Chương 179: Thái tử
Đối với chuyện tru yêu này, dân chúng vô cùng quan tâm, nhất là những người ở vùng lân cận. Bởi vì đây là chuyện có thể ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống của họ.
Nghe đâu Đại Hoàng tử dẫn theo mấy lộ cao thủ vào rừng tru yêu, lại không ngờ bên phía yêu quái quá đông quá mạnh cho nên phải quay đầu tháo chạy. Nếu không phải giữa chừng có Cửu Hoàng tử dẫn người tới giúp thì có khi không còn ai sống sót trở về.
Mà sau khi mọi người rời khỏi, Cửu Hoàng tử vẫn còn ở lại trong rừng quyết chiến với yêu quái một ngày một đêm, trải qua một trận đánh tàn khốc, cuối cùng thành công hạ gục con hổ yêu hung ác này.
Có người từng tò mò đi qua quan sát chiến trường, khắp nơi cây đổ đất sụp, quả thật là thần tiên đánh nhau.
Danh tiếng của vị Cửu Hoàng tử này nhanh chóng đóng đinh ở trong lòng người dân.
Lý Thừa Minh hạ màn, sâu kín thở dài: “Ta thua.”
Lưu Dương và Ứng Hoài nhìn nhau, không có an ủi. Bọn họ chuyến này thương tới căn nguyên, không có mấy năm tịnh dưỡng là không phục hồi lại được. Nếu như còn phải xuất thủ, vậy con đường phía sau cũng không thể nào đi tiếp nữa.
Đại Hoàng tử hiện tại kể cả danh tiếng và chỗ dựa phía sau đều tổn hại, chỉ còn có thể dựa vào mấy vị đại thần trong triều mà duy trì thế cục giằng co. Mong là có thể đợi đến lúc Liên phi trở về.
Lý Thừa Nhân đối với kết cục này rất hài lòng. Nếu như ban đầu hắn một đường đem quân đến trừ yêu rồi thắng lợi trở về thì hiệu quả còn lâu mới tốt như vậy. Thất bại của Đại Hoàng tử và mấy vị Tông Sư khiến cho câu chuyện này tăng thêm tính kể lại, tương phản nâng cao hình tượng và thực lực của Lý Thừa Nhân thêm một bậc.
Chuyến này chẳng những danh tiếng vang xa, đỡ tốn công sức, mà còn thuận tiện gần như loại bỏ được hai tên tu sĩ bên cạnh Đại Hoàng tử, một mũi tên này bắn ra rất đáng giá.
Không giết hai gã tu sĩ kia, một phần là vì trước đó Mộc Nhiên đã hứa với Lý Lan Anh là sẽ không chủ động tổn thương đến Thanh Liên Giáo. Một phần khác là vì hắn không muốn làm lớn chuyện này lên, kẻo gây ra hậu quả không cần thiết.
Diệt cỏ tận gốc là một đạo lý. Nhưng đôi khi chừa cho người một đường lui cũng là chừa cho mình một đường lui. Liên phi còn đó, Thanh Liên Giáo còn đó, Lý Thừa Nhân mà làm quá tận tuyệt thì về sau cho dù lên ngôi Hoàng đế cũng sẽ gặp nhiều phiền phức.
Không có thực lực tuyệt đối, vậy thì phải cẩn thận, khôn khéo.
Quan trọng hơn cả là Ngự Long Công bắt đầu rục rịch, giống như con rồng trong người hắn qua một phen tẩm bổ này đã như sống tới, có linh tính.
…
Trở về Long Đô, đã là nửa tháng sau đó.
Trên Long điện lúc này, Lý Thừa Vận nhìn xuống, bên dưới là các bộ đại thần xếp hàng nghiêm chỉnh.
“Lần này Thừa Nhân có công tru yêu, trừ hại cho bách tính, trước đó lại còn thành công thu phục Thiên Hạ Hội, dẹp loạn Thần Đô. Trong số những đứa con của trẫm, y là trẻ nhất, xuất sắc nhất, cũng làm trẫm yên tâm nhất. Đã như vậy, hôm nay trẫm chính thức phong Thừa Nhân làm Thái tử!”
Mọi người giật mình, ngay cả Lý Thừa Nhân cũng thế, chẳng ai ngờ được Hoàng đế lại đột nhiên làm ra chuyện như vậy. Xung quanh mấy nước chỉ có Đại Lý là chưa định ra ngôi vị Thái tử, chuyện này đã kéo dài rất nhiều năm, không ngờ hôm nay cứ như vậy được định xuống.
Đám quần thần im lặng, có mấy người mở miệng muốn nói nhưng rồi lại thôi. Uy nghiêm của Hoàng đế còn đó, nặng nề đến nỗi bọn họ không dám tùy tiện phản bác.
Lý Thừa Vận lúc này ánh mắt sắc bén, hiển nhiên là ý định đã quyết.
Lý Thừa Nhân vội vàng quỳ xuống: “Tạ ơn phụ hoàng, nhi thần tuyệt không làm nhục mệnh.”
“Được rồi, còn chuyện gì khác không, không có thì bãi triều.”
Lúc này Nhị Hoàng tử Lý Thừa Tâm đột ngột đứng ra: “Khởi bẩm phụ hoàng, trải qua điều tra, nhi thần đã tìm được chứng cứ chứng minh năm đó Văn Thái Sư là bị người hàm oan. Nhân chứng vật chứng hiện tại đều có đủ, bất cứ khi nào cũng có thể cho Thái Sư rửa tội.”
“Ồ, Văn Thái Sư không phải năm đó đã chết trong hỏa hoạn rồi sao?”
“Dạ bẩm, năm đó Thái Sư phủ hỏa hoạn là thật, nhưng Thái Sư và gia quyến thì may mắn thoát được, chỉ là đến nay lang bạt giang hồ, tung tích chẳng rõ.”
Quốc Sư không nhịn được nói: “Hoàng tử lời ấy nhưng có chắc chắn? Văn Thái Sư năm đó là vướng vào tội khi quân, phản quốc, bản luận văn phê phán chế độ triều đình, phê phán thánh thượng kia rõ ràng là bút tích của y không thể sai được. Mà mấy vị học trò của y năm đó đều có hành vi phản loạn, chẳng lẽ tất cả chuyện này đều là giả ư?”
Lý Thừa Tâm cười: “Chắc là phải để Quốc Sư thất vọng rồi, ta nói ra mấy lời này là rất chắc chắn. Năm đó mấy chuyện này quả thật không phải là giả, chỉ có điều người đứng sau không phải là Văn Thái Sư, mà là… ông.”
Quốc Sư khóe mắt run run, tức giận nhưng chưa kịp phản bác thì phía sau đã có mấy người thân tín thay nhau quỳ xuống.
“Chuyện này bọn ta có tham gia, ở đây xin được nhận tội, mong bệ hạ khai ân.”
“Mong bệ hạ khai ân.”
Lý Thừa Vận nhếch miệng cười, đưa tay chống cằm.
Lúc này Lý Thừa Nhân cũng bước ra, quỳ xuống: “Thưa phụ hoàng, nhi thần ở hang ổ của Thần Đô và con hổ yêu kia tìm được một số dấu vết, chỉ ra những năm này Quốc Sư ở trong bóng tối dùng nhân mạng để luyện bảo đan. Sau khi sai người âm thầm khám xét phủ Quốc Sư, quả nhiên phát hiện mấy viên nhân đan còn nồng mùi máu.”
“Người này trước hãm hại trung thần, sau lại làm khổ bách tính. Nhi thần đề nghị lập tức chém đầu răn đe.”
Lý Thừa Vận gật đầu: “Vậy thì chém đi.”
Quốc Sư im lặng một hơi, sau là cười lớn. Y lột mặt nạ da người xuống, để lộ một gương mặt hoàn toàn xa lạ: “Các ngươi hôm nay chém ta cũng vô ích, Quốc Sư thật đã sớm cao chạy xa bay rồi.”
Lý Thừa Nhân nhếch miệng cười: “Ừm, quả thật là cao chạy xa bay rồi.”
Sau khi mọi người lui xuống, Long Điện chỉ còn có Lý Thừa Vận và Lý Thừa Nhân ở lại.
Vị Hoàng đế lười biếng trên bảo tọa lúc này mới nói: “Năm đó Văn Thái Sư bị hãm hại không giả, nhưng y âm thầm phê phán chế độ độc tài của triều đình là thật. Loại người chính trực luôn cảm thấy suy nghĩ của mình là đúng, muốn cải biến thế giới này không thích hợp làm quan văn, càng không thích hợp để sử dụng.”
“Trong triều hai đảng tranh đấu nhiều năm, đã sớm tạo thành một thế cân bằng.”
“Lần này con đem hết thảy tội lỗi đều đổ lên đầu Quốc Sư, thuận tiện trừ bỏ hết phe cánh thân tín của y… Chuyện này chưa chắc là tốt.”
Lý Thừa Vận ý tứ rất rõ ràng, Quốc Sư tuy là làm bậy nhưng còn biết ngoan ngoãn nghe lời. Hai gã kia một tên thì quá cứng ngắt, một tên thì lại âm thầm bất mãn chế độ hiện tại, không thích hợp để dẫn dắt nội thần trong triều.
Lý Thừa Nhân gật đầu, hắn căn bản cũng không dự định trọng dụng người cũ: “Đại thần trong triều đã làm quan quá lâu, không còn nhiệt huyết. Hiện tại vừa vặn liền có thể thêm vào một đợt máu mới.”
Chuyện có thật thì hắn tự mình bẩm lên, vu oan giá họa thì để Lý Thừa Tâm làm, mấy chuyện này không qua mắt được Lý Thừa Vận. Kể cả chuyện Lý Thừa Nhân bẫy Đại Hoàng tử đi trước tru yêu, mức độ thao túng của hắn với giang hồ, thế lực âm thầm phía sau.
Lý Thừa Vận gấp gáp phong cho hắn chức Thái tử, trong đó một phần nguyên nhân là sợ cái thằng này không nhịn được mà chém cha đoạt ngôi. Phần khác là vì cái chuyện này đã kéo dài quá lâu, đến mức các vương triều đều bắt đầu bày tỏ thái độ hối thúc.
Lý Thừa Vận nhìn hắn, thở dài: “Con đừng đặt quá nhiều tinh lực trong chuyện này, mau chóng tăng lên Ngự Long Công, cuối năm theo ta đi Đại Nam một chuyến.”
Lý Thừa Nhân nghi hoặc: “Đại Nam?”
Lý Thừa Vận gật đầu: “Con đã trưởng thành, tương lai sẽ thay thế ta ở vị trí này, có một số chuyện cũng nên biết đến.”
“Chúng ta, cũng không phải là vương triều bình thường…”
…
Trở về buổi đêm hai ngày trước. Quốc Sư dẫn theo hai vị hầu cận nửa đêm liền một mạch chạy khỏi Long Đô, theo con đường vắng đi thẳng về phía đông. Với số tài sản đã tích trữ, cộng thêm nhân đan đầy trong túi, y có thể đến một vùng nào đó khai gia lập nghiệp, sống hưởng thụ thêm mấy chục năm.
Chỉ là tiếc cái cảm giác quyền lực ấy… Quốc Sư biết mình không còn cách nào, các đại thần trong triều đều đã âm thầm thay đổi, tựa như có một tấm lưới lớn trong bóng tối thao túng hết thảy, để y không rét mà run.
“Là ai, chẳng lẽ bệ hạ bắt đầu bất mãn ta rồi?” Quốc Sư không nghĩ ra được, bản thân y còn có tác dụng kiềm chế đảng Thái Sư, đáng lý ra không nên bị chụp sớm như thế…
Chạy, chạy, chạy mãi, cho đến khi đi đến một con đường vắng tanh.
Ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống, rọi ra một gương mặt thiếu niên lạnh lùng. Lý Thừa Tâm đứng chặn giữa lối mà bọn họ phải qua, đoạn hai bên nhìn thấy lẫn nhau, gương mặt phiền muộn của y cuối cùng lộ ra một tia tươi cười: “Quốc Sư, chờ ngài rất lâu rồi.”
Quốc Sư lúc này cũng là vạch mặt: “Nhị Hoàng tử, lão và ngài không cừu không oán, tại sao ngài gần đây cứ nhắm vào ta?”
“Ta cũng là bất đắc dĩ.” Lý Thừa Tâm nói, nhìn Quốc Sư, trong mắt y hiện lên một tia đồng tình.
“Bắt y lại.”
Câu nói vừa dứt, hai vị cao thủ hầu cận phía sau liền thuận tay khóa lấy hai tay của vị Quốc Sư già, đè đầu y xuống.
“Các ngươi… dám phản bội ta?”
Hai vị Tông Sư kia cũng là thở dài: “Kiếm sống mà thôi.”
Yếm Tuyết khuôn mặt lạnh nhạt bước ra từ trong bóng tối, Lý Thừa Tâm cười hiền lành nói với nàng: “Lý Thừa Nhân nói đêm nay cô được toàn quyền xử lý người kia, hậu quả phía sau đã có hắn đứng ra gánh chịu.”
Quốc Sư ngẩng đầu lên, nhận ra gương mặt của nàng: “Ngươi là con gái của Văn Thái Sư? Tên kia… cũng không hoàn toàn là do ta hại.”
“Không quan trọng.” Yếm Tuyết lạnh mặt, đâm tới một kiếm.
Một kiếm này để Quốc Sư đau nhói, sắc mặt trắng bệch, lại không đến mức lấy mạng của y. Chuyện đã đến nước này, Quốc Sư liền khó mà thoát được tội chết.
Ra một kiếm, tảng đá đè nén trong lòng cũng rơi xuống. Yếm Tuyết bỗng nhiên không còn biết tiếp sau nên làm gì nữa.
Lý Thừa Tâm lơ đãng nhìn qua: “Chỉ vậy thôi? gã này uống qua không ít nhân đan, đâm thêm mấy kiếm cũng không chết được.”
Quốc Sư yên lặng cho Lý Thừa Tâm một ánh mắt thăm hỏi, chưa bao giờ y ghét mấy thằng nhiều chuyện như đêm nay.
Yếm Tuyết thở dài: “Bắt hắn trở về đi thôi.”