Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
bat-dau-danh-dau-nhu-lai-than-chuong

Bắt Đầu Đánh Dấu Như Lai Thần Chưởng

Tháng 10 27, 2025
Chương 363: Thần kiếm Chương 362: Đến
che-tao-vo-thuong-tien-mon-bat-dau-ba-ngan-kim-dan-khach.jpg

Chế Tạo Vô Thượng Tiên Môn, Bắt Đầu Ba Ngàn Kim Đan Khách!

Tháng 1 18, 2025
Chương 181. Phiên ngoại Trương thị tiệm sách Chương 180. Đuôi nát kết cục
dau-la-chi-bang-duc-thien-su

Đấu La Chi Băng Dực Thiên Sứ

Tháng mười một 1, 2025
Chương 505: Phiên ngoại hai mươi Chương 504: Phiên ngoại mười chín triển lãm Anime
san-francisco-dai-dia-chu.jpg

San Francisco Đại địa chủ

Tháng 3 8, 2025
Chương 443. Ta đã trở về! Chương 441. Có chút tuyệt vọng
tu-day-do-tan-thuy-hoang-bat-dau-ta-dai-tan-khai-quoc-thuy-to.jpg

Từ Dạy Dỗ Tần Thủy Hoàng Bắt Đầu, Ta Đại Tần Khai Quốc Thủy Tổ

Tháng 2 26, 2025
Chương 212. Đại kết cục Chương 211. Hội tụ Hồng Hoang khí vận, hồi cuối!
vo-dao-thong-than-ta-co-the-luyen-hoa-het-thay-cong-phap-bi-ky.jpg

Võ Đạo Thông Thần: Ta Có Thể Luyện Hóa Hết Thảy Công Pháp Bí Kỹ

Tháng 12 26, 2025
Chương 242: Tần xét nhà! Chương 241: Thiết Kiếm môn!
ngao-the-than-vuong.jpg

Ngạo Thế Thần Vương

Tháng 1 21, 2025
Chương 1095. Tân khai thủy Chương 1094. Tinh thần lập tông
huyen-huyen-cau-gia-muoi-nam-ta-cu-the-vo-dich

Cẩu Gia Mười Năm, Ta Cử Thế Vô Địch

Tháng 12 23, 2025
Chương 574: Lục trần cuối cùng đại chiêu Chương 573: Thần Vương hóa thân
  1. Đại Yêu Quái
  2. Chương 178: Dẹp gọn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 178: Dẹp gọn

Thanh âm kinh khủng vang vọng rừng cây, tựa như một cơn bão đang càn quét nơi đây. Khắp nơi là tiếng vật thể bị đổ sập, nổ tung, xé rách, tan vỡ.

Giữa tiếng gió đau đớn rít gào, hai cái bóng mang theo khí thể một xanh một đỏ tựa như hai đoàn phong bạo hủy diệt hết thảy không ngừng di dịch bằng tốc độ không tưởng. Những nơi bọn nó đi qua, mặt đất liền không còn một chỗ nguyên vẹn.

Cánh tay quấn lấy Hổ Bá không biết từ lúc nào đã bị xé nát, Mộc Nhiên học theo chiêu thức của đối thủ không ngừng vung vẩy cắt chém, nhưng dây leo đánh ra uy lực còn lâu mới mạnh bằng móng vuốt.

Mộc Nhiên nhận ra hắn có thể bắt chước chiêu thức của người khác là thật, nhưng với những chiêu đo ny đong đếm như thể này thì quả thực không tài nào bắt chước ra được toàn vẹn.

Không cần quan tâm tới lực lượng tiêu hao, cũng không cần quan tâm đến cơ thể có chịu nổi hay không… Lúc này Hổ Bá giống như bật hack không cần mana, không cần chờ hồi chiêu, máu cũng không cần.

Cái duy nhất nó quan tâm chỉ là xé xác sinh vật trước mắt, loại cảm giác này để nó rất thoải mái, rất hưởng thụ.

Thẳng cho tới tận cùng sinh mệnh.

Hổ Bá cứ như vậy ngã xuống đất, thân thể to lớn náo ra một trận bụi mù, sau đó cho tới vĩnh viễn cũng không còn động tĩnh.

Mộc Nhiên lúc này mới dừng lại, thả lỏng, vừa nhìn thì phát hiện chính mình không biết từ lúc nào đã che kín vết thương, từ góc độ nào cũng có thể nhìn thấy dấu vuốt.

Hổ Bá bạo phát đâu đó chỉ có nửa phút, nếu như thêm nữa có thể Mộc Nhiên sẽ không đỡ nổi.

Không phải con yêu quái nào cũng để dành lực lượng để liều chết phản kích như vậy. Hổ Bá có lẽ cả cuộc đời nó đều chưa từng có giây phút nào cảm thấy an toàn, cho nên luôn chuẩn bị trước cho một ngày này. Mộc Nhiên chỉ đoán thế, sau cũng chẳng mấy quan tâm đến nữa.

Tạm thời, hắn chỉ quản nổi cuộc đời của mình. Những chuyện nên làm thì cứ làm, thị phi đen trắng gì đó cũng chỉ là góc nhìn từng bên mà thôi.

Mỗi người đều có đạo của mình, mà Mộc Nhiên chỉ muốn tận hưởng cái sinh mạng trời ban này, thật tốt sống tiếp.

Không dễ gì lại có thêm một đời.

Hổ Bá bạo phát để yêu lực trong người Mộc Nhiên gần cạn, Long Nguyên cũng uể oải xuống, cần một đoạn thời gian tịnh dưỡng mới mong phục hồi. Trận chiến này để hắn càng nhận rõ chính mình một chút, chung quy vẫn không phải là đám Thiên Yêu trời sinh liền chiến lực phi phàm kia, bản thân chỉ là một kẻ dựa vào đủ loại thủ đoạn để chiếm lời.

Vậy thì càng phải phát huy hơn, khả năng học hỏi là lợi thế duy nhất của Mộc Nhiên.

Mộc Nhiên ngồi xuống giữa đống đổ nát, bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo cho tương lai.

…

Hoàng Phong và Diệu Mỹ từ xa quan sát, có thể thấy rõ Lưu Dương và Ứng Hoài nhảy tủm xuống hồ, ẩn núp dưới một đống lá sen, nhưng cả hai không quan tâm lắm.

“Viên ca, bản lĩnh diễn xuất của huynh càng lúc càng giỏi.” Hoàng Phong đưa lên một ngón tay cái, đổi lại là nó liền khó mà diễn ra vẻ phẫn uất như vậy.

Viên Cương liếc mắt nhìn Hoàng Phong, nó là thật buồn bực. Nếu không phải Mộc Nhiên hạ lệnh không giết, nó đâu cần phải phí sức giả bộ đánh nhau vất vả như vậy, chỉ cần đá mắt một cái rồi cho hai thằng kia mỗi đứa một côn là đã xong việc.

Nhìn thấy cảnh này, Diệu Mỹ híp mắt cười trộm.

“Xung quanh không ít thi thể, các ngươi có muốn thử chút?” Viên Cương liếc mắt nhìn hai yêu hỏi.

Hoàng Phong là xua tay lắc đầu: “Vẫn là thôi đi, ta còn muốn đi theo đại vương lăn lộn.”

Diệu Mỹ cũng là như thế, một bộ ngoan ngoãn nhu thuận.

Cái này để Viên Cương buồn bực không thôi: “Các ngươi len lén ăn một chút hắn cũng đâu có biết được?”

“Như vậy thì không thành tín.” Hoàng Phong tỏ ra nghiêm trang: “Ta vẫn muốn trở thành loại yêu quái đỉnh thiên lập địa, một lời có thể khiến người ta tin phục kia. Chuyện lén lút hèn hạ như vậy thì ta không làm.”

Diệu Mỹ cũng nghiêm trang nói: “Chúng ta đã sớm từ bỏ ngày tháng chém chém giết giết suốt ngày truy cầu dục lạc và bản năng kia, hiện tại một lòng chỉ hướng tới thanh tu. Viên huynh không cần phải thử lòng bọn ta nữa.”

Viên Cương im lặng, trong bụng chửi thề tùm lum, ai thử lòng các ngươi rồi. Viên Cương cảm thấy mấy năm nay Mộc Nhiên không có gì làm, rảnh rỗi lại gọi chúng yêu đến bên cạnh dạy giỗ, sớm đã đem mấy đứa khờ khờ ngốc ngốc này tẩy não đi.

Yêu quái ăn thịt người là thiên kinh địa nghĩa, thế giới này mãi mãi là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu như vậy, cho dù có khác cũng chỉ là đổi một phương thức ăn, đổi một phương thức chăn nuôi mà thôi.

“Vậy Viên ca có muốn ăn hay không, ta nhìn bên kia có mấy khúc thịt người trắng trắng mềm mềm vẫn còn tươi mới.” Hoàng Phong nói đến đây thì cũng nhỏ giọng: “Nể tình huynh đệ, nếu đại vương không hỏi thì ta cũng không bán đứng huynh đâu.”

Viên Cương trợn trắng mắt, tức giận: “Ta mà thèm đi ăn mấy thứ bẩn thỉu đó ư?”

Nó vốn là dạng tùy tâm sở dục không muốn bị đạo lý trói buộc, nhưng Mộc Nhiên mấy câu kia nó vẫn là nghe được lọt tai.

Ta không phạm người mà người phạm ta, vậy giết sạch cũng sẽ không cảm thấy vướng bận gì.

Viên Cương trong lòng tự nhủ, lần sau nhân loại mà đến tìm ta tru yêu, vậy chính là bọn chúng không nói đạo lý trước. Bản yêu vĩnh viễn đứng ở đạo đức điểm cao.

Đối với đám yêu quái này, Mộc Nhiên chỉ có thể đổi một loại cách nói thì chúng mới lọt tai được. Còn mà khi không bảo chúng đừng ăn thịt người, đừng đi gây chuyện, cái đám động vật máu nóng này có thể nghe theo mới là lạ rồi.

Hoàng Phong nghe vậy bĩu môi.

Mà Diệu Mỹ lúc này lại hơi lo lắng hỏi: “Chuyện người bên kia thì thế nào, thật không cần chúng ta qua quan sát một chút sao?”

“Một gã phàm nhân mà thôi.”

Viên Cương liếc mắt nhìn ra phương xa: “Chúng ta nên xóa bớt dấu tích của mình đi, nghe tên kia nói về sau phải ẩn nhẫn một đoạn thời gian.”

Hoàng Phong gật gù, lại băn khoăn hỏi: “Vậy kia… còn Ngọc tỷ thì sao? Chúng ta có nên tìm nàng trở về hay không?”

Viên Cương nhìn xem ánh mắt trông đợi của hai con yêu quái, sau chỉ thăm thẳm thở dài: “Nó cảm nhận được bản thân phía trước có tai kiếp không thể tránh khỏi, nên mới không muốn luyên lụy chúng ta.”

Hoàng Phong và Diệu Mỹ trầm mặt, tai kiếp mà Thượng Thiên Yêu cũng không có khả năng tránh khỏi, bọn nó đương nhiên không giúp được gì.

“Chuyện này, vẫn là đừng nói cho tên kia biết.”

“Nhìn hắn cả ngày bình thản, nhưng đối với đồng bạn là rất nặng tình.”

Hoàng Phong và Diệu Mỹ ứng thanh gật đầu.

…

Lý Thừa Minh chạy chẳng được bao lâu thì bị một con chuột vàng to cao vạm vỡ, toàn thân chỗ nào cũng là cơ bắp múi thịt chặn lại. Chuột vàng không nói nhảm lời nào, vừa gặp đã là một trận loạn quyền vào mặt thăm hỏi.

Nói tới thì Lý Thừa Minh có khả năng tu hành, có luyện võ, Ngự Long Công cũng là từ nhỏ đã học. Nhưng ba cái môn này thì y chẳng luyện được môn nào ra hồn, tu hành chưa thành bản tướng, quyền cước đánh chẳng có miếng ý cảnh, Ngự Long Công càng là nửa vời.

Chuột Vàng ra tay với y, còn phải lưu ý nhẹ tay. Đây đối với nó quả thực là một loại khảo nghiệm, phải đánh cho người trước mặt này trông thật thê thảm, tốt nhất là nằm giường mười bửa nửa tháng, nhưng lại không nên để y bị thương quá nặng.

Lý Thừa Minh ban đầu còn vung kiếm chém được vài đường, còn bắn ra hư ảnh rồng vàng, còn hung hăng chống đỡ. Thế mà sau đó năm phút thì y sức cùng lực cạn, chỉ có thể đau khổ chịu trận.

Chuột vàng đấm vào mặt y mấy cái choáng váng, sau đó hết nắm vạt áo văng đi bên này ném đi bên kia, thì lại đè xuống đất mà loạn đạp một trận.

Trong lúc mơ hồ, Lý Thừa Minh chỉ kịp nhìn thấy phía xa có một đôi giày chiến hoàng kim đang hướng về phía mình tới gần, vô thức hô lên:

“Cứu, cứu…”

…

Lúc y tỉnh lại, đã không biết là bao lâu sau đó. Lý Thừa Minh mở mắt, nhìn thấy bên cạnh là Ứng Hoài và Lưu Dương còn chưa có chết, song hai người bọn họ đều rất tàn tạ, phong trần mệt mỏi.

“Điện hạ, cuối cùng ngài cũng tỉnh.” Ứng Hoài xoay qua.

“Ta hôn mê bao lâu?” Lý Thừa Minh hoang mang nói.

“Hai ngày.” Lưu Dương nhắm mắt dưỡng thần.

Lý Thừa Minh thở dài một hơi: “Hai người còn không chết là được rồi. Tình hình thế nào?”

“Ngài vén màn nhìn một chút là rõ.”

Lúc này Lý Thừa Minh mới nhận ra mình đang nằm trên một chiếc xe ngựa lớn chậm rãi đi tới, lạ là hai bên đường phi thường huyên náo, giống như đang diễn ra lễ hội gì to lớn lắm.

Lý Thừa Minh vén màn ra xem thử, một hồi sau cũng là sắc mặt cứng đờ, không nói nên lời.

Chỉ thấy xe ngựa nối nhau thành đoàn, phía trước nhất là một thiếu niên mặc huyết y kim giáp đã tàn phá không chịu nổi, lộ ra nửa bên bờ ngực và cánh tay trái tràn đầy vết thương.

Thiếu niên tóc buộc đuôi ngựa, gương mặt tuy phong trần mệt mỏi nhưng vẫn lộ ra hiên ngang. Tựa như sau cuộc chiến dài, thiếu niên vẫn chưa kịp thu hồi khí thế trên người, một cỗ bá khí oai nghiêm như có như không tỏa ra khiến bách tính hai bên đường chỉ dám lén nhìn, thậm chí có loại xúc động muốn quỳ bái.

Y cưỡi một con huyết sắc bảo ngưu, chậm chậm kéo theo xác hổ. Người này không ai khác ngoài Lý Thừa Nhân.

Tuy Hổ Bá đã chết, nhưng dân chúng hai bên đường nhìn thấy nó vẫn là hết lòng kính sợ. Xác hổ nằm đó to lớn như một con voi, xe trâu kéo theo nó chen đến hai bên đường đều lộ ra chật hẹp. Yêu uy còn chưa tán đi khiến dân chúng bên đường có loại ảo giác con hổ này giây sau sẽ chợt sống lại, nhào về phía bọn họ. Đoạn đường này căn bản là không ai dám bước tới gần sát, chỉ là chọn một khoảng cách vừa phải chen cứng vây xem.

Đoàn xe ngựa đi cũng là thong thả, phương hướng kia là thẳng về Long Đô.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-thanh-da-than-ta-than-luc-co-uc-diem-diem-nhieu
Xuyên Qua Thành Dã Thần, Ta Thần Lực Có Ức Điểm Điểm Nhiều
Tháng 12 4, 2025
co-gang-he-nam-than-co-gang-lien-se-co-hoi-bao.jpg
Cố Gắng Hệ Nam Thần: Cố Gắng Liền Sẽ Có Hồi Báo
Tháng 1 18, 2025
my-thuc-gia-tai-tu-tien-gioi
Mỹ Thực Gia Tại Tu Tiên Giới
Tháng mười một 20, 2025
cho-choc-con-rong-kia
Chớ Chọc Con Rồng Kia
Tháng mười một 14, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved