Chương 220: Tin tưởng giao phó
Thời gian trôi qua như nước chảy qua kẽ tay, một đi không trở lại, đám người Lý An tới Lục Đông Trấn cũng đã được một tháng thời gian.
Trong khoảng thời gian này Sơn Nguyệt Thương Hội bây giờ đã đổi tên thành Lạc Hồng Thương Hội hoạt động cũng đã bắt đầu đi vào quỹ đạo. Bởi vì cùng một chỗ tiếp nhận di sản của ba cái thương hội để lại cho nên quy mô của Lạc Hồng Thương Hội so với trước kia không những không có chút nào giảm đi mà còn sẽ tăng lên.
Theo như kế hoạch của Lý An hiện tại Lạc Hồng Thương Hội mỗi tháng trả lương đều là phân phối theo hiệu quả lao động, người dệt được nhiều vải thì lương cao, người dệt được ít thì lương ít, không còn giống như trước kia cào bằng hết thảy. Hơn nữa người nào có thành tích tốt, tổ nào có thành tích tốt cuối mỗi tháng sẽ đều được vinh danh cùng với thưởng rất hậu hĩnh.
Nhân công ngoại trừ một số ít người ra đều vô cùng hưởng ứng cách làm này, bọn họ mỗi ngày làm việc đều quên ăn quên nghỉ chỉ mong cuối tháng có thể kiếm thêm một chút thu nhập. Không khí thi đua sản xuất trong các nhà xưởng vô cùng sôi nổi, thậm chí ban đêm còn sẽ thắp nến tiếp tục làm việc.
Cộng thêm công việc kéo kén tằm thành sợi tơ bây giờ đã có hệ thống bánh xe nước thực hiện, một cái bánh xe nước năng suất cơ hồ có thể so sánh với 10 người công nhân làm việc, năng suất sản xuất theo đó tự nhiên cũng là vô cùng kinh người.
Hơn nữa bởi vì bánh xe nước lực quay rất ổn định cho nên tơ kéo ra không những mảnh mà còn đồng đều, sản phẩm lao động làm ra cũng phải đáp ứng tiêu chuẩn vô cùng gay gắt cho nên không chỉ số lượng mà chất lượng hàng hoá cũng được nâng cao rõ rệt.
Sáng hôm nay vị kia ông chủ trẻ tuổi của Lạc Hồng Thương Hội hiếm có xuất đầu lộ diện một lần.
Cái này Lý lão bản lúc đầu vẫn sẽ còn ở nhà xưởng cùng nhà kho thương hội bốn phía bận rộn tuy nhiên nửa tháng trở lại đây lại biến mất không thấy bóng dáng. Dân chúng Lục Đông Trấn nhìn thấy hắn trên đường đều dừng lại cung kính hô một tiếng Lý lão bản.
Dù sao nhà nhà bên trong Lục Đông Trấn nếu như không làm đi làm thuê cho Lạc Hồng Thương Hội thì trong nhà nuôi tằm lấy kén cũng cần bán cho thương hội. Sau này còn phải dựa vào vị này ông chủ trẻ tuổi kiếm ăn lâu dài, mọi người tự nhiên không dám tùy tiện.
Lý An đối với người xung quanh chào hỏi nhất nhất mỉm cười gật đầu, đợi hắn một đường từ lối vào trấn tới được trạch viện nơi mọi người Lý gia ở lại thì khuôn mặt cũng đã có chút cứng đờ rồi.
Vừa vào bên trong trạch viện hắn liền vội vàng đóng cửa cài then, trong lòng suy nghĩ lần sau ra ngoài tốt nhất là nên che mặt lại cho ổn thoả.
Trạch viện này vốn là nơi ở của Vương Chính trước kia, diện tích cực kỳ rộng rãi. Lý An người nhà cùng với đám người Cửu Lôi Võ Quán đều ở lại nơi này, ngoài ra còn có mười mấy cái hạ nhân tuy nhiên vẫn tỏ ra có chút trống trải.
Hắn dọc theo hành lang uốn lượn đi tới thư phòng, quả nhiên nhìn thấy Liễu Thanh Nhi đang ngồi trên ghế ghi ghi chép chép cái gì, một tay còn liên tục gảy bàn tính phát ra từng trận lách tách vô cùng nhập tâm, ngay cả Lý An đi tới trước mặt cũng không chú ý chút nào.
Hôm nay Liễu Thanh Nhi mặc một bộ lục sắc váy dài, tóc đen búi gọn, khuôn mặt thanh tú cũng không trang điểm.
“ Thật đã rất ra dáng bà chủ rồi, ta giao thương hội cho muội quả nhiên là sáng suốt.” Lý An bất thình lình cười lớn một tiếng, có chút trêu chọc nói.
Không thể không nói Liễu Thanh Nhi quả thực là có tài kinh thương, nàng cũng không được qua trường lớp đào tạo nào, hoàn toàn là do nhìn sách vở cùng thực thể mà học thành tài. Nhìn nàng quản Lạc Hồng Thương Hội từ trên xuống dưới đâu vào đấy mà Lý An tự thẹn trong lòng bản thân vẫn còn kém xa.
Liễu Thanh Nhi bị tiếng cười làm cho giật mình, bàn tay cầm bút nghiêng một cái liền vô tình để lại trên giấy một vệt mực khá lớn.
“ Ngươi làm gì vậy, có biết bộ sổ sách này ta đã viết lại mấy lần rồi không?” Liễu Thanh Nhi trầm trọng thở dài ra một hơi, bất lực nói lớn. Chỉ là khi nhìn thấy người tới là ai nàng liền lập tức vui mừng hét lên: “ Lý đại ca, huynh trở về rồi. Huynh đã ăn uống gì chưa, chúng ta cùng nhau ăn sáng.”
Lý An ngần ngại nhìn vệt mực đen trên giấy trắng vô cùng chói mắt, trong lòng có chút chột dạ, mỉm cười trả lời: “ Ta xin lỗi, ta thực đúng là rảnh rỗi gây chuyện. Ta đã ăn sáng rồi, muội cứ tự nhiên là được.”
“ Là như vậy sao? Cả tuần lễ nay đều không thấy mặt của huynh, huynh là đang làm cái gì mà hành tung thần thần bí bí như vậy?” Liễu Thanh Nhi có chút thất vọng hỏi.
Lý An ngồi xuống ghế, không trả lời câu hỏi của đối phương mà nói: “ Ta sắp phải đi xa một đoạn thời gian, thời gian trở về cụ thể như thế nào ta cũng không rõ ràng.”
“ Chuyến đi này sẽ nguy hiểm hay sao?” Liễu Thanh Nhi nghe vậy vẻ vui vẻ trên mặt cũng biến mất, nhỏ giọng cúi đầu hỏi.
“ Đúng là có chút nguy hiểm.” Lý An khẽ gật đầu. Vừa rồi khi trở về tới bên ngoài thôn hắn đã bị một tên hắc y nhân ngăn lại, vốn còn tưởng là một hồi phiền phức không mời mà tới không ngờ hắc y nhân chỉ để lại một câu rồi lập tức rời đi. Câu nói đó chính là ngày mai giờ ngọ tới miếu thành hoàng phía đông Huyền Sơn Thành.
Hắc y nhân xem ra chính là do Lôi Chấn Minh bên kia cử đến, nhiệm vụ bí mật cuối cùng cũng đã sắp sửa bắt đầu.
Chuyến đi này có chút nguy hiểm là giả, vô cùng nguy hiểm là thật. Lý An không biết bao lâu mình mới có thể trở về, thậm chí có thể toàn mạng trở về hay không hắn cũng không dám khẳng định.
Cho nên hắn mới vừa trở về liền tìm gặp Liễu Thanh Nhi như thế nào.
Vốn còn tưởng Liễu Thanh Nhi sẽ gặng hỏi xem Lý An đi đâu, đi làm gì, hoặc chí ít cũng là hỏi đi bao lâu nhưng nàng chỉ khẽ gật đầu sau đó từ trong ngực lấy ra một chiếc túi thơm nho nhỏ.
Chiếc túi có màu đỏ thắm, kích cỡ chỉ lớn bằng nửa bàn tay, được may vô cùng tinh xảo.
“ Đây là túi thơm do muội tự may, bên trong có một tấm bùa bình an muội cầu từ miếu Hà Bá, còn có một tí hồi hương cùng cam thảo, lúc căng thẳng huynh có thể ngửi mùi thơm của chúng. Thứ này không đáng bao nhiêu tiền, chỉ là chút tấm lòng của muội mà thôi. Huynh tuyệt đối đừng chê nhé!” Liễu Thanh Nhi hai tay nâng chiếc túi thơm tới trước mặt Lý An, êm giọng nói. Hai con mắt đen láy từ đầu tới cuối nhìn thẳng vào khuôn mặt Lý An.
Lý An hơi dời đi ánh mắt, hai tay nhận lấy chiếc túi thơm. Từ bên trên chiếc túi tỏa ra hương thơm thanh khiết thoang thoảng khiến cho lòng người thoải mái.
“ Đa tạ muội.”
Lý An suy nghĩ bản thân nên tặng lại một món quà đáp lễ chỉ là nghĩ đi nghĩ lại trong người hắn cũng chỉ có đao kiếm súng pháo mấy thứ này giết người công cụ, nhất thời chỉ có thể chân thành cảm tạ đối phương một câu như vậy.
“ Huynh cứ yên tâm mà đi xa, ở nhà đã có muội lo liệu. Lạc Hồng Thương Hội hoạt động đã đi vào quỹ đạo, bên cạnh có Cao trưởng trấn cùng Trương thúc thúc giúp đỡ chắc chắn không có vấn đề gì, Lạc Hồng Quán bên kia bây giờ chúng ta chủ yếu bán sỉ cho những thương hội cùng cửa hàng khác, lợi nhuận cũng rất khá. Muội cũng sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Hoa tỷ tỷ cùng với thường xuyên trở về Huyền Sơn Thành thăm mẫu thân.” Liễu Thanh Nhi thần sắc trịnh trọng nói ra, ánh mắt không nỡ.
Lý An vốn còn định dặn dò nàng những thứ này, bây giờ nàng một mạch nói ra hết như vậy hắn thật chẳng còn biết nói gì. Cuối cùng khẽ vươn bàn tay phải ra nắm lấy tay nàng, nhỏ giọng dặn dò: “ Ta tin tưởng muội có thể thay ta chăm sóc tốt cho mọi người. Việc của thương hội không cần quá mức lao lực, Cao Thủ người này không nên tin tưởng hoàn toàn, Trương thúc ngược lại có thể tin tưởng, nếu như gặp khó khăn gì hãy tới tìm ông ấy.”
Liễu Thanh Nhi không đáp cũng không gật đầu, chỉ mở to mắt đẹp nhìn Lý An.
Lý An buông bàn tay mềm mại của nàng ta, từ trên cổ tay trái tháo ra một chiếc vòng nhỏ màu trắng ngà đặt vào tay nàng rồi nghiêm giọng dặn dò: “ Còn một chuyện nữa vô cùng quan trọng, chuyện ta sắp tới phải đi xa muội tuyệt đối không được truyền ra bên ngoài. Thời gian gần đây ta thường đi đi về về, thỉnh thoảng mới xuất hiện một lần cho nên dù ta có vắng mặt một thời gian thì người khác cũng sẽ không nghĩ ngợi gì nhiều. Có ta trấn nhiếp, dù có kẻ nào muốn sử dụng thủ đoạn gì cũng sẽ kiêng kị. Mộc Huyền Linh không phải là người tốt đẹp gì, ngược lại là loại người vô cùng âm hiểm, hiểu nhất chính là dùng độc hại người. Nếu như cô ta trở nên nguy hiểm thì hãy đập vỡ chiếc vòng ngọc này.”
“ Nếu muội đập vỡ vòng ngọc này thì Mộc cô nương sẽ làm sao?” Liễu Thanh Nhi cẩn thận nắm chặt vòng ngọc trong tay, thấp giọng hỏi.
“ Nếu muội đập vỡ vòng ngọc này thì cô ta sẽ không còn nguy hiểm nữa. Tuy nhiên tỷ tỷ vẫn cần cô ta chữa trị, nếu không vạn bất đắc dĩ thì muội đừng làm như vậy.” Lý An trịnh trọng dặn dò. Lần này hắn đi thực hiện nhiệm vụ không biết bao giờ mới trở về, lo lắng nhất đúng là Mộc Huyền Linh cái này ma nữ thủ đoạn tàn độc.
Chỉ là cô ta cũng không biết hắn đã rời khỏi Lục Đông Trấn, trong tay Liễu Thanh Nhi lại cầm Sinh Luân có thể chưởng khống sinh tử của cô ta. Ma nữ này dù có muốn làm gì cũng sẽ không có can đảm mà hành động.
Liễu Thanh Nhi nghe vậy thì thật mạnh gật đầu, cẩn trọng cất giấu chiếc vòng ngọc. Nàng sớm đã không còn là thiếu nữ yếu đuối năm đó ở Thanh Phong Thành nữa, đối diện với trách nhiệm Lý đại ca giao phó nàng sẽ không sợ hãi, nhất định phải làm thật tốt, nhất định!
Lý An thấy vậy thì khẽ gật đầu, yên lặng nhìn khuôn mặt đối phương một cái rồi đứng dậy cáo từ rời đi.
Toàn bộ tài sản cùng đồ dùng cần thiết đều đã ở trong không gian đan điền, hắn ai cũng không đánh động tới ai, mang theo Bạch Hầu bí mật rời khỏi trạch viện.
Bên trong phòng, Liễu Thanh Nhi thẫn thờ đứng nhìn ra cửa hồi lâu, bàn tay giống như vẫn còn vương hơi ấm của đối phương.