Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-tong-vo-viet-nhat-ky-bat-dau-ngu-quy-ban-van-thuat.jpg

Người Tại Tổng Võ Viết Nhật Ký, Bắt Đầu Ngũ Quỷ Bàn Vận Thuật

Tháng 2 3, 2026
Chương 200: Tiêu hồn Bạch Thanh Nhi! Đạt được Dương Châu thành! Chương 199: Lấy 《 Trường Sinh Quyết 》 làm cơ sở, tu luyện 《 Đạo Tâm Chủng Ma 》!
van-dao-kiem-ton.jpg

Vạn Đạo Kiếm Tôn

Tháng 2 26, 2025
Chương 6494. Đại kết cục Chương 6493. Vấn đỉnh chi lộ (2)
yu-gi-oh-tro-thanh-hack-la-loai-trai-nghiem-gi.jpg

Yu-Gi-Oh: Trở Thành Hack Là Loại Trải Nghiệm Gì

Tháng 1 1, 2026
Chương 280: Thủ mộ giả Chương 279: Xuyên qua Quyết đấu tinh linh giới
khoi-nguyen-nguoi-choi

Khởi Nguyên Người Chơi

Tháng mười một 20, 2025
Chương 865: Vô đề Chương 864: Hiệu trưởng (2)
cu-long-lanh-chua-tu-moi-ngay-tinh-bao-bat-dau

Cự Long Lãnh Chúa: Từ Mỗi Ngày Tình Báo Bắt Đầu

Tháng 12 7, 2025
Chương 604: Trục xuất, đến từ thế giới bên ngoài sức mạnh Chương 603: Quái vật vẫn là Thần Linh?
dao-huu-ho-tro-nap-diem-dien-di

Đạo Hữu, Hỗ Trợ Nạp Điểm Điện Đi

Tháng mười một 2, 2025
Chương 338: Kết thúc cảm nghĩ Chương 337: Đại kết cục
tiet-ho-linlin-ta-che-tao-lunarians-than-toc.jpg

Tiệt Hồ Linlin, Ta Chế Tạo Lunarians Thần Tộc

Tháng 2 17, 2025
Chương 439. Tinh thần đại hải! Đại kết cục! - FULL Chương 438. Thời đại trước kết thúc, thời đại mới!
quan-dao-chi-sac-gioi

Quan Đạo Chi Sắc Giới

Tháng 10 21, 2025
Chương 46: Chương cuối ( Đại kết cục ) Chương 45: Chương cuối 1
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 193: Lời mời
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 193: Lời mời

Sau một ngày đóng cửa không buôn bán, Lạc Hồng Quán lại mở cửa trở lại như bình thường. Mới sáng sớm, Lý An đã xách theo chiếc ghế đẩu tới bên cạnh quầy thu ngân hỏi thăm Hàn Mặc Vân về Tuần Phủ đại nhân.

Hàn Mặc Vân vốn là một cái thư sinh thi cử không thuận lợi. Trong lúc túng quẫn bất đắc dĩ mới phải tới Lạc Hồng Quán làm thuê như thế này. Hắn đối với quan trường cũng có chút sơ hiểu. Nghe ông chủ hỏi như vậy, không nghĩ ngợi gì liền đáp: “Tuần Phủ đại nhân? Lão bản là đang nói tới tuần phủ đại nhân mới tới?”

Lý An nghe vậy, hứng thú hỏi lại: “Nói như vậy là thế nào?”

“Tuần Phủ đại nhân là người đứng đầu quân doanh của Huyền Sơn Thành, chức vị quan trọng như thế này, mỗi người nhận chức đều không chỉ gia cảnh thâm hậu mà còn phải có thực tài tại thân. Nếu không, Huyền Sơn Thành thân là cửa ngõ chặn ngang đường tiến xuống đồng bằng của yêu tộc trong Thái Hoang Sơn Mạch, phường vô dụng không thể nào kham nổi trách nhiệm lớn như vậy. Tuần phủ đại nhân trước đây vốn là Huynh Minh Hải Huỳnh đại nhân, nhị châu cảnh luyện khí sĩ, đã giữ chức Tuần Phủ hơn 30 năm chưa từng để xảy ra vấn đề gì, đức cao vọng trọng. Chỉ là nửa năm trước, Huỳnh đại nhân không rõ lý do mà chết. Lên thay là một vị Kim Huyết Cảnh luyện thể sĩ, họ Lôi.” Hàn Mặc Vân một bên thuần thục gảy bàn tính, một bên thành thật trả lời.

Họ Lôi? Lý An nghe tới đây thì thầm suy nghĩ trong lòng, tại Kính Quốc người xa đất lạ này, quen biết với hắn lại là người của triều đình, họ Lôi, hắn chỉ biết duy nhất một người mà thôi.

Lôi Chấn Minh.

Đúng lúc này, từ ngoài cửa đi vào hai vị khách quan, tiểu Cúc vốn đang nhàm chán đứng đấy ngáp ngắn ngáp dài thấy có khách liền lấy lại tinh thần tiến lên thi lễ: “Chào mừng quý khách tới bổn tiệm, không biết hai vị quý khách muốn mua đồ vật như thế nào?”

Hai vị khách, một là một nam tử trung niên thân hình cao lớn, thần sắc uy nghiêm, khí thế uy vũ vô cùng. Một là một nữ tử thân người dong dỏng cao, dung nhan xinh đẹp, khuôn mặt trang điểm vô cùng đậm, đôi môi đỏ tươi như sắp nhỏ ra máu.

“Ngươi mau lui đi, hai người này là bạn cũ của ta.” Lý An không biết đã đi tới từ khi nào, hướng Tiểu Cúc phất tay rồi vội vàng ôm quyền cười to: “Lôi đội trưởng, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp. Lần trước chia tay vội vàng không kịp từ biệt, ngài vẫn mạnh khỏe chứ?”

Lôi Chấn Minh nghe thế cũng cười lớn, chắp tay trả lời: “Lần trước chia tay đúng là vội vàng thật, ta nếu mà chạy chậm một chút nữa thì bây giờ đã mồ yên mả đẹp rồi không chừng. Không ngờ Lý huynh đệ ngoại trừ một thân bản lãnh bên ngoài còn có khả năng kinh doanh bậc này, tại hạ dù ít ra ngoài nhưng danh tiếng của Lạc Hồng Quán thực là nghe qua không ít a.”

Hai người kẻ cười người nói, một xướng một tuỳ, nếu người ngoài không biết nội tình bên trong còn tưởng bọn hắn là một thân hảo huynh đệ xa cách lâu ngày mới gặp lại đâu.

Phụ nhân gọi là Tam Nương kia nhìn thấy chủ nhân mình đường đường là một thành Tuần Phủ lại bị một tên thương nhân thấp hèn người đầy mùi tiền đối xử xuồng xã như vậy thì trong lòng bất bình, nhăn mặt nghiêm giọng nói: “Thảo dân Lý An to gan, nhìn thấy Tuần Phủ đại nhân còn không mau mau hành lễ!”

Lý An nghe tới đây trong lòng thầm nói một tiếng quả nhiên, chỉ là ngoài mặt lại hiện nên vẻ nghe thấy mà giật mình, ngẩn người chốc lát rồi vội vàng muốn quỳ xuống hành lễ. Nếu chỉ là dân đen bình thường nhìn thấy quan Đô Thự cửu phẩm đã muốn phải quỳ xuống hành lễ rồi, càng không cần nói tới ngũ phẩm chức quan như Tuần Phủ.

“Lý huynh đệ miễn lễ, miễn lễ. Chúng ta quen biết nhau từ trước khi ta nhận chức Tuần Phủ, chớ có vì chút lễ nghi vô nghĩa mà làm tổn thương tới tình cảm.” Lôi Chấn Minh vội vàng tiến tới nâng đối phương dậy, lắc đầu nói.

Lý An ngoài mặt một vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vàng dẫn hai người khách quý đi vào căn phòng trên lầu.

Đợi tiểu Cúc dâng lên một bình Minh Tỉnh Trà tốt nhất trong tiệm rồi đi ra đóng cửa, trong phòng cũng chỉ còn lại ba người. Lý An cùng với Lôi Chấn Minh ngồi đối diện nhau, phụ nhân Tam Nương khoanh tay đứng phía sau Lôi Chấn Minh.

Lôi Chấn Minh hiển nhiên không muốn vòng vo tam quốc cái gì, uống xong chén trà liền thẳng thắn bày tỏ: “Không giấu gì Lý huynh đệ, bổn quan tới Huyền Sơn Thành nhận chức đã nửa năm nay, đối với tình hình trong thành cũng có chút nắm chắc.”

“Ngày hôm trước ta tới Xuân Nhạc Lâu tham dự yến tiệc, vốn chỉ là một hồi xã giao bình thường nhưng không ngờ trong lúc vô tình lại nhìn thấy Lý huynh đệ ngươi, mới biết được ngươi ấy vậy mà tới Huyền Sơn Thành mở một cái cửa hàng như thế này. Thực là nằm ngoài ý muốn của bổn quan.” Lôi Chấn Minh khách sáo mỉm cười, đường đường một phương Tuần Phủ như hắn đối với một thảo dân bình thường có thể khách sáo tới chừng này, truyền ra bên ngoài chỉ sợ không người nào có thể tin tưởng.

