Chương 77: Trường An Sự kết thúc
Mệnh số kỳ diệu, để mở ổ khóa thì một chiếc chìa khóa nhỏ tốt hơn là thanh kiếm sắc. Giống như Lý Nguyên Cát phá Long Nhãn, hai người Trương Huân chui vào được trận pháp bí cảnh. Từ trong u minh, tự có định số, tương sinh tương khắc.
Chư Vấn liếc nhìn hai người, lấy ra một tấm gương, làm phép chiếu ra hình ảnh Thanh Hiên Tử đánh nhau với Lý Nguyên Cát.
Từ Hạt giật mình kinh hãi: “Sư tổ cố lên, ma vương mà thắng thì đạo quán sẽ tan thành tro bụi.”
Trương Huân nghe vậy gõ đầu hắn. “Sư tổ thắng thì chúng ta chết.”
“Nhưng…” Từ Hạt kêu lên, trong lòng hắn vẫn ngây thơ, đứng về chính nghĩa.
“Hừ, mọi người chết quan trọng hay tính mạng chúng ta quan trọng?” Trương Huân hừ lạnh nói.
Con người khi đối diện với cái chết sẽ bộc lộ ra sơ tâm, có thể mình vì mọi người, cũng có thể mọi người vì mình.
Trương Huân rèn sắt khi còn nóng dạy dỗ Từ Hạt một hồi, sau đó nhìn sang Chư Vấn, chắp tay cúi thấp đầu nói: “Xin đạo hữu chỉ cho một con đường sáng.”
Chư Vấn mỉm cười gật đầu, nói chuyện với người thông minh dễ chịu. “Ta có việc nhờ hai vị.”
“Xin đạo huynh cứ nói.” Hai người hạ thấp tư thế.
Chư Vấn ném cho ra bảy mươi hai cây hắc kỳ, chỉ rõ từng chỗ phải cắm, đồng thời phá hủy chín mươi hai cột trụ.
Trương Huân vừa nghe qua đã hiểu, đây là muốn “Cưu chiếm thước sào” (Chim cắt chiếm tổ chim khách). Cầm trong tay lệnh kỳ, lòng hắn phân vân rối loạn. Sư môn đã cho ta chỗ ăn chỗ ở, nuôi dạy ta, không thể phản bội sư môn.
Chư Vấn lạnh giọng: “Sao? Không muốn?”
“Không không… tại hạ đi làm ngay.”
Trung thành cái rắm chó gì chứ?! Tính mạng quan trọng hơn. Hai người nhanh chóng chạy đi làm. Lát sau trở về, bọn họ vừa thở vừa nói: “Đạo huynh, xong rồi!”
Chư Vấn gật đầu, hai tay kết ấn bắt đầu thi pháp. Trận kỳ tại các nơi bừng sáng, phát ra mạch xung liên kết với nhau, thay thế trận pháp bí cảnh, đảo khách thành chủ.
Bên ngoài chiến đấu, Thanh Hiên Tử đột nhiên khí huyết nhộn nhạo, khóe miệng chảy máu, buộc hắn phải vận lực ép xuống. Nhân cơ hội, Lý Nguyên Cát dồn dập tấn công, đánh cho đối thủ xuất hiện vết thương.
Chư Vấn nhìn hai người, nở nụ cười: “Chư vị có thể giúp ta lần cuối.”
Hai ngươi bỗng thấy sợ, cảm giác không ổn nhưng đã leo lên lưng cọp thì đâu dễ dàng leo xuống. “Đạo huynh khách sáo, xin nói thử.”
“Trở thành thủ mộ nhân!” Chư Vấn trong lúc nói đã cong ngón tay búng ra, hai đạo ánh sáng rơi vào hai người. Bọn họ lập tức ngẩn ngơ, thần hồn liên kết với trận pháp, trở thành một phần của trận pháp, người còn trận còn, người mất trận mất.
Sắp xếp đã xong, trận pháp khởi động, long khí bị hút vào búp bê vải. Kính Hà là long vương, nay hấp thụ thêm long khí, hoàn toàn thuận buồm xuôi gió.
La Hầu: “Giúp con rắn nhỏ bồi bổ long khí. Ngươi có ý đồ gì?”
“Cứ xem đi rồi sẽ biết.” Chư Vấn rời đi.
Bên ngoài, trận chiến vẫn đang diễn ra khốc liệt, kéo dài tới ba ngày ba đêm. Lý Nguyên Cát càng đánh càng hăng, Thanh Hiên Tử càng đánh càng suy. Hắn biết rằng số mệnh của mình đã hết, đáng lẽ đã chết trong lần độ kiếp đó, cưỡng ép sinh tồn vẫn không thoát khỏi mệnh trời.
Thanh Hiên Tử nhắm mắt, lúc mở mắt, bắn ra luồng hào quang chói lọi, hét lớn: “Trừ ma vệ đạo, có chết cũng không từ.”
Kim đan bay lên, trên bề mặt xuất hiện vô số vết rạn, các vết rạn tiếp tục mở rộng. Kim đan run rẩy dữ dội, chiếu ra hào quang.
“Chết đi!” Hắn hét vang.
Sau đó là màn sáng bao phủ thiên địa, tiếng nổ cách trăm dặm vẫn nghe được rõ ràng. Khi ánh sáng dịu lại, đã không còn gì, Thanh Hiên Đạo Quán biến thành phế tích, tất cả ma khí bị quét sạch.
Mấy ngày sau, có một ít đạo sĩ đứng tại phế tích, bọn họ là nhóm người chạy sớm nên may mắn sống sót. Lăng Túc Đạo toàn thân băng bó được hai tiểu đạo sĩ đỡ, đưa mắt nhìn quanh, cảm giác đau thương và lạc lõng.
“Chưởng giáo, bây giờ phải làm sao?” Một vị trưởng lão hỏi.
Lăng Túc Đạo lắc đầu, hắn cũng không biết phải làm sao.
Ngụy Trưng bên cạnh nói: “Nếu như các vị muốn xây dựng lại đạo quán, triều đình sẵn lòng giúp đỡ. Trước đó lời hứa của bệ hạ vẫn còn nguyên. Nhưng không thể tại đây.”
Lý Thế Dân đã sáng mắt trở lại, Long Nhãn bị phá khiến hắn bị mù chỉ là hiệu ứng nhất thời. Hắn cũng đã biết Thanh Hiên Đạo Quán xây dựng trên long mạch, điều này khiến hắn tức giận, long mạch của Đại Đường há cho người khác chiếm giữ.
Cũng sau chuyện này Lý Thuần Phong và Viên Thiên Cang đề xuất dời đô về Lạc Dương, nơi đây có phong thủy tốt, người và cảnh đều trù phú. So ra tốt hơn nhiều một Trường An bị tàn phá nặng nề qua hai đại họa dịch bệnh và thi ma, long mạch tàn phá. Tiền bạc và công sức trùng tu để xây dựng kinh thành mới còn tốt hơn.
Nhưng các đại thần không đồng ý, bọn họ lập luận Trường An vẫn là căn cơ Đại Đường, lập quốc lập đô chưa lâu lại chuyển đô sẽ ảnh hưởng lòng dân, sức nước. Lý Thế Dân nghe vậy tạm gác lại chuyện này.
Lăng Túc Đạo nhìn tất cả mọi người: “Theo ý bệ hạ, chúng ta sẽ thành lập đạo quán mới. Các ngươi… ai muốn theo thì theo, ai muốn rời đi thì rời đi.”
Nói xong hắn quay đầu bỏ đi, một nhóm người đi theo, một nhóm khác chần chừ.
…
Lý Nguyên Cát chết, hồn về Địa Phủ, bị Diêm Vương phán trọng tội, chịu vạn kiếp làm súc sinh. Hắn bị lôi đi ném vào mười tám tầng địa ngục chịu phạt, qua tám vạn năm mới cho luân hồi.
Lý Nguyên Cát chỉ là tiểu tiết nhỏ, thứ quan trọng hơn là phía sau. Diêm Vương chờ đợi, chờ hơn hai tháng vẫn chưa thấy Thiên Đình xuống chỉ giáng tội, cái này cho thấy hoặc là Thiên Đình không biết hoặc là bọn họ có việc quan trọng hơn. Dù là lý do gì thì Địa Phủ có thể đẩy mạnh kế hoạch.
…
Tại dưới chân núi, Vũ Hùng ngồi thẫn thờ, dùng que củi nghịch kiến. Trong trận đại nạn, cậu không chết, thương tích cũng không có, bởi vì mệnh số cực cao, đại họa hơn nữa cũng không chết được.
“Sao ngươi lại ngồi đây?” Bất ngờ có giọng nói già nua lên tiếng.
Vũ Hùng ngước nhìn, vui mừng khi biết đó là Chư Vấn. “Lão sư!”
“Ừm!” Chư Vấn gật đầu. “Nghe nói chưởng giáo muốn lập đạo quán mới, sao ngươi không theo?”
Vũ Hùng bối rối, bởi vì cậu không muốn. Thời gian ở đạo quán đã cho cậu ác cảm, ngược lại nếu được theo Chư Vấn, cậu thấy có tương lai hơn. Lão đã bày ra một số thuật pháp khiến cậu ngưỡng mộ.
“Ta thấy ngươi là hạt giống tốt, ngươi có đồng ý bái ta làm thầy?” Chư Vấn mỉm cười hỏi.
Vũ Hùng mừng rỡ, đây chính là ước muốn trong lòng, cậu lập tức quỳ xuống dập đầu ba cái. Trước đó cậu đã muốn bái lão làm sư phụ nhưng đang là người đạo quán, đạo lý không cho phép, nay đạo quán giải tán, vậy thì đã danh chính ngôn thuận.
“Đi thôi, trên đường ta sẽ dạy ngươi tu luyện.” Chư Vấn nói.
Vũ Hùng vui sướng, ở đạo quán bao nhiêu lâu, làm đủ mọi việc mà vẫn không được dạy. Vừa bái sư đã được truyền, ai mà không vui cho được.
“Tu luyện chia làm mấy cảnh giới…” Chư Vấn bắt đầu cao giọng dạy. La Hầu cũng nghiêng tai lắng nghe, nó rất muốn biết hệ thống tu luyện hiện tại có gì khác ngày xưa.
“Luyện Khí – Trúc Cơ – Kim Đan – Vũ Hóa Thành Tiên – Huyền Tiên – Kim Tiên – Đại La – Chuẩn Thánh – Thánh Nhân.”
“Mỗi cảnh giới là một bậc thang, chỉ có Vũ Hóa Thành Tiên mới thoát được xác phàm. Tiên có thể trường sinh nhưng không bất tử. Bất tử chỉ có Thánh Nhân, cho đến khi trời đất diệt vong.”
Vũ Hùng đôi mắt long lanh ao ước. “Sư phụ, làm sao để thành Thánh Nhân?”
Chư Vấn nhìn hắn, ánh mắt ân cần: “Tu hành đến đỉnh phong, sau đó trảm tam thi.”
Vũ Hùng gật đầu, hằng ghi nhớ.
La Hầu lại truyền âm: “Không phải Thánh Nhân là cần được Thiên Địa thừa nhận hay sao? Phải Lập Công, Lập Đức, Lập Ngôn.”
Chư Vấn hừ lạnh đáp lại: “Ta dạy hay ngươi dạy? Ta là sư phụ hay ngươi là sư phụ?”
“Sư phụ truyền cho ngươi Vạn Kiếp Động Minh, pháp này có thể thẳng đến Thánh Nhân.”
Vũ Hùng mừng rỡ, chắp tay cúi gập người: “Xin sư phụ truyền pháp.”
“Nghe cho kỹ, ta truyền cho ngươi ba tầng đầu, có thể đi đến Kim Đan cảnh.” Chư Vấn bắt đầu đọc. Vũ Hùng tập trung lắng nghe. La Hầu cũng nghe, nó dần dần nhíu mày, pháp này có chỗ không đúng lắm.
“Xây dựng Động Minh sau đó hấp thu kiếp vận, kiếp càng mạnh thì Động Minh càng mạnh, chiến lực ngươi càng mạnh.”
La Hầu: Công pháp này giống như được tạo ra cho tộc ta.
Trong lúc nói chuyện bọn họ đã tới một ngôi chùa nhỏ, nơi đây là ngoại ô kinh thành, trải qua thảm họa, dân chúng đối với thần phật vô cùng kính trọng, lễ lạy hậu hĩnh. Ngay cả tên ăn xin ven đường cũng đầy bát.
Leng keng… đồng tiền xu rơi vào bát trống. Tên ăn mày luộm thuộm, quần áo rách rưới, tóc dài bù xù như ổ quạ ngước mắt lên, hắn cầm chén hất đồng xu ra.
“Ấy… cái tên này, ý ngươi là gì?” Thí chủ bố thí là một tên mổ heo, trước đó không kính thần phật nhưng dạo gần đây nghe lời vợ nên chăm đi chùa.
Tên ăn mày liếc nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, lười nhác trả lời, ôm mình co ro tiếp tục ngủ.
“Ăn mày còn chê tiền, biết bố mày là ai không?” Lão Trương mổ heo tức giận, hắn buôn bán quanh năm ở chợ, vốn tính nóng, đụng một chút cũng thành chuyện. Khó khăn lắm mới có ngày đi chùa, bố thí, tu tâm dưỡng tính nhưng mà lại gặp gã ăn mày khó ưa.
“Mày không muốn tiền, vậy muốn đấm hả?” Lão Trương xắn tay áo lên.
Mọi người thấy có chuyện liền dừng chân xem, chỉ trỏ, xì xầm.