi thời cơ để tiêu diệt cái còn lại. Mỗi lần nhân yêu nổ ra chiến tranh đều là đại chiến mấy trăm năm sự tình, người chết vì nhiều tới đếm không nổi, vô cùng thảm thiết.” Cổ Thiên Nhân giọng điệu không chút cảm tình nói một chút thông tin không chút liên quan.
Không ai mở miệng ngắt lời của lão.
“Lần nhân yêu đại chiến gần nhất cũng là chuyện của hơn 200 năm trước, ta nhớ lúc đó ta vẫn còn là một đứa trẻ, ký ức đối với nó cũng không rõ ràng cho lắm.” Cổ Thiên Nhân tràn đầy hoài niệm nói ra. Sau đó lão cũng không tiếp tục lên tiếng giống như đang cố hồi ức lại những chuyện đã xảy ra hơn 200 năm về trước.
“Nhân yêu đại chiến thì có liên quan gì tới nhiệm vụ của chúng ta.” Cẩm Thư Trung nghi hoặc hỏi.
Cổ Thiên Nhân nghe thế thì mỉm cười, giọng nói nhưng lại lãnh lẽo vô cùng “Liên quan, tất nhiên là liên quan. Chúng ta nhận được tin tức Yêu Ma Đế Quốc đã phái sứ giả tới Thái Hoang Sơn Mạch.”
Lý An nghe được thông tin này không khỏi trong lòng có chút bất an hỏi: “Bọn chúng phái sứ giả tới Thái Hoang Sơn Mạch làm gì?”
“Cái đấy phải đợi chúng ta bắt được tên sứ giả đó rồi mới biết được. Tuy nhiên nếu ta là chủ nhân của Yêu Ma Đế Quốc mà nói, bây giờ chính là thời cơ ngàn năm có một để chiếm lấy Ngũ Linh Đế Quốc cái này muôn đời tử địch. Một khi đã muốn khởi binh tấn công Ngũ Linh Đế Quốc tự nhiên không thể nào quên được những đồng tộc sống trong nội bộ kẻ thù, chẳng hạn như Thái Hoang Sơn Mạch chẳng hạn” Cổ Thiên Nhân lắc đầu trả lời.
Mọi người đều hiểu được ý của hắn, quả thực Ngũ Linh Đế Quốc hiện tại đang trong giai đoạn suy yếu nhất trong mấy trăm năm trở lại đây. Đầu tiên chính là hoàng đế đột nhiên chết trẻ, ấu đế lên thay khiến cho triều đình hỗn loạn không thôi, tiếp theo chính là Tây Bá Hầu Đinh Khải khởi binh tạo phản, tuyên bố hợp nhất năm châu phía tây của đế quốc lập thành Kinh Quốc. Chiến tranh cộng thêm thiên tai triền miên, sức mạnh của nhân loại đã sớm không còn được như xưa.
Không thể nghi ngờ gì nữa đây chính là thời cơ ngàn năm có một cho yêu tộc.
Chỉ là những chuyện này đối với Lý An mà nói quá mức xa xôi, quá mức lớn lao, hắn một cái vô danh tiểu tốt dù có biết cũng không thể làm được bất cứ điều gì. Thứ hắn quan tâm chính là nhiệm vụ sắp tới của mình.
“Chúng ta không có bất cứ thông tin nào về sứ giả của Yêu Ma Đế Quốc, tuy nhiên lại biết rằng Hắc Giác Vương sẽ đích thân tiếp đón cái này khách quý tới từ phương xa. Hang ổ của Hắc Giác Vương chính là ngọn núi cách đây năm dặm về phía đông. Nhiệm vụ bây giờ của chúng ta chính là chờ đợi tên Hắc Giác Vương đó xuất hiện sau đó bí mật theo dõi. Tiếp sau đó cũng chỉ có thể tuỳ cơ ứng biến.” Cổ Thiên Nhân rõ ràng rành mạch giải thích nhiệm vụ lần này cho bọn hắn.
“Hắc Giác Vương?” Lý An nghi hoặc lẩm bẩm, cái tên này hắn thực sự là chưa nghe nói tới bao giờ.
Lôi Chấn Minh trầm giọng giải thích: “Hắc Giác Vương thực chất là một con hung thú Độc Giác Ngưu, là một trong thập đại tướng dưới trướng Minh Nguyệt Đại Thánh.”
Lý An càng nghe càng mơ hồ, cái gì là Minh Nguyệt Đại Thánh, Thập Đại Tướng lại là cái gì?
Chỉ là không đợi hắn hỏi thăm nghi hoặc thì Cổ Thiên Nhân đã lên tiếng: “Theo như mật thám báo thì không lâu nữa sứ giả Yêu Ma Đế Quốc sẽ tới Thái Hoang Sơn Mạch, các ngươi cần chuẩn bị hành động bất cứ lúc nào. Chuyện giám sát Hắc Giác Vương đã có ta cùng Hàn phu nhân lo liệu.”
Những người còn lại nghe như vậy đều gật đầu đồng ý, mỗi người tìm một chỗ yên lặng nghỉ ngơi dưỡng sức.
Lý An đi ra bên ngoài hốc cây khổng lồ, nhìn về hướng đông quả nhiên nhìn thấy một ngọn núi cực kỳ cao, so với những ngọn núi xung quanh còn muốn cao hơn phân nửa. Xem ra đây chính là hang ổ của Hắc Giác Vương kia.
Xem ra nhân loại sớm đã cài cắm mật thám vào yêu tộc bên trong Thái Hoang Sơn Mạch cho nên lúc này mới thăm dò được tin tức Hắc Giác Vương sẽ đón tiếp sứ giả Yêu Ma Đế Quốc. Luyện khí sĩ thủ đoạn thiên kỳ bách quái, chuyện bọn hắn có thể trà trộn vào trong bầy yêu thú cũng không có gì quá mức khó hiểu.
Chỉ là nghĩ lại yêu tộc hiển nhiên cũng sẽ làm ngược lại đó chính là cài mật thám vào Huyền Sơn Thành. Nếu không phải thế thì sáu người bọn hắn ngày hôm đó cũng không cần leo tường rời khỏi thành mà đã hiên ngang chính đại đi qua cổng thành rồi.
“Yêu Ma Đế Quốc? Một quốc gia của yêu tộc? Sau này nếu có cơ hội nhất định phải đi nhìn một lần mở rộng tầm mắt.” Lý An ngắm nhìn phía trước thông thiên núi cao, thấp giọng tự nhủ.
Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy có chút bất an giống như mây đen trước giông bão dù xua đi kiểu gì cũng không được.