Chương 39: Minh Côn
Tại một ngôi làng cách đó trăm vạn dặm, vô cùng xa, đám tộc nhân Atula tất cả cùng quỳ bái tượng La Hầu khóc lóc thảm thiết cầu xin che chở. Thần Khí đã giết chết hơn nửa số người, sắp tới chính là bọn họ. Bình thường cầu nguyện chẳng có hiện tượng gì, nhiều người đã từ bỏ cầu nguyện từ lâu, tuân theo chủ nghĩa nắm đấm bản thân mới là chỗ dựa lớn nhất.
Nhưng hôm nay, nắm đấm có lớn đến đâu cũng vô nghĩa, tất cả đều phải chết, bọn họ tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức cầu cứu thứ bọn họ đã từ bỏ từ lâu.
Bức tượng đột nhiên phát sinh dị tượng, bốn con mắt phát sáng, tiếng cơ thể cử động rắc rắc. Đám dân làng mừng rỡ, cảm giác chết đuối vớ được cọng rơm.
“Tiên tổ hiển linh, tiên tổ hiển linh… xin cứu lấy chúng con.”
Tượng La Hầu hừ lạnh, đưa mắt nhìn trời xa, hiển nhiên vẫn còn tức giận vì trận chiến vừa rồi. Sau đó mới đưa mắt nhìn đám con dân, khóe miệng thô cứng nhếch lên nụ cười.
“Các con yên tâm, ta sẽ không để các con chết.”
Đám người đang vui mừng thì La Hầu đưa tay ra. “Các con hãy sống trong ta.”
Bọn chúng không hiểu lời này ý gì, chỉ đột nhiên cảm giác thân thể vặn vẹo hình xoắn ốc, chưa kịp kêu thảm đã bị ép thành khối huyết nhục, sau đó dung nhập vào trong tượng đá La Hầu khiến tượng đá thêm sinh động, huyết nhục nhúc nhích trong các mạch đá, đập thình thịch.
La Hầu nhắm mắt lim dim hưởng thụ giống như quỷ đói được ăn. Cử động tay chân thấy có lực lượng và linh hoạt hơn trước. Tốt rồi, bây giờ thì… chạy thôi. Ngay lập tức La Hầu trốn vào sâu trong Cửu U. Một khắc sau, trên bầu trời không gian gợn sóng, ngôi làng bị xóa bỏ, không biết ra tay bằng cách nào.
Sau đó, La Hầu chạy tới đâu thì chỗ đó bị phá hủy, cho đến bờ biển Hỗn Độn. La Hầu không chút chần chừ nhảy người xuống, bọt nước không nổi, biến mất như chưa từng tồn tại. Nguyên Thủy Thiên Tôn xuất hiện nhìn biển Hỗn Độn vô tận.
“Ngươi dụ ta đến đây là có bẫy sao?”
Sau đó lại chẳng thèm để ý, bàn tay vươn ra lật biển, tất cả âm mưu đều là tro bụi trước sức mạnh tuyệt đối mà lão chính là người nắm giữ sức mạnh tuyệt đối.
Biển Hỗn Độn ầm ầm nổ vang, nước biển bị nhấc lên. Từ sâu bên trong đại dương lập tức có phản ứng, nước biển cô đặc nặng trĩu, nặng vô cùng nặng, đến mức Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng phải nhíu mày, bàn tay buông ra, nước biển ầm ầm rơi xuống.
Từ tận cuối chân trời thổi đến cơn gió, tiếng gió u u như tiếng cá voi hú dài khiến hai hàng lông mày dài của Nguyên Thủy Thiên Tôn tung bay. Lão vẫn lạnh nhạt, lẩm bẩm:
“Minh Côn, chết rồi còn muốn nổi bọt nước.”
Minh Côn là Hỗn Độn Thần Ma cùng thế hệ với Bàn Cổ, Hồng Quân. Sau khi Bàn Cổ mở ra thế giới mới, Minh Côn là sinh vật đầu tiên tiến vào nhưng sau đó… chết. Lý giải chuyện này cũng rất đơn giản: không phù hợp với quy tắc mới. Nhưng nhờ có nó mở đường, những Hỗn Độn Thần Ma phía sau điều chỉnh, đã tiến vào được với thế giới mới.
Biển Hỗn Độn này chính là xác Minh Côn để lại, ngoài ra nó còn là thủy tổ của Côn Bằng, sau này lại phân nhánh thành Côn và Bằng. Côn tức Cá Nhà Táng hay Cá Voi tùy nơi gọi, loài cá lớn nhất trong nước. Bằng tức Đại Bằng, loài chim lớn nhất sải cánh trên bầu trời.
Tất cả sông suối, ao hồ, biển tại Cửu U đều xuất phát từ đây, bởi vậy mới có hiện tượng chảy ngược.
Nguyên Thủy Thiên Tôn bàn tay vươn ra hóa thành đại thủ che trời, mò vào trong nước biển rồi kéo La Hầu ra từ tận đáy sâu. La Hầu giãy giụa không cam tâm, hét lớn: “Minh Côn, cứu ta!!!”
“Nhớ tình giao hảo năm xưa, cứu ta. Ngươi chẳng lẽ muốn nhìn một tiểu bối khinh thường Hỗn Độn Ma Thần. Giết ta xong, hắn sẽ giết ngươi.”
Mặt biển yên lặng, hồi lâu sau khẽ gợn sóng, một khi đã động thì kinh thiên động địa. Oanh! nước biển nổ vang, hóa thành một bàn tay đen kịt chụp tới Nguyên Thủy Thiên Tôn.
“Hừ, chết rồi còn dám tạo phản.” Lão hừ lạnh, trước mặt dựng lên thác ánh sáng. Bàn tay ầm ầm đập vào, thác ánh sáng rung lắc dữ dội nhưng không có sụp đổ.
Biển Hỗn Độn cuộn trào như muốn nuốt chửng cả thiên địa, từng đợt sóng cao ngàn trượng đánh vào vách ánh sáng của Nguyên Thủy Thiên Tôn, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Bàn tay đen kịt từ dưới đáy biển vươn lên, mang theo khí tức cổ lão và tà ác, như thể chính Minh Côn từ cõi chết trở về, mang theo oán khí ngàn vạn năm tích tụ. La Hầu bị kẹt trong tay Nguyên Thủy Thiên Tôn, vẫn không ngừng gào thét, ánh mắt đỏ rực điên cuồng:
“Minh Côn, giết chết hắn.”
“Ồn ào!” Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng liếc nhìn La Hầu, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, vô ngôn nhất động, bàn tay vung lên hóa thành một đạo kiếm quang chém thẳng xuống mặt biển. Kiếm quang rực rỡ xé toạc hỗn độn, ánh sáng chói lòa làm nước biển bốc hơi tức thì, để lại một khe nứt sâu không thấy đáy. Nhưng chỉ trong nháy mắt, nước biển Hỗn Độn lại tràn về, lấp đầy khe nứt, không gì có thể phá hủy được bản chất của nó.
Từ sâu trong lòng biển, một tiếng gầm trầm thấp vang lên khiến cả không gian Cửu U rung chuyển. Một cặp mắt khổng lồ, lớn như mặt trời đỏ rực, từ từ nổi lên. Đôi mắt ấy không mang chút sinh khí, chỉ có sự lạnh lẽo và tàn nhẫn. Minh Côn, hay đúng hơn là tàn hồn của nó, đã thức tỉnh, bị lời kêu gọi của La Hầu đánh động.
“Nguyên Thủy, ngươi dám xâm phạm lãnh địa của ta?” Giọng nói của Minh Côn vang vọng, không phải từ miệng mà như từ khắp mọi nơi, hòa vào tiếng sóng biển, khiến lòng người run rẩy.
Nguyên Thủy Thiên Tôn đứng lơ lửng giữa không trung, áo bào trắng tung bay, thần thái vẫn bình thản như không: “Tàn hồn mà cũng dám lên giọng? Minh Côn, ngươi đã chết từ thời Bàn Cổ khai thiên, giờ chỉ là chút ý niệm sót lại. Nếu ngoan ngoãn nằm yên, ta có thể để ngươi yên giấc. Còn không, hôm nay ta sẽ sấy khô chỗ này của ngươi.”
Lời vừa dứt, Nguyên Thủy Thiên Tôn giơ tay, một pháp bảo hình dạng như ngọn tháp cổ kính xuất hiện, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ. Chính là Cửu Hoàng Linh Lung Tháp, bảo vật trấn áp vạn vật, ngay cả hỗn độn cũng phải khuất phục. Tháp vừa xuất hiện, thiên địa như bị khóa chặt, nước biển Hỗn Độn đang cuộn trào bỗng chốc chậm lại, như bị một lực lượng vô hình đè nén.
La Hầu thấy cảnh này, sắc mặt tái mét, nhưng vẫn cắn răng gào lên: “Minh Côn, ngươi còn chờ gì nữa? Nếu không ra tay, cả hai chúng ta đều sẽ bị hắn tiêu diệt!”
Từ dưới đáy biển, một bóng hình khổng lồ từ từ trồi lên. Đó là một sinh vật khổng lồ vượt ngoài sức tưởng tượng, thân thể dài hàng vạn dặm, phủ đầy vảy đen lấp lánh, mỗi chiếc vảy đều như một ngọn núi, tỏa ra khí tức hỗn độn nguyên thủy, miệng rộng đến mức có thể nuốt trời hấp địa. Nó không còn là sinh vật sống, mà là một thực thể được biển Hỗn Độn nuôi dưỡng, nửa sống nửa chết, mang theo lực lượng không thể tưởng tượng được.
Con cá há miệng, một luồng khí tức đen kịt phun ra, hóa thành hàng ngàn mũi tên hỗn độn bắn thẳng về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn. Mỗi mũi tên đều mang theo lực lượng xuyên thủng không gian. Nguyên Thủy Thiên Tôn hừ nhẹ, Huyền Hoàng Linh Lung Tháp xoay tròn phía trước, tỏa ra ánh sáng vàng rực, hóa thành một màn chắn bất khả xâm phạm. Những mũi tên hỗn độn vừa chạm vào màn chắn liền tan biến, như thể chưa từng tồn tại.
“Chỉ là chút tàn lực, cũng dám đối đầu với ta?” Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng nói, tay áo phất lên, một đạo thần quang bắn ra, hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm ánh sáng, đâm thẳng vào thân thể nó. Mỗi lưỡi kiếm đều mang theo khí tức khai thiên tích địa, xé tan Hỗn Độn.
Thân thể khổng lồ của con cá chỉ khẽ rung lên, những lưỡi kiếm ánh sáng đâm vào vảy liền bị hòa tan biến mất. Nó gầm lên, đuôi khổng lồ quật mạnh khiến mặt biển nổ tung, một đợt sóng cao hàng chục vạn trượng đánh thẳng về phía Nguyên Thủy Thiên Tôn. Đợt sóng này không chỉ là nước, mà còn mang theo lực lượng hỗn độn nguyên thủy, đủ để nghiền nát bất kỳ sinh vật nào.
Nguyên Thủy Thiên Tôn nhíu mày, lần đầu tiên lộ ra vẻ nghiêm túc. Lão giơ tay, Huyền Hoàng Linh Lung Tháp bay lên cao, phóng đại vô hạn, hóa thành một ngọn tháp khổng lồ che phủ cả bầu trời. Tháp quay tròn, hút lấy đợt sóng hỗn độn, như một hố đen nuốt chửng tất cả. Nhưng ngay cả như vậy, thân tháp cũng rung lên kịch liệt, phát ra tiếng ong ong, đang phải gánh chịu lực lượng trùng kích khổng lồ.
La Hầu nhân cơ hội giãy giụa, cố thoát khỏi bàn tay của Nguyên Thủy Thiên Tôn. Hắn hóa thành một đạo huyết quang, bắn thẳng vào biển. Huyết quang vừa chạm vào nước, lập tức hòa tan, khiến mặt biển sôi trào dữ dội hơn. Một tiếng gầm kinh hoàng vang lên, con cá thân thể khổng lồ bỗng nhiên co rút, hóa thành một bóng đen nhỏ hơn phóng lên trời, nhanh như chớp chém một ra đao hỗn độn, sắc bén đến mức không gian bị cắt đôi, nhằm thẳng vào ngực Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Lão vẫn đứng yên, ánh mắt lạnh lùng, nhưng trong lòng biết đây không phải là trận chiến đơn giản. Minh Côn dù chỉ là tàn hồn nhưng đã hấp thụ vô số oán khí lại cộng sinh với La Hầu. Hai tên này nếu không cẩn thận, ngay cả lão cũng có thể bị thương.
“Được lắm, để ta xem hai tên tàn phế các ngươi mạnh đến đâu!” Nguyên Thủy Thiên Tôn hét lớn, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói lòa, như một vầng thái dương. Huyền Hoàng Linh Lung Tháp bay lên, tỏa ra hào quang vạn trượng, đối kháng trực tiếp với lưỡi đao hỗn độn của Minh Côn.
Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, cả biển Hỗn Độn như bị xé toạc, ánh sáng và bóng tối đan xen, Cửu U rung chuyển.