Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
842e878729895de89aebc3bae0d49b51

A Lê

Tháng 1 17, 2025
Chương 118. Phiên ngoại lục Chương 117. Phiên ngoại ngũ
xuyen-viet-gia-sat-thu.jpg

Xuyên Việt Giả Sát Thủ

Tháng 2 4, 2025
Chương 550. Đại kết cục Chương 549. Thẩm lí và phán quyết người chân tướng?
ta-that-khong-phai-tuyet-the-cao-nhan.jpg

Ta Thật Không Phải Tuyệt Thế Cao Nhân

Tháng 8 8, 2025
Chương 957. Đại kết cục mộng tỉnh Chương 956. Ô quỷ
mot-giay-muoi-cap-tu-bien-quan-tieu-tot-bat-dau-quet-ngang.jpg

Một Giây Mười Cấp, Từ Biên Quan Tiểu Tốt Bắt Đầu Quét Ngang

Tháng 1 12, 2026
Chương 438: Trấn sát Ma Chủ! Đại chiến kết thúc! (2) Chương 437: Trấn sát Ma Chủ! Đại chiến kết thúc! (1)
theo-dau-pha-bat-dau-lam-lao-ban

Theo Đấu Phá Bắt Đầu Làm Lão Bản

Tháng 10 30, 2025
Sách mới tuyên bố, khẩn cầu dời bước Chương 811: Nguyên Phần
ta-tran-bac-vuong-the-tu-mang-len-lao-cha-tao-phan.jpg

Ta, Trấn Bắc Vương Thế Tử, Mang Lên Lão Cha Tạo Phản!

Tháng 1 24, 2025
Chương 339. Thiên thượng thiên hạ, chỉ trẫm độc tôn! Chương 338. 5000 đối 10 vạn, không hề sợ hãi
chu-thien-ky.jpg

Chư Thiên Ký

Tháng 1 19, 2025
Chương 2073. Một kiếm Chương 2072. Ngoại đạo
ta-uchiha-tran-day-chinh-nang-luong.jpg

Ta, Uchiha, Tràn Đầy Chính Năng Lượng

Tháng 1 24, 2025
Chương 424. Xong xuôi vung hoa Chương 423. Trở về!
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 194: Quyết định
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 194: Quyết định

Huyền Sơn Thành dân cư mấy vạn, đang là giữa trưa trời nắng chang chang ấy vậy mà trên đường người tới người đi vẫn nườm nượp không dứt, kẻ nào người nấy cũng đều mồ hôi nhễ nhại, đa phần đều chống lên những chiếc dù đủ loại màu sắc cùng kiểu dáng vội vàng đi vội.

Tiếng rao hàng của mấy người bán hàng rong bên đường giống như cũng trở nên đuối sức không còn sức sống, ngay cả mấy con chó lớn bình thường hay hướng người đi đường sủa bậy bạ cũng đã tìm một gốc cây nằm ườn ra cả.

Lôi Chấn Minh cùng Tam Nương sau khi rời khỏi Lạc Hồng Quán thì không trở về phủ Tuần Phủ mà là tùy tiện tìm một tửu quán bình thường ngồi lại.

Tửu quán thực sự không lớn, tính cả tầng một cùng tầng hai cũng chỉ có mười mấy chiếc bàn trái phải, khách nhân đa phần đều là đám phu xe thợ xây thô lỗ. Đoán chừng cho những tên thôn dân ít học này mười mấy cái đầu nữa cũng không ngờ được ngồi bên cạnh mình uống rượu lúc này lại là Tuần Phủ đại nhân chức cao vọng trọng, bọn hắn có chú ý thì cũng chỉ chú ý tới Tam Nương dáng người nóng bỏng cùng khuôn mặt xinh đẹp lãnh diễm mà thôi, còn như đối với trung niên nam cao lớn bên cạnh liếc qua một cái liền sẽ thôi không tiếp tục để ý.

Tam Nương cẩn trọng rót cho chủ nhân một chén rượu, thấp giọng hỏi: “Tên họ Lý kia nhìn thế nào cũng chỉ là một tên thư sinh chân yếu tay mềm mà thôi, đoán chừng cũng chỉ có chút ít tài kinh doanh buôn bán. Đại nhân lại hạ mình tới tận nơi như vậy, một tiếng huynh đệ hai tiếng huynh đệ, lấy ngang hàng mà đối xử, thực sự đáng hay sao?”

“Ngươi có biết mìn chống bộ binh cùng phương pháp bắn súng hoả mai mới được áp dụng trong quân ngũ không?” Lôi Chấn Minh không trả lời mà hỏi ngược lại.

“Tự nhiên là biết, đây là do Tạ Chứ Linh Tạ đội trưởng sáng tạo ra, ở trên chiến trường vô cùng thực dụng, chẳng bao lâu đã được đưa vào nội dung huấn luyện cơ bản của quân đội. Tạ đại nhân cũng chính nhờ vậy mà được thăng quan liền hai chức, bây giờ đã là tứ phẩm quan lớn.” Tam Nương nhanh chóng trả lời, không chút nào che giấu bản thân đối với Tạ đại nhân ngưỡng mộ.

Mà không chỉ Tam Nương nàng, rất nhiều nữ nhân bên trong Ẩn Long Vệ cùng Ảnh Vệ đều đối với vị thiên tài xuất thân quyền quý này ngưỡng mộ vô cùng.

“Bây giờ ta nói với ngươi, hai thứ đó đều là do Lý An nghĩ ra, Tạ Chứ Linh chẳng qua chỉ là cải biến chút xíu rồi tự nhận là của mình thì ngươi có tin không?” Lôi Chấn Minh cười cười hỏi lại.

“Không thể nào?” Tam Nương lập tức lắc đầu đáp, thiếu chút nữa ngay cả rượu trong miệng cũng phun ra bên ngoài.

Quay lại Lạc Hồng Quán bên kia, Lý An sau khi tiễn đưa Lôi Chấn Minh thì đứng yên tại chỗ hồi lâu rồi mới quay người trở lại quán. Hắn là đang do dự có nên hay không bí mật theo dõi Lôi Chấn Minh hai người bọn hắn nói không chừng có thể biết được đám người này rốt cuộc đang mưu tính cái gì. Dù sao lấy ngũ giác siêu việt thường nhân của hắn, bình thường theo dõi cùng nghe lén người khác là chuyện đều vô cùng thuần thục, trước giờ chưa từng thất bại.

Chỉ là do dự một chút Lý An vẫn là bỏ đi suy nghĩ này, Huyền Sơn Thành là nơi đất chật người đông, muốn yên lặng đi theo cùng nghe lén hai tên Kim Huyết Cảnh luyện thể sĩ nói chuyện thực sự là quá mức mạo hiểm. Nếu như bị phát hiện thì đắc tội chính là quan Tuần Phủ chứ không phải trò đùa.

Dọc đường đi hắn một mực suy nghĩ tới lời nói của Lôi Chấn Minh vừa rồi. Gia nhập Ảnh Vệ một chuyện tất nhiên không thể nào trăm lợi mà không có một hại như lời đối phương nói được, dễ dàng như lời đối phương nói thì đúng là chỉ có quỷ mới có thể tin tưởng. Ảnh Vệ rõ ràng chính là nội gián trong nhân gian được triều đình mua chuộc, nói dễ nghe một chút thì chính là mật thám, nói trắng ra thì chính là một đám lính đánh thuê, một đám chó săn được triều đình nuôi nấng mà thôi.

Chỉ là gia nhập Ảnh Vệ tự nhiên nguy hiểm tới tính mạng là không thể nào tránh khỏi được nhưng lợi ích nhất định cũng vô cùng to lớn, nếu không kỳ nhân dị sĩ trong thiên hạ cũng sẽ không vì mấy chữ quốc thái dân an mà bán cả mạng nhỏ của mình.

Tất nhiên những điều này đều là Lý An căn cứ vào lời nói của Lôi Chấn Minh tự mình phỏng đoán, hắn đối với lời nói của đối phương tất nhiên sẽ không hoàn toàn tin tưởng, chỉ có tự bản thân mắt thấy tai nghe thì mới là sự thật.

Nếu ở trong hoàn cảnh bình thường, đối với lời đề nghị không rõ lợi hại được mất như thế này, lấy tính cách của Lý An tự nhiên sẽ không chút do dự từ chối tuy nhiên một nhà bốn người họ Lý bọn hắn vất vả gần một năm trời, bởi vì hắn mà phải màn trời chiếu đất, lặn lội trăm núi ngàn sông chạy khỏi Ngũ Linh Đế Quốc, bây giờ vất vả lắm mới có một mái nhà để an ổn lại, rốt cuộc cũng không cần ở hang ở hốc như trước kia nữa.

Bệnh tình của tỷ tỷ hắn để càng lâu thời gian thì càng nguy cấp, chi phí trong quá trình chữa trị không phải một phường hào phú bình thường có thể kham nổi được. Mẫu thân hắn tuổi tác cũng đã cao, lao động vất vả đời người bây giờ ám bệnh bộc phát, thực sự không thể nào chịu nổi cực khổ được nữa rồi.

Câu nói trước khi rời đi kia của Lôi Chấn Minh cũng đã rất rõ ràng, nếu như Lý An hắn không đồng ý thì dù không tổn thương tới nhân mạng thì cũng nhất định phải rời khỏi Huyền Sơn Thành này, tới một nơi cách đây thật xa bắt đầu lại tất cả từ đầu.

Lý An một bên trầm ngâm suy nghĩ một bên đi đường, chẳng biết lúc nào đã đi tới trước cửa của Lạc Hồng Quán. Bên trong quán lúc này lác đác có mấy vị khách nhân đang mua hàng, Tiểu Cúc cùng Hạ Lan đang thấp giọng hướng khách nhân giới thiệu các loại hàng hoá. Hàn Mặc Vân vẫn ngồi sau quầy nhàn nhã gõ bàn tính, cũng không biết buôn bán không được bao nhiêu, hắn suốt ngày ngồi tính toán tính toán là đang tính toán cái gì.

Phía sau nhà bếp truyền tới hương vị thức ăn cùng với tiếng lèo xèo vui tai, Ngũ Nương đang tại chỉ dạy cho Liễu Thanh Nhi mấy món thịt vịt xào măng là món ăn dân dã đặc sản của quê hương Lý An.

“Vào được biên chế đời đời ấm no, thôi thì nhân sinh dài đằng đẵng, không thể lúc nào cũng nắm chắc phần thắng rồi mới gia nhập cuộc chơi được.” Lý An ngửa đầu nhìn biển hiệu Lạc Hồng Quán một cái, trong lòng làm ra quyết định xong tâm trạng lập tức liền trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

“Bái kiến ông chủ!”

“Bái kiến ông chủ!”

Tiểu Cúc cùng Hạ Lan nhìn thấy Lý An thì vội vàng làm một cái vạn phúc, cung kính chào hỏi rồi tiếp tục quay sang vị khách nhân giới thiệu sản phẩm trong cửa tiệm.

Một đêm vô sự, sáng ngày hôm sau, trước khi tiếng gà gáy vang lên bên trong Huyền Sơn Thành thì Lý An đã thức dậy ăn mặc chỉnh tề, chải tóc cạo râu. Đợi trời sáng một chút, hắn đi tới quán bánh bao đối diện Lạc Hồng Quán gọi một lồng bánh bao hấp không thịt.

Ông chủ hàng bánh bao đối với vị ông chủ trẻ tuổi của Lạc Hồng Quán bên kia đường sớm đã quen thuộc từ lâu, vừa nhìn thấy hắn bước tới không cần gọi món liền bảo tiểu nhị bê lên một lồng bánh bao hấp không thịt, dù sao vị ông chủ trẻ tuổi này lúc nào cũng chỉ gọi một món như vậy, thỉnh thoảng mới lại gọi thêm một bình rượu gạo rẻ tiền nhất mà thôi.

Ăn xong bữa sáng, Lý An gọi một chiếc xe kéo đi tới phủ Tuần Phủ.

Phủ Tuần Phủ nằm ở phía đông Huyền Sơn Thành, Lạc Hồng Quán lại nằm ở phía bắc, ở giữa khoảng cách không tính là nhỏ, đường trong thành lại đông đúc không thể đi nhanh. Tay kéo xe chạy vội gần nửa canh giờ mới chở Lý An tới nơi, lúc tới nơi hắn đã mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tiếng thở phì phò so với kéo bễ còn muốn lớn.

Tên phu xe này nhìn một thân thiếu niên trước mắt, người này tuy có chút cao nhưng cũng không phải lực lưỡng béo tốt một loại kia, không ngờ lại nặng tới kinh hồn như vậy. Hắn đi chuyến này đúng là bản thân quá mức đen đủi, chỉ là cũng không dám mở miệng phàn nàn cái gì, dù sao đối phương vẫn còn chưa trả tiền đâu.

Đang suy nghĩ có nên mở miệng đòi tiền không thì vị công tử trẻ tuổi đối diện đã ném tới mấy đồng tiền, tên phu xe vội vàng bắt lấy rồi cẩn thận đếm. Một, hai, ba, bốn, tròn trĩnh tám đồng tiền không hơn không kém.

Không phải chứ? Tiền xe đúng là chỉ hết tám đồng nhưng khách nhân bình thường nhìn thấy hắn một bộ mệt tới chết đi sống lại đều sẽ không nhịn được mà cho thêm vài ba đồng uống trà, người này tuổi còn trẻ ăn mặc lại không tính có gì nghèo khó ấy vậy mà một đồng cũng không cho? Thực sự phải bủn xỉn như vậy hay sao?

Tên phu xe cứ như vậy nhìn chằm chằm bóng lưng của thiếu niên trẻ tuổi một lúc lâu, sau khi xác nhận đối phương đối với mình hoàn toàn không có chút nào để ý thì đành hậm hực quay người rời đi.

“Hôm nay ra đường không biết bước chân nào ra trước, ấy vậy mà gặp phải một tên bủn xỉn, đúng là xui xẻo tám đời.” Tên phu xe vừa mệt nhọc kéo xe kéo rời đi vừa thấp giọng mắng chửi, trong lòng vô cùng bất mãn.

Lý An khẽ nhếch khóe miệng, im lặng quan sát phủ Tuần Phủ trước mắt. Phủ Tuần Phủ kiến trúc cùng với phong cách cùng với những kiến trúc của triều đình khác không có cái gì nhiều khác biệt, tuy nhiên quy mô lại vô cùng khổng lồ.

Hai bên đại môn có mười mấy tên binh sĩ mặc áo giáp đen, tay cầm trường thương canh giữ, đám người này một thân hung ác chi khí khiến cho dân chúng bình thường đều vội vàng đi vòng, rõ ràng đều là tinh binh đã trải qua nhiều lần chém giết.

Lý An đi tới cách cửa mấy chục bước đã bị một tên giáp sĩ ngăn lại, hắn thấy vậy cũng không miễn cưỡng, không nhanh không chậm nói rõ ý đồ tới đây của mình.

Vốn tưởng còn sẽ phải tốn một phen miệng lưỡi công sức không ngờ tên giáp sĩ sau khi nghe hắn nói bản thân họ Lý liền lập tức thay đổi thái độ, cung kính dẫn hắn vào trong phủ. Đoán chừng Lôi Chấn Minh sớm đã căn dặn đám người gác cổng này rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-than-quy-nhuc-than-vo-han-thoi-dien.jpg
Người Tại Thần Quỷ, Nhục Thân Vô Hạn Thôi Diễn
Tháng 12 6, 2025
Siêu Cấp Tiên Tôn Ở Đô Thị
Hồng Hoang: Bắt Đầu Vì Cưới Hậu Thổ Ta Luyện Chế Thần Đan
Tháng 1 15, 2025
Ta Tu Luyện Thành Cực Đạo Võ Thánh
Ta Tu Luyện Thành Cực Đạo Võ Thánh
Tháng mười một 13, 2025
gio-phut-nay-kiem-minh-thoi-diem.jpg
Giờ Phút Này, Kiếm Minh Thời Điểm
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP