Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hau-tho-hoa-luan-hoi-ta-muon-lam-thu-nhat-quy-tu.jpg

Hậu Thổ Hóa Luân Hồi! Ta Muốn Làm Thứ Nhất Quỷ Tu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 445: Quy nhất (đại kết cục) Chương 444: Đại chiến kết thúc
hac-am-anh-de.jpg

Hắc Ám Ảnh Đế

Tháng 1 23, 2025
Chương 1910. Cưỡng chế chiêu linh Chương 1909. Một tia ý thức thả ra
tro-choi-designer-mien-phi-moi-la-dat-tien-nhat.jpg

Trò Chơi Designer: Miễn Phí Mới Là Đắt Tiền Nhất

Tháng 5 12, 2025
Chương 715. Đại kết cục: Lôi Đình toàn bộ minh tinh! Chương 714. Phiên ngoại: Lưu Phong trò chơi gây dựng sự nghiệp lịch sử « 1 »
truong-sinh-bat-tu-tai-di-gioi-lam-dao-phu-tram-than-ma.jpg

Trường Sinh Bất Tử: Tại Dị Giới Làm Đao Phủ Trảm Thần Ma

Tháng 2 26, 2025
Chương 408. Đại kết cục Chương 407. Chiến Tiên, thần ma hiện
toan-cau-luan-hoi-ta-than-phan-co-van-de.jpg

Toàn Cầu Luân Hồi: Ta Thân Phận Có Vấn Đề

Tháng 2 1, 2025
Chương 588. Hậu hoa viên Chương 587. Luân Hồi tháp tồn tại
ta-pinduoduo-de-cu-tat-ca-deu-la-hang-that

Ta Pinduoduo Đề Cử Tất Cả Đều Là Hàng Thật

Tháng 12 26, 2025
Chương 140: Ngươi không phải ta công cụ, ngươi là ta tạo ra đến kỳ tích Chương 139: Nàng bắt đầu quản trương mục
chang-le-ta-la-than.jpg

Chẳng Lẽ Ta Là Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 1119. Đại kết cục (3) Chương 1118. Đại kết cục (2)
cuong-than.jpg

Cuồng Thần

Tháng 2 24, 2025
Chương 175. Sau cùng kết thúc Chương 174. Lưỡng giới người mới chi chiến
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 78: Lão khất
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 78: Lão khất

Lão Trương túm cổ áo tên ăn mày, giơ nắm đấm về sau chuẩn bị đánh. Nhưng có một vị tiên sinh ngăn lại.

“Đây là đất chùa, đánh đánh đấm đấm còn ra thể thống gì!” Lục tiên sinh nghiêm khắc răn đe.

Thời này những người biết chữ được nể trọng lắm, Trương mổ heo nhận ra mình đã nóng giận mất khôn, thả tên ăn mày xuống, cung kính với tiên sinh nói: “Ta cũng không muốn gây chuyện. Đi chùa dưỡng tâm, thấy lão khốn khổ liền ném cho đồng tiền. Những tưởng biết ơn, ai ngờ lão hất đồng tiền ra. Đây là khinh người, thử hỏi tiên sinh có phải là chọc máu điên của ta lên không?”

Lục tiên sinh là người hiểu lý lẽ, sẽ không nghe một vế, hắn ngồi xuống hỏi tên ăn mày: “Này lão khất, sao lại từ chối tiền người ta? Lão ở đây không phải vì muốn xin ăn qua bữa sao?”

Lão khất lúc này mới vén tóc mái, lộ ra hàng lông mày rậm che khuất mắt, lại vén hàng lông mày, đôi mắt trừng trừng thật đáng sợ, nhìn rõ đối phương, đáp: “Không lấy tiền sát sinh.” Sau đó lại co ro nằm.

Trương mổ heo mặt khổ sở: “Tiên sinh thấy đấy! Tiền này mặc dù do mổ heo mà có nhưng ta làm việc đường đường chính chính, có người ăn mới có người giết, sao lại trách ta, nếu muốn ta không sát sinh vậy thì đừng ai ăn.”

Mọi người gật đầu, cảm thấy có lý. Ăn một lạng thịt bò thì cũng phải giết cả con bò, tính ra ai cũng mắc tội sát sinh.

Lục tiên sinh mỉm cười nói: “Lão khất này, Phật dạy chấp nhận “tam tịnh nhục” tức thịt không phải do mình giết, không thấy, không nghe. Đều không tính là sát sinh. Đến Phật còn chấp nhận thì chúng ta vì sao lại tự khắt khe.” Lời này không chỉ nói với lão khất mà còn với mọi người.

Lão khất lại vén tóc liếc nhìn vị tiên sinh họ Lục, buông lời thô tục: “Thôi, ông im mẹ mồm ông đi. Mấy người chỉ lấy lời Phật làm cớ cho phạm tội.”

“Vậy xin lão tiên sinh chỉ rõ sai ở chỗ nào?” Lục tiên sinh không giận mà khiêm tốn chắp tay thỉnh giáo.

Lão khất lấy vải thừa che mặt ngủ, nói: “Phật dạy Tam Tịnh Nhục là để sống đạo nhưng các ngươi sống để ăn thì đừng nói tam tịnh, có tứ tịnh, ngàn tịnh cũng là phạm sát.”

Mọi người nghe lời này như sấm động bên tai, kinh hãi mà không hiểu kinh ở chỗ nào, trước nay chưa từng nghe có ai nói thế này.

Trương mổ heo không hiểu gì nhưng thấy sắc mặt của mọi người lập tức nhận định đây là cao nhân không đắc tội được, hắn cười xuề xòa nhận tội: “Lão tiên sinh đừng trách, tại ta tính nóng, miệng ta vậy thôi chứ khẩu xà tâm phật.”

“Phải phải…” Mọi người xung quanh cũng nói đỡ, đặc biệt là những người biết Trương mổ heo.

Lão ăn mày lại không nể mặt, không cho cơ hội xuống thang, hừ lạnh khinh thường nói: “Lòng có đầy thì miệng mới nói ra. Ngươi có thấy vị Phật nào nói lời rắn độc? Cây xấu không thể ra quả tốt, cây tốt không thể ra quả xấu.”

Trương mổ heo nghe cứng cả người, không thể phản bác. Nhiều người khác cũng là như thế.

“Ấy tên ăn mày này, ta đã nhẫn nhịn nãy giờ, cứ phải chọc cho máu điên của ông đây lên.” Trương mổ heo lại xắn tay áo. “Có giỏi thì nói chuyện với nắm đấm của ông này.”

Thấy không khí căng thẳng, Lục tiên sinh lại đứng ra hòa giải, đặt vào trong bát ba đồng xu. “Vậy lão tiên sinh nhận của ta đi.”

Lão khất cầm bát hất đồng tiền ra không chút nể mặt.

Lục tiên sinh hơi ngạc nhiên, nói: “Tiền này của ta đường đường chính chính do bán chữ.”

Lục tiên sinh mở một sạp nhỏ trước cổng chùa, chuyên bán chữ, viết thuê cho khách hành hương. Trong chùa có cây cổ thụ Bách Lý Hương, mọi người thường viết nguyện ước để vào phong thư đỏ sau đó ném lên cây, nếu như móc ở lại trên cây thì coi như ước nguyện được thần phật chứng nhận. Lục tiên sinh nhận viết hộ ước nguyện nên tương đối khá giả.

Lão khất: “Tiền hư danh, không nhận!”

Lục tiên sinh cười khổ, thừa nhận, hỏi lại: “Vậy lão tiên sinh nhận tiền nào?”

Lão khất: “Tiền to không nhận, tiền nhỏ không nhận. Tiền xấu không nhận. Tiền hư danh không nhận. Tiền tốt không nhận. Tiền công đức không nhận.”

Mọi người gãi đầu, cái gì cũng không nhận là sao? Ngay cả Lục tiên sinh nhiều chữ cùng ngơ ngác, hỏi lại lão khất. Nhưng lão ta lấy vải che mặt ngủ, gọi mấy lần đều không đáp. Mọi người thất vọng giải tán, thấy đúng là gàn dở, chứ không phải cao nhân gì, thật phí thời gian với tên điên.

Chư Vấn cười nhạt, đi qua. Lão khất lập tức chồm dậy giơ bát xin. Chư Vấn ném cho đồng xu, lão khất hất đi chỉ bằng một chạm. Sau đó vẫn ngửa bát ra xin.

Chư Vấn: “Đói rã họng ra còn bày đặt làm cao.” Dứt lời nhặt lại đồng tiền. “Không thể phí tiền cho chó được.” Rồi bỏ đi.

Lão khất lẽo đẽo theo sau.

Chư Vấn: “Theo ta làm gì?”

Lão khất: “Đòi nợ.”

“Ta nợ gì ngươi.”

Lão khất chỉ xuống, một chân mang giày vải rách nát, ngón cái thò đầu ra nhúc nhích, chân còn lại trống không dính bùn đất bẩn thỉu. Lại chỉ Chư Vấn. “Trả giày cho ta.”

“Ta nhặt được là của ta.”

“Hừ, đạo sĩ ngang ngược. Nếu đã học đạo ngươi phải biết chữ “duyên” không có không cưỡng ép được.”

“Nếu không có duyên vậy sao nó rơi vào tay ta, ở trong tay ta tất là có duyên.”

“Ta chưa thấy tên đạo sĩ nào ngang ngược như ngươi.”

Theo nhân quả sắp đặt của lão khất, chiếc giày đưa vào tay Viên Thiên Cang sau đó lại tới tay Vũ Hùng. Lão xuất hiện, dẫn cậu vào Phật môn. Nhưng không ngờ Chư Vấn làm đảo lộn nhân quả, buộc lão phải đích thân ra mặt, nắn lại nhân quả.

Hai người, một lão đạo sĩ xấu xí, một lão khất bẩn thỉu chí chóe. Khiến ai thấy cũng né sáng một bên.

Chư Vấn: “Cứ theo đi, ta không yêu già kính trẻ đâu.”

Lão khất: “Trời này, đất này của ngươi sao? Ta muốn đi đâu kệ ta.”

La Hầu liếc nhìn lão khất thăm dò đối phương. Bất ngờ lão khất phát hiện ra nhìn lại nó. Bốn con mắt giao nhau, lập tức tỏ ra kinh ngạc, cấp tốc nhìn hướng khác.

“Lão già này!”

“Con chuột này!”

Chư Vấn đi vào sân chùa lại rẽ sang hướng bên hông. Vũ Hùng thắc mắc: “Sư phụ ngài không bái Phật sao?”

Chư Vấn liếc nhìn lão khất, cười nhếch mép: “Phật đây không linh. Keo kiệt.”

“Không kính Phật lại đòi Phật linh. Tham lam.” Lão khất đáp trả.

Hai người này không chịu thiệt nửa lời. Chư Vấn liếc một cái, lão khất cũng phải liếc lại một cái đáp trả.

Vũ Hùng cảm thấy mình là tiểu bối, không nên xen vào, vậy là tập trung hô hấp pháp, miệng lẩm nhẩm đọc công pháp, tay thử kết ấn.

Lão khất nghe thoáng qua, ngạc nhiên hỏi: “Tiểu đạo sĩ, ngươi tu kiếp lực?”

Vũ Hùng tròn mắt: “Tiền bối, ngài nhìn ra sao?”

Lão khất ngưng trọng: “Tiểu đạo sĩ nghe ta, đừng tu môn công pháp này nữa.”

Vũ Hùng: ???

Lão khất: “Ngươi nếu tu luyện sẽ cần rất nhiều kiếp lực. Càng ngày càng ham muốn, đến mức kiếp lực tự nhiên đã không thỏa mãn ngươi. Ngươi lúc đó sẽ đi lên ma đạo, chế tạo kiếp lực, khiến cho chúng sinh lầm than.”

Trong lời nói đã vẽ ra cảnh tượng máu chảy thành sông, xác chết đầy đồng. Vũ Hùng đứng trên núi thây trở thành đệ nhất ác ma từ cổ chí kim.

Vũ Hùng nghe thấy đã sợ, trong lòng hắn vẫn luôn hướng về chính nghĩa, lấy trừ ma vệ đạo làm đạo tâm.

“Công pháp độc ác thế này chỉ hợp với Atula tộc.” Lão khất trong lúc nói liếc nhìn con chuột, hiển nhiên nghi ngờ công pháp này là do nó truyền.

La Hầu: Hừ, nhìn ta làm gì. Ta chỉ là một con chuột. [vuốt râu, vuốt râu, chải chuốt, chải chuốt.]

Vũ Hùng đưa ánh mắt lo lắng nhìn sư phụ. Chư Vấn cười nhạt: “Thanh kiếm hai lưỡi, giết người hay cứu người đều tại tâm ngươi, đừng đổ cho kiếm.”

Lão khất trừng mắt vuốt râu: “Đạo lý là vậy. Nhưng quyền lực quá mê hoặc, rất dễ khiến người mê thất. Tiểu đạo sĩ, tốt nhất đừng thử, dù chỉ một lần.”

“Lắm lời, đệ tử của ta há cần ngươi dạy.”

“Hừ, ngươi đây là đang dạy ra ma vương. Ngươi đã từng bái qua Phật, có Phật duyên, tại sao lại đến bước đường này?”

Chư Vấn khẽ khựng lại, nhếch mép cười không đáp. La Hầu chớp chớp mắt, vừa có được manh mối mới: Lão già này từng bái qua Phật.

Lão khất tiếp tục: “Ta thấy ngươi tội nghiệp rất nặng, hai thầy trò nhanh quy y cửa Phật, rửa sạch tội nghiệp.”

“Cửa Phật, ta nhất định sẽ đến.” Chư Vấn lạnh nhạt đáp.

Hai người chí chóe có một thoáng dừng lại, Vũ Hùng nhân cơ hội hỏi: “Tiền bối, ngài tên là gì?”

Lão khất hắng giọng nói: “Thấy mà không thấy, nghe mà không nghe, biết mà không biết…”

“Câm Điếc Mù.” Chư Vấn chen ngang.

Lão khất trừng mắt dựng râu.

“Thấy mà không thấy, nghe mà không nghe… thì không phải câm điếc mù là gì?” Chư Vấn nhún vai nói.

Không thèm cãi lý với tên ngang ngược, lão khất nhìn Vũ Hùng ân cần nói: “Thí chủ có thể gọi ta là Niết Tâm.”

Vũ Hùng cung kính: “Niết Tâm đại sư.”

“Ừm, trẻ nhỏ dễ dạy.” Lão khất gật đầu hài lòng.

Nói chuyện một hồi đã đi đến hậu viện, có hai người đanh canh cửa thấy Chư Vấn lập tức hỏi: “Có phải Chư đạo trưởng?”

“Phải! Là bần đạo.” Chư Vấn gật đầu.

Hai người mừng rỡ. “Bọn ta chờ đạo trưởng nãy giờ, mời ngài vào trong.”

Bước vào trong sân, đám người đã ngửi được mùi khói, mùi cháy khét, mùi ngải cứu nhưng vẫn không giấu được mùi xác chết phân hủy ẩn trong đó, bảy cỗ quan tài đặt giữa phòng, xung quanh nhiều bếp than đốt ngải cứu để tạm giấu đi mùi thối.

Một nam tử trung niên giới thiệu là Võ Kinh. Bọn họ là đoàn buôn gỗ từ Thái Nguyên tới Trường An nhưng không ngờ gặp dịch bệnh, trong đoàn có bảy người chết. Bọn họ mượn tạm chùa đặt quan tài.

Không muốn người thân chết tha hương đất khách, nhưng việc buôn bán phải mất mấy tháng nữa. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể nhờ đạo sĩ dẫn thi về quê. Khổ nỗi Trường An gặp họa, dịch vụ dẫn thi cháy hàng, tìm mãi mới được Chư Vấn.

Chư Vấn mỉm cười: “Yên tâm, chuyện này ta rất có kinh nghiệm.”

“Được, vậy nhờ hết vào đạo trưởng.” Võ Kinh phất tay, thuộc hạ mang ra một khay bạc. “Đây là 50 lượng tiền ứng trước. Đến nơi, hãy giao bức thư này cho Võ gia Hà Đông Đạo, bọn họ sẽ trả nốt phần còn lại.”

(Hà Đông Đạo: Sơn Tây ngày nay.)

Chư Vấn cười hé hé tiếp nhận khay bạc, mở ra kiểm tra, cắn từng thỏi. Khi đã chắc chắn bạc thật mới vỗ ngực cam đoan. “Yên tâm, nhất định đi đến nơi về đến chốn.”

Võ Kinh nghiêm giọng nhắc nhở: “Nhớ lấy, người Võ gia không phải ăn chay. Thúc phụ ta Võ Sĩ Hoạch chính là Thái Nguyên Quận công.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-ta-thanh-hoa-son-chuong-mon.jpg
Chư Thiên: Ta Thành Hoa Sơn Chưởng Môn
Tháng 1 18, 2025
kho-lau-rat-yeu-that-co-loi-ta-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg
Khô Lâu Rất Yếu? Thật Có Lỗi Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa!
Tháng 2 5, 2026
dai-duong-bat-dau-tim-ly-the-dan-tu-hon
Đại Đường Bắt Đầu Tìm Lý Thế Dân Từ Hôn
Tháng 2 8, 2026
tuy-duong-dinh-hon-ly-tu-ninh-bat-dau-dai-tuyet-long-ky.jpg
Tùy Đường: Đính Hôn Lý Tú Ninh, Bắt Đầu Đại Tuyết Long Kỵ
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP