Chương 221: Tới điểm hẹn
Lý An mang theo Bạch Hầu bí mật rời khỏi Lục Đông Trấn, tại trong rừng cây tìm thấy đã chuẩn bị từ lâu ngựa tốt liền một người một ngựa phi thẳng trở về Huyền Sơn Thành.
Huyền Sơn Thành vị trí vô cùng hiểm yếu, phía tây tiếp giáp với Thái Hoang Sơn Mạch, vô cùng vô tận yêu thú bên trong muốn tiến xuống vùng đồng bằng châu thổ nằm ở trung tâm Thanh Châu chỉ có duy nhất một con đường chính là vượt qua toà đại thành này.
Chiến tranh giữa Ngũ Linh Đế Quốc và Kính Quốc đã bước vào giai đoạn giằng co, hai bên nhất thời không bên nào có thể làm gì được bên nào, chỉ có thể ba ngày một trận nhỏ năm ngày một trận lớn từ từ mài chết đối phương. Khổ cực nhất không thể nghi ngờ chính là vô số dân chúng nghèo khổ, bọn họ cũng không quan tâm ai làm hoàng đế chỉ cầu mong có thể mỗi ngày ăn no cái bụng mặc ấm cái thân mà thôi.
Cộng thêm mùa hè năm nay nắng nóng kinh người, mấy tháng không một giọt mưa đều là chuyện khắp nơi đều thấy. Ruộng đồng nứt nẻ hết cả, gia súc không có nước để uống, cháy rừng lùa dã thú chạy vào thôn xóm, cuộc sống của người dân vốn đã cực khổ lại càng trở nên khổ cực. Số người chết vì ốm chết vì bệnh, chết vì thú dữ ăn thịt nhiều không đếm xuể.
Dòng người chạy nạn từ vùng chiến hỏa không ngừng đổ vào Thanh Châu giống như dòng nước lũ, kéo theo đó chính là bạo lực, trộm cắp cùng với hỗn loạn.
Ngay cả Huyền Sơn Thành tòa này nổi tiếng phồn hoa giàu có thời gian gần đây cũng xuất hiện thêm rất nhiều ăn mày, trộm cướp nổi lên khắp nơi, dân chúng cuộc sống cũng không được yên ổn.
Tại Huyền Sơn thành có trọng binh canh giữ mà còn như vậy, có thể tưởng tượng được trong nhân gian bây giờ hỗn loạn tới mức nào.
Lý An một đường phi ngựa, tới trước giữa trưa đã tới được Huyền Sơn Thành. Sau khi vào thành hắn cũng không lựa chọn trở về Lạc Hồng Quán và thuê một căn phòng trọ nghỉ ngơi.
Nhà trọ này cũng không lớn, khách nhân có chút thưa thớt tuy nhiên nằm cách miếu thành hoàng bên kia chỉ hai con đường. Lý An ngồi ở trong phòng nhìn qua cửa sổ đều có thể nhìn thấy được miếu thành hoàng bên kia.
Một đêm vô sự, sáng sớm ngày hôm sau Lý An thức dậy thật sớm, sau khi trả phòng thì dắt theo ngựa đi tới miếu thành hoàng.
Hắn hôm nay mặc một bộ y phục luyện võ màu nâu, bên dưới là bộ Ngân Lân Giáp năm đó được sư phụ hắn Trương Cáp đưa tặng.
Ngân Lân Giáp tuy là một bộ áo giáp thật tốt, đã nhiều lần cứu Lý An một mạng tuy nhiên trải qua nhiều năm như vậy chinh chiến cũng đã hỏng hóc nặng, đoán chừng muốn sửa lại cũng không sửa được nữa.
Sờ tấm áo giáp lạnh lẽo trên người, hắn không khỏi nhớ tới quãng thời gian ở An Nhạc Huyện, Kim Đao Bàng, Vương gia những cái này chuyện cũ. Rõ ràng chỉ mới hơn ba năm trôi qua thôi nhưng cảm tưởng cứ như đã cách mấy đời.
Năm đó lời hứa với sư phụ Trương Cáp hắn vẫn chưa bao giờ quên, một chính là bảo vệ thật tốt Vương Như Sương, hai chính là trả thù cho Vương Tài.
Chỉ là hắn bây giờ cũng là thân bất do kỹ, bản thân cùng người nhà còn lo chưa xong thực sự không thể nào đi thực hiện hai cái lời hứa này được.
“Năm đó tên Lô Túc kia đem theo Vương Như Sương tiểu thư đi Châu Thành U Châu, nghe nói là theo học cái gì Thừa Ân Học Phủ. Không biết tiểu cô nương năm đó hiện tại như thế nào, chắc chắn lớn lên rất xinh đẹp đi.” Lý An nhớ lại vị tiểu thư năm đó đối xử rất tốt với mình, trong lòng không khỏi lo lắng. Năm đó sự việc Kim Đao Bang náo động lớn như vậy, Vương Như Sương tiểu thư chỉ sợ khó mà thoát khỏi liên lụy.
Chỉ là U Châu cách Thanh Châu không biết mấy vạn dặm, còn thuộc hai quốc gia đang chiến tranh với nhau, Lý An dù lo lắng cũng sẽ chỉ lo thắng chứ không làm được cái gì.
Trong lúc đang suy nghĩ vẩn vơ Lý An đã đi tới phía trước miếu Thành Hoàng lúc nào không hay. Thời gian còn rất sớm, bầu trời vẫn còn chưa sáng hẳn, dân chúng bên trong Huyền Sơn Thành đa phần vẫn còn nằm trên giường ngủ say. Tuy nhiên trên bãi đất trống phía trước miếu Thành Hoàng lại tụ tập rất đông người.
Đoàn người kia có khoảng 50, 60 người, già trẻ lớn bé nam nữ đều có cả. Bọn họ đa phần ăn mặc bẩn thỉu rách rưới, khuôn mặt lấm lem bụi đất, vừa nhìn liền biết đều là những người thuộc tầng lớp lao động thấp kém mà thôi.
Tuy nhiên điều làm Lý An chú ý chính là trên đầu đám người này đều đội một chiếc mũ may từ vải trắng hình dạng cực kỳ quái lạ. Chiếc mũ này giống như dùng một tấm vải trắng hình chữ nhật dài khoảng một mét, sau đó gấp đôi một cạnh ngắn lại mà tạo thành.
Lúc này mấy chục người kia đều đang nhất nhất quỳ ở dưới đất, hai tay thành kính chắp lại trước người, thấp giọng tụng niệm. Mà chính giữa đoàn người có một bức tượng đá chỉ cao khoảng một thước nhưng được chế tạo cực kỳ tinh xảo, hình dạng là một vị tiên bà đang ngồi trên đài sen, một tay cầm một thanh kiếm một tay cầm một chiếc đèn lồng.
Mới sáng sớm đã gặp phải tràng cảnh quái dị như vậy khiến cho Lý An đều có chút sững sờ, đám người này đây là đang cúng tế cái gì hay sao?
Đang khi Lý An do dự không hiểu là nên đi tiếp hay quay lại thì phía sau vang lên tiếng nói của một thiếu niên trẻ tuổi.
“Đám người kia là tín đồ của Huyền Linh Giáo, bọn họ là đang hướng Thừa Thiên Thánh Mẫu cầu nguyện.”
Lý An nghe âm thanh vội vàng quay đầu lại, thấy từ phía sau đi tới một thiếu niên dáng người nhỏ nhắn, trên người mặc một bộ trường bào lộng lẫy, hông đeo đai ngọc, trong tay còn đang cầm một chiếc quạt nhỏ khẽ phe phẩy.
Đáng nói chính là thiếu niên này khuôn mặt vậy mà vô cùng xinh đẹp, thậm chí nếu không phải hắn vừa lên tiếng nói chuyện cùng với yết hầu nổi rõ thì Lý An sẽ còn tưởng đối phương là một nữ nhân đây.
Người này đem tới cho Lý An một cảm giác vô cùng quái dị, trong lòng hắn không khỏi nổi lên cảnh giác. Đang khi hắn do dự không biết nên trả lời đối phương thế nào thì thiếu niên trẻ tuổi kia đã đóng lại quạt xếp, mỉm cười như hoa hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi là người của họ Lôi bên kia hay là người của tên Vương Bát Đản?”
“ Tại hạ chỉ là đi ngang qua đây nhìn thấy đám người kia kỳ lạ cho nên dừng lại nhìn mà thôi, thực không hiểu công tử đang nói gì cả.” Lý An chắp tay, mặt không đổi sắc liền là nói dối.
Vị công tử trẻ tuổi kia đối với câu trả lời của Lý An cũng không làm ra đánh giá gì, cũng không rời đi mà tìm một chỗ cách Lý An không xa yên lặng đứng chờ.
Thời gian chầm chậm trôi đi, đám người Huyền Linh Giáo bên kia cầu nguyện cũng ngày một lớn tiếng. Lý An hai người ẩn mình trong cái hẻm nhỏ bên cạnh Miếu Thành hoàng cho nên đám người Huyền Linh Giáo kia cũng không phát hiện ra, từ đầu tới cuối chỉ chuyên tâm cầu nguyện.
“ Tiểu huynh đệ hứng thú với đám tà giáo này hay sao? Đám này rất tà môn, ta vẫn là khuyên tiểu huynh đệ không nên dính dáng gì tới bọn họ thì hơn.” Trẻ tuổi công tử một bên phe phẩy quạt xếp, tựa hồ là thấy Lý An cứ nhìn đám người Huyền Linh Giáo bên kia cho nên mới tốt bụng nhắc nhở.
Lý An nghe thế lại lắc đầu: “ Ta cũng không hứng thú với cái gì mà Thừa Thiên Thánh Mẫu kia, ta chỉ là đang nghĩ bức tượng nhỏ kia giống như là được đúc từ đồng, tay nghề tinh xảo như vậy không giống như những người nghèo này có thể có được.”
“ Ngươi nhìn thấy tên béo ăn mặc từ trên xuống dưới đều một màu trắng tinh, đầu đội Bạch Linh Quan kia không? Hắn chính là người truyền đạo của Huyền Linh Giáo. Tiểu huynh đệ đừng khinh thường đám tà giáo này nha, tuyệt đối là đừng động ý định với tượng thần của bọn họ. Ta nghe nói mấy ngày trước một tên đệ tử của môn phái hạng hai trên giang hồ trộm tượng thần của bọn họ, kết quả chính là cả môn phái đó đều bị Huyền Linh Giáo huyết tẩy toàn bộ. Môn phái kia tuy không có gì nổi bật tuy nhiên trong môn phái cũng có 3 tên kim huyết cảnh cùng gần ngàn bàng chúng, chuyện này gây nên rúng động không nhỏ đâu.” Trẻ tuổi công tử chỉ chỉ bức tượng thần nhỏ bên kia, mỉm cười nói ra.
Lý An còn đang định mở miệng nói cái gì chợt quay đầu nhìn sang một hướng. Theo hướng nhìn của hắn hai bóng người chầm chậm xuất hiện, phía trước là một lão giả tuổi tác khá lớn, mái tóc đã lấm chấm bạc, tấm lưng còng xuống giống như một cái mai rùa. Đi phía sau là một thiếu nữ ăn mặc như tỳ nữ bình thường, dung nhan cũng thường thường không có gì lạ, một tay nâng dù che cho lão giả.
“ Vương Bát Đản tới rồi!” Trẻ tuổi công tử thấp giọng lẩm bẩm, đưa tay vuốt phẳng lại vạt áo.