Chỉ Lý An biểu hiện vẫn như thường, vờ như không thấy ánh mắt cảnh cáo của phụ nhân phía sau, cũng uống một ngụm trà rồi cười trả lời: “Tại hạ cũng là dưới cơ duyên xảo hợp đi tới nơi này, gặp nơi đây nhân khí dồi dào cho nên mới nhất thời hưng trí mở một cửa hàng nhỏ như thế này. Để đại nhân chê cười rồi!”

“Sau khi tình cờ gặp Lý huynh đệ, ta đã cho người điều tra một chút về tình hình của ngươi tại Huyền Sơn Thành. Việc này nói ra quả thực có chút thất lễ tuy nhiên ta tuyệt đối không có ác ý, mong Lý huynh đệ thông cảm đôi chút.” Lôi Chấn Minh nhìn thấy Lý An một bộ chăm chú lắng nghe, trầm giọng nói tiếp: “Ta xưa nay đều không phải là cái gì giỏi ăn nói người, càng không phải là người thích ăn nói vòng vo. Lý huynh đệ tới đây cũng đã mấy tháng chắc cũng biết được nơi đây là nơi như thế nào, Huyền Sơn Thành nó lớn thì đúng là rất lớn, để cho ngươi cưỡi ngựa từ cửa đông tới cửa tây cũng muốn mất hơn một ngày thời gian, nói nhỏ thì cũng rất nhỏ, người bên ngoài muốn tại nơi này xây dựng cơ nghiệp, mạnh mẽ cướp lấy một khoảng lợi ích thực sự là người si nói lời viển vông.”

Lý An nghe vậy chỉ gật đầu không nói.

“Chuyện ta là Ẩn Long Vệ Lý huynh đệ cũng đã biết rõ, cũng không có cái gì tốt giấu diếm. Tuy nhiên Lý huynh đệ có lẽ không biết, bên cạnh Ẩn Long Vệ còn có một lực lượng mật thám bí mật khác gọi là Ảnh Vệ. Đây là cận vệ của ta, tên là Tam Mộc Nương, Lý huynh đệ có thể gọi là Tam Nương cũng được. Nàng chính là một Ảnh Vệ, chi bằng hãy để nàng ta giải thích cho ngươi hiểu.” Lôi Chấn Minh chỉ phụ nhân xinh đẹp phía sau mà nói.

Tam Nương dù trong lòng không nguyện ý thì cũng không dám cãi lại lời chủ nhân của mình, bắt đầu nhỏ giọng giảng giải: “Ẩn Long Vệ là cận vệ của Hoàng Đế Bệ Hạ, chịu trách nhiệm thay mặt bệ hạ giám sát triều đình quốc sự, mỗi người đều được ngự ban một thanh Ẩn Long Đao, tiền trảm hậu tấu đặc ân vua ban, trên dưới triều đình từ nhất phẩm đại thần tới cửu phẩm chức quan không ai không sợ hãi. Tuy nhiên Ẩn Long Vệ chung quy sức lực có hạn, kiểm soát một cái triều đình quan thần thôi đã là quá sức.”

“Nhân gian lại quá mức rộng lớn cùng hỗn loạn, các thế lực giang hồ ngày đêm tranh đấu không ngừng khiến cho dân chúng máu chảy lầm than, ngày ngày nguy hại tới an ninh của đất nước. Triều đình đối với nhân gian cùng giang hồ võ lâm tự nhiên không thể nào mặc kệ không hỏi tới, Ảnh Vệ sinh ra chính là để đảm nhiệm trọng trách này. Ảnh Vệ phần nhiều đều hoạt động trong bóng tối, có thể là một phương đại chủ, có thể là một tay kéo xe, có thể là một ca kỹ đánh đàn, không ai có thể biết được thân phận thực sự của bọn hắn.”

Lý An nghe xong thì khẽ gật đầu, tuy nhiên lại không hiểu thấu mà hỏi: “Quả thực là mở rộng tầm mắt, không ngờ trên đời còn có một thế lực như vậy. Chỉ là không biết đại nhân nói với ta chuyện này là có mục đích gì?”

“Mục đích gì ư? Rất đơn giản, ta muốn mời Lý huynh đệ gia nhập Ảnh Vệ.” Lôi Chấn Minh không chút do dự, thẳng thắn nói ra.

Lý An nghe được lại có chút giật nảy mình: “Đại nhân khéo nói đùa, xuất thân của ta chắc đại nhân cũng biết được một hai, một cái tha hương cầu thực người xứ khác lại cũng không có tài năng gì sao dám làm hỏng đại sự triều đình.”

“Lý huynh đệ có điều không biết, Ảnh Vệ tuy nói là mật thám triều đình nhưng thực chất lại cũng không phải chân chính là người triều đình, đa phần đều là kỳ tài dị sĩ trong nhân gian được triều đình mời chào. Bọn hắn tuy gia nhập Ảnh Vệ tuy nhiên lại không được ghi chép vào sổ sách quan viên, yêu cầu bắt buộc duy nhất chính là mỗi năm hoàn thành một nhiệm vụ cấp trên giao phó liền có thể, ngoài ra có thực hiện những nhiệm vụ khác ngoài nhiệm vụ bắt buộc hay không hoàn toàn nhìn ở ý của bản thân Ảnh Vệ.”

“Tất nhiên mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ triều đình đều ban thưởng vô cùng hậu hĩnh, tới nỗi đa phần Ảnh Vệ đều nguyện ý vì triều đình quanh năm bôn ba bốn phương, thay bệ hạ giám sát bốn phương quần hùng, giữ cho giang hồ Kính Quốc sóng yên biển lặng bao nhiêu năm nay.” Lôi Chấn Minh trầm giọng nói.

Lý An nghe thế thì trong lòng có điều suy nghĩ, nhất thời không lên tiếng nói một lời nào.

Lôi Chấn Minh trước khi tới đây sớm đã nghĩ kỹ, thấy vậy tiếp tục nói: “Chỉ cần Lý huynh đệ nguyện ý gia nhập Ảnh Vệ, vì triều đình ra sức khuyển mã, tuy không tính là quan viên chính thức nhưng đã là người của hoàng đế bệ hạ. Nan đề khó giải quyết của Lạc Hồng Quán trước mắt chỉ cần một cái chớp mắt liền có thể giải quyết sạch sẽ, không chỉ có thể, bổn quan có thể cam đoan với ngươi sau này Lạc Hồng Quán phát triển chỉ có càng ngày càng thuận lợi, càng ngày càng lớn mạnh, tuyệt nhiên sẽ không gặp phải khó khăn trở ngại gì. Hơn nữa đây cũng chỉ là chút lợi ích cỏn con không đáng nhắc tới mà thôi, sau khi gia nhập Ảnh Vệ, thần binh lợi khí, thần công bí tịch, tước vị quan bào,… dù là thứ gì chỉ cần ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ tương xứng liền có thể hướng triều đình đổi lấy.”

“Chuyện này quan hệ trọng đại, tại hạ cần có chút thời gian để suy nghĩ.” Lý An nghe thế trong lòng quả thực có chút do dự, đứng dậy ôm quyền nói ra.

“Suy nghĩ, tất nhiên là phải suy nghĩ! Chỉ là thời gian có chút gấp gáp, thế này đi, nếu như Lý Huynh đệ đồng ý thì sáng ngày hôm sau hãy tới phủ Tuần Phủ gặp ta. Nếu như ngươi không đến thì bổn quan sẽ ngầm hiểu là ngươi đã từ chối lời đề nghị này.” Lôi Chấn Minh nghe thế không bất ngờ chút nào, gật đầu nói.

Sau đó bọn hắn cũng không có tâm trạng ôn cái gì chuyện cũ, mấy lời khác sáo qua lại xong, Lôi Chấn Minh liền đứng dậy cáo từ ra về, Lý An tất nhiên là đích thân tiễn ra tận đường lớn.

Trước lúc chia tay, Lôi Chấn Minh quay người chắp tay ôm quyền, mỉm cười nói: “Dù có đồng ý hay không thì mong Lý huynh đệ đối với những lời hôm nay của bổn quan giữ kín như bưng, quốc gia đại sự không phải là chuyện đùa, đụng một chút chính là tổn thất nhân mạng chuyện lớn, mong Lý huynh đệ nhớ kỹ.”

“Tại hạ đã nhớ kỹ, nhất định sống để bụng chết mang theo.” Lý An cũng chắp tay ôm quyền, trịnh trọng đáp lời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Dị Thế Chi Triệu Hoán Hàng Tỉ Thần Ma
Hồng Hoang: Phượng Hoàng Lão Tổ, Cầu Ngươi Mau Ra Hẻm Núi A
Tháng 1 15, 2025
bi-buoc-dong-tu-su-ty-cua-ta-khong-the-nao-nhu-the-ho
Bị Buộc Đồng Tu, Sư Tỷ Của Ta Không Thể Nào Như Thế Hố
Tháng 1 6, 2026
toan-dan-dong-ho-tu-dau-tu-van-gioi-nhan-vat-chinh-bat-dau.jpg
Toàn Dân Dòng Họ: Từ Đầu Tư Vạn Giới Nhân Vật Chính Bắt Đầu
Tháng 2 3, 2026
ta-ngu-say-mot-ngan-nam.jpg
Ta Ngủ Say Một Ngàn Năm
Tháng 2 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP