Chương 87: Biện luận nhân quả
Đoàn cản thi đêm đi ngày nghỉ, không tìm được quán trọ nên ăn bờ ngủ bụi, đêm nay là đêm thứ ba, Chư Vấn dẫn đầu, cầm tiền giấy vung lên trời như thiên nữ tán hoa, đi mười bước lại kêu một lần để quỷ thần tránh xa.
“Bụi về với bụi, cát về với cát. Người về cố hương, quỷ thần tránh xa.”
Vũ Hùng đi phía sau cùng, theo nhịp sư phụ đọc mà gõ chiêng. “Keng, keng, keng…”
Đột nhiên trời nổ sấm ầm ầm, chiếu sáng lên khuôn mặt xác chết, nhìn cực kỳ kinh dị. Chư Vấn nhìn trời, nói: “Sắp mưa rồi, chúng ta tìm chỗ trú.”
Lão khất đâm chọc: “Không phải là ngươi sợ trời đánh đó chứ.”
Chư Vấn lườm đối phương, lão khất lườm lại, hai bên không ai chịu ai. Cuối cùng Chư Vấn rời đi ánh mắt, nói: “Chúng ta tìm nơi tránh mưa, nếu không được, vậy đêm nay phải chịu ướt rồi.”
Bỗng Vũ Hùng kêu lên: “Sư phụ, gần đây có lán thợ săn.”
Chư Vấn ồ lên. Vũ Hùng chỉ vào một thân cây nói: “Đây là dấu vết thợ săn để lại, chỉ chỗ có thể nghỉ.”
Vũ Hùng là con thợ săn, biết những dấu hiệu này rất bình thường. Chư Vấn gật đầu, nói cậu dẫn đường. Bọn họ đi một thoáng, quả nhiên gặp được ngôi miếu hoang. Mặc dù phán đoán sai, không phải lán thợ săn, nhưng kết quả không sai lắm.
Bọn họ vội vã vào trong, Vũ Hùng chủ động quét dọn, gom rơm làm chỗ nghỉ cho sư phụ và lão khất.
“Đứa trẻ ngoan, dễ dạy.” Lão khất mỉm cười nói.
“Dễ dạy cũng là đệ tử của ta.”
“Hừ, ngươi vô công vô đức, không xứng làm thầy.”
Hai người cứ có cơ hội là lại xỉa xói nhau. Vũ Hùng, đứa trẻ hiểu chuyện, sắp xếp cho hai người nằm xa nhau, để các xác chết ngồi trong góc dựa vào tường, đầu đội mũ rơm che khuất mặt, nhìn giống như người sống cho đỡ sợ. Đốt đống lửa nhỏ ở giữa.
Vũ Hùng lại quét dọn bàn thờ, leo lên trên bệ, vén ra rơm, mái lá, gạch ngói rơi vỡ. Bức tượng dần hiện ra, đó là tượng Phật bằng đá, trước ngực có chữ Vạn, chắp tay trang nghiêm. Miệng cười tươi, mắt híp cong lên, bụng phệ. Hai bên tả hữu là hai vị hộ thần, đầu hổ thân người, bên trái cầm song kiếm, bên phải cầm giáo.
Cậu cầm ba cây nhang cúi đầu bái, xin ngủ nhờ một đêm.
Chư Vấn liếc lão khất: “Đồng nghiệp kìa, không chào một tiếng sao?”
Lão khất quay lưng đi, co ro ngủ. “Không liên quan đến ta.”
Chư Vấn nâng hồ lô uống một ngụm lớn cười hắc hắc thâm ý.
Đùng đùng… trời nổ sấm chớp, mưa bắt đầu trút xuống, gió lạnh lùa từ trước ra sau, cửa sổ cót két treo lủng lẳng cảm giác có thể đi theo cơn gió bất cứ lúc nào. Mưa lộp độp rơi xuống, ba người nép người co ro.
Ngọn lửa bập bùng lung lay trước gió, tiếng than cháy nổ lốp đốp. Ba người dần chìm vào nghỉ ngơi, trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ.
Qua không biết bao lâu, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân bộp bộp, tiếng áo tơi rũ nước mưa.
“Đến nơi rồi, thêm chút nữa chắc ướt như chuột lội.”
“Bên trong có ánh lửa, hình như có người.”
“Chắc là bọn thằng Chính chứ gì.”
Bốn người đẩy cửa vào trong, thấy bọn Chư Vấn lập tức ngưng lại. Người lớn tuổi nhất rất nhanh phản ứng, cười nói:
“Ha ha… không biết trong miếu đã có người. Bọn ta là thợ săn, hay tại miếu này nghỉ ngơi.”
Chư Vấn chắp tay, đúng lễ nghĩa giang hồ đáp: “Bọn ta cũng là người đi ngang qua. Mời các vị.”
Hai bên đều tỏ ra thân thiện. Người giang hồ tính cách hào sảng không câu nệ tiểu tiết, vừa vào đám thợ săn đã dùng ké đống lửa, cho thêm củi, sau đó lấy ra bánh nướng hâm nóng chia nhau, chia cho cả ba người Chư Vấn. Bọn họ cũng không khách sáo, lập tức nhận lấy ăn.
“Các vị đạo trưởng không biết từ đâu đến, lại đi về đâu?” Trưởng nhóm thợ săn là Trương Bình, tuổi gần bốn mươi, mặt hốc hác.
“Bọn ta đi ngang qua đây.” Chư Vấn vừa nói vừa chỉ tay xác chết đang ngồi dựa vào tường.
Trương Bình chợt nhận ra: “Các vị… chẳng lẽ là thầy cản thi… đó là…”
Chư Vấn gật đầu. Đám thợ săn còn lại rất tò mò, có tên gan dạ muốn lại gần xem, kéo lên mũ rơm. Lập tức bị Chư Vấn ngăn lại: “Dương khí của người sống có thể gây nhiễu xác chết.”
Tên này lập tức rụt tay lại xin lỗi. Trương Bình gõ đầu hắn một cái. “Đạo trưởng thông cảm, bọn nhóc này không hiểu.”
“Không sao!”
Hai bên trò chuyện không câu nệ. Trương Bình lấy từ trong túi ra mấy con thỏ cười nói: “Bọn ta hôm nay săn được mấy con thỏ, mời đạo trưởng. Ha ha…”
“Được! Trời mưa mà ăn thịt nướng, uống rượu thì còn gì bằng.” Chư Vấn cười ha ha đáp.
Mấy tên thợ săn cấp tốc nhổ lông, sơ chế. Vũ Hùng liếc nhìn qua, nhíu mày hỏi: “Mấy con thỏ này sao vậy, các vị cướp của hổ sao?”
Cậu là con thợ săn, nhìn vết thương trên người con thỏ giống như bị hổ cạp, từng lỗ thủng to tròn đều.
Thợ săn hơi khựng lại, sau đó cười nói: “Mấy con thỏ trúng bẫy gấu nên mới như vậy.”
Bẫy gấu là bẫy như chiếc hàm, mở ra đặt dưới đất, con thú đạp vào sẽ bị kẹp chân. Thường dùng để bẫy thú lớn. Khả năng cực thấp bẫy được thỏ. Vũ Hùng còn muốn nói nhưng đã bị Chư Vấn ngăn lại, có ăn là được rồi, thắc mắc nhiều làm gì.
Bọn họ vừa ăn vừa uống rượu say sưa, nói đủ chuyện trên trời dưới đất mặc cho mưa lạnh, gió luồn qua nhà trống. Được một lúc, ai cũng mệt, tự tìm chỗ ngả lưng.
Đêm đen tĩnh mịch, mưa dần tạnh chỉ còn rả rích, gió bớt gào thét nhưng vẫn lạnh buốt. Đốm lửa dần tàn, chỉ còn lại than nóng hấp hối phát sáng mỗi khi gió thổi qua. Một bóng đen khổng lồ chậm rãi đi vào, bàn chân to mềm mại, đi không phát ra tiếng.
Nó là một con hổ lớn, dài ba thước chưa tính đuôi, cao hai thước, đôi mắt đáng sợ của loài thú dữ, miệng thở ra từng đoàn sương trắng mang mùi tanh yêu khí và mùi thịt. Con hổ bước tới từng người, khịt khịt mũi ngửi.
Khi tới chỗ Vũ Hùng, nó đưa mũi lại gần, há cái miệng đỏ như chậu máu. Cậu đột ngột mở mắt, tay cầm dao giấu trong người đột ngột đâm ra, hét lớn. “Ta biết ngay mà! Mọi người tỉnh lại!”
Con hổ bị phản ứng của cậu làm cho hoảng gầm lên một tiếng lớn, chồm lên muốn đè Vũ Hùng xuống. Đột nhiên, lão khất chụp lấy cổ tay đang cầm dao của cậu giữ lại. Chư Vấn ôm cổ con hổ vuốt ve thì thầm: “Ngoan nào, ngoan nào… mèo con.”
“Nó là… hổ yêu, bọn kia là… ma trành…” Vũ Hùng vội nói. Cậu là con thợ săn, từ nhỏ đã được cha dạy rất nhiều kỹ năng, bởi vậy nhanh chóng nhận ra sự bất thường.
“Bọn ta biết!” Lão khất hạ tay cậu xuống. “Nó thật tội nghiệp và đáng thương.”
Chư Vấn vỗ bộp bộp vào đầu con hổ: “Ngồi xuống!”
Con hổ ngơ ngác, bị sự bình tĩnh của hai lão già làm cho bị liệu, ngoan ngoãn ngồi xuống. Bốn người thợ săn là bốn ma trành đứng hai bên.
Lão khất chắp tay niệm một câu Phật hiệu, thương xót cho người đã chết. Vũ Hùng bức xúc: “Nó ăn thịt người rồi giam hồn phách, bắt người ta làm ma trành cho nó, dụ thêm những người khác để ăn thịt. Tội ác chồng chất. Sư phụ và tiền bối, nhanh giết nó đi.”
Quá khứ, người chú của Vũ Hùng cũng là bị ma trành dụ sâu vào trong núi, sau đó mất tích, từ đó cậu hận ma trành và hổ yêu đến thấu xương.
“Gào gào…” Hổ yêu bất mãn. “Người săn ta, ta ăn người. Có gì là sai?”
“Là do ngươi ăn thịt người nên bọn ta mới săn.”
“Do các ngươi đi săn nên ta mới phải ăn.”
Không ai chịu thua ai, ai cũng có cái lý của riêng mình.
“Nam mô Bổn Thích Ca Mâu Ni!” Lão khất chắp tay niệm Phật. “Oan oan tương báo, nhân quả tuần hoàn, chúng sinh vĩnh viễn khổ đau.”
“Vậy lão ăn mày, ngươi nghĩ phải làm sao?” Chư Vấn cười hắc hắc hỏi, trong lòng thách đố lão Phật.
Nhìn ra ý đồ đối phương, lão khất vẫn nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi: “Yêu hổ cũng vì sự sống, người giết hổ, hổ giết người.”
“Phải rồi, người bị hổ ăn có phải cha mẹ ngươi đâu. Ngươi mới nói nhẹ nhàng như thế.” Chư Vấn châm chọc.
“Ta lấy viên gạch này chải đầu cho ngươi nhá.” Lão khất hừ lạnh nói, cầm viên gạch vỡ trên tay.
“Ngươi vừa nói gì?” Chư Vấn rút ra cây dao nhỏ. Vũ Hùng lo lắng, hai người từ đấu võ mồm sang động thủ rồi.
“Ta không nói gì, là ngươi nghe nhầm thôi.” Lão khất đặt viên gạch xuống. Chư Vấn cũng thu dao vào trong tay áo.
Lão khất bước tới trước mặt hổ yêu, nhẹ nhàng nói: “Ngươi thành yêu không dễ dàng, trí tuệ đã mở ra. Nên biết nhân quả, gieo nhân nào gặt quả nấy.”
Hổ yêu ánh mắt sáng ngời: “Ta… ta có thể thành Phật sao?”
“Buông bỏ đồ đao lập địa thành Phật. Ngươi tất nhiên sẽ thành Phật.” Chư Vấn chen vào nói.
“Thật sao!” Hổ yêu vui sướng.
Lão khất liếc xéo, tên này vặn vẹo lời Phật, câu này là muốn khuyên người ác buông bỏ nhưng bị hiểu sai theo nghĩa đen, chúng sinh u mê lại dễ dàng tin những lời này, rất khó giải thích. Nếu giết người sau đó hối hận mà thành Phật thì Phật đã chạy đầy đường nhiều như chó.
Phật là một trạng thái giác ngộ! Buông bỏ đồ đao chỉ là một bước rất nhỏ đầu tiên.
“Chúng sinh bình đẳng, ai cũng có thể thành Phật. Nhưng trước khi thành Phật, ngươi phải làm một con hổ tốt đã.”
“Được được…” Hổ yêu há miệng, từ trong đó bay ra bốn cái linh hồn, đó là linh hồn bốn thợ săn bị nó giam giữ.
Được giải thoát, bốn người vui mừng chắp tay cảm tạ lão khất rồi nhanh chóng bay đi luân hồi.
“Miếu này là do ngươi làm đi.” Chư Vấn lên tiếng.
“Vâng, đúng vậy.” Hổ yêu gật đầu. “Tôi thấy con người ai cũng kính Phật. Tôi có vài lần hóa hình xuống núi nghe tăng nhân giảng đạo.”
“Còn hai tượng thần tướng hộ vệ là ngươi tự phỏng theo bản thân.” Chư Vấn nói.
Hổ yêu gật đầu, có chút xấu hổ.
“Ở đây có một cao tăng này.” Chư Vấn ngoắc tay chỉ hướng lão khất.
Hổ yêu biết đã gặp được cao nhân, đứng trên hai chân, hai tay chắp bái, bái ba bái xin độ hóa. “Xin thầy giúp tôi lột da đốn ngộ.”
“Tốt!” Lão khất được một lần mỉm cười hiếm hoi.
Lão gõ đầu hổ ba cái như nhận lễ. Hổ yêu ngồi khép hai chân, tay đặt lên đùi giống như con người. Bọn họ ngồi đối diện nhau. Lão khất chậm rãi lên tiếng, muốn nhân dịp này bày ra Phật pháp vô biên, lôi kéo Vũ Hùng:
“Phật dạy: Mọi nghiệp, hành động có chủ ý qua thân – khẩu – ý, đều là nhân.
Không có hành động nào là mất đi; nó như hạt giống gieo xuống đất, khi đủ duyên thì sẽ trổ thành quả.
Hành động thiện giúp người, từ bi, bố thí, giữ giới… sinh quả lành an vui, may mắn, phước báo.
Hành động ác sát sinh, trộm cắp, nói dối, tham lam, sân hận… sinh quả khổ đau đớn, bất hạnh, tái sinh nơi xấu.
Nhân Quả là nguyên lý căn bản mọi sự hình thành, vận hành và kết quả của mọi hiện tượng trong đời sống.”
Chư Vấn cười hắc hắc ý chế giễu.
“Hừ, lão mũi trâu, ngươi có ý kiến gì sao?” Lão khất hừ lạnh. Biết thể nào lão đạo sĩ thối này cũng chuẩn bị ra đề khó nhưng là Phật đã chứng, không ngại bất kỳ câu hỏi nào.
Chư Vấn ánh mắt lờ đờ, đỏ mặt say rượu, giọng lè nhè nói: “Nếu mọi sự đều có Nhân Quả. Vậy nhân của Nhân Quả là gì?”