Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-lanh-chua-ta-co-the-de-binh-chung-vo-han-tien-hoa

Toàn Dân Lãnh Chúa, Ta Có Thể Để Binh Chủng Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 2 6, 2026
Chương 971: Cung Khung đột phá Chương 970: Quản lý lĩnh dân
mot-giay-1-diem-ky-nang-nguoi-noi-ta-pham-giai-thien-phu-tu-luyen-cham.jpg

Một Giây 1 Điểm Kỹ Năng, Ngươi Nói Ta Phàm Giai Thiên Phú Tu Luyện Chậm?

Tháng 3 13, 2025
Chương 190. Vũ phá hư không, khởi đầu mới Chương 189. Võ Thần
xuyen-thu-thanh-nhan-vat-phan-dien-dau-tu-che-tao-cam-ky-the-luc.jpg

Xuyên Thư Thành Nhân Vật Phản Diện, Đầu Tư Chế Tạo Cấm Kỵ Thế Lực!

Tháng 2 4, 2025
Chương 257. Ngộ đạo, cuối cùng, giải quyết hắc ám! Chương 255. Khô Lâu Vương xuất thủ, Vệ Thiến hiện thân!
konoha-nguoi-nuoi-meo.jpg

Konoha Người Nuôi Mèo

Tháng 1 17, 2025
Chương 332. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 331. Kết thúc cũng là bắt đầu
phim-truyen-hinh-ben-trong-mot-cai-co-the-danh-deu-khong-co

Phim Truyền Hình Bên Trong Một Cái Có Thể Đánh Đều Không Có

Tháng 10 19, 2025
Chương 662: Cường giả vi tôn ưng để ta, anh hùng đến đây dám giành trước! Chương 661: Phật giới đổi chủ
ta-sang-tao-ma-the-co-the-vo-han-tien-hoa.jpg

Ta Sáng Tạo Ma Thẻ Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa

Tháng 2 4, 2026
Chương 434: Tây Châu a, ha ha. Chương 433: Tây Môn Lăng: Ổn định.
nan-doi-lon-ta-nha-kho-nuoi-co-dai-nu-de

Nạn Đói Lớn, Ta Nhà Kho Nuôi Cổ Đại Nữ Đế

Tháng 10 18, 2025
Chương 298 : Đại kết cục! (phần 2/2) Chương 298 : Đại kết cục! (phần 1/2)
bat-dau-sung-quan-bien-cuong-ta-so-thi-nhat-thuoc-tinh-phung-thien-tinh-nan.jpg

Bắt Đầu Sung Quân Biên Cương, Ta Sờ Thi Nhặt Thuộc Tính, Phụng Thiên Tĩnh Nan

Tháng 1 31, 2026
Chương 504: Thọ nguyên phá ngàn! Ngưng thần thành đâm! Chương 503: Ngự viên thiên ấm, niềm vui gia đình
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 38: Thánh Nhân sơ chiến
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 38: Thánh Nhân sơ chiến

Thần Khí thổi qua, lập tức phát sinh dị biến, có người lập tức khô quắt bị rút cạn sinh khí. Một Atula lực lưỡng, tay còn cầm chiến phủ, hét lên đau đớn, da nứt nẻ, máu khô cạn, thân thể co rút như cành cây chết. Chỉ trong vài hơi thở, hắn ngã xuống, hóa thành cá khô, hốc mắt lõm sâu đầy sợ hãi.

Những kẻ may mắn thoát khỏi khô héo bắt đầu cảm thấy cơ thể mình tan chảy. Một nữ Atula, mái tóc đỏ rực tung bay, ôm lấy cánh tay đang chảy thành nước, hét lên: “Không! Ta không muốn chết!” Nhưng cơ thể nàng dần hóa thành một vũng chất lỏng đỏ thẫm, hòa lẫn vào đất đen của Cửu U, chỉ để lại tiếng kêu thảm thiết vang vọng.

Những ai cố chạy trốn thì rơi vào tai ương thứ ba. Cơ thể họ trương phình như ngâm trong nước hàng năm, da thịt căng phồng, mắt lồi ra, miệng sùi bọt. Một chiến binh Atula cố bò đi, nhưng chỉ vài bước, cơ thể hắn phát nổ, máu thịt bắn tung tóe, kéo theo những tiếng gào kinh hoàng từ đồng tộc.

Một nhóm Atula khác đứng sững, chân tay dần cứng lại, da thịt chuyển thành đá xám. Họ cố giơ tay cầu cứu nhưng từng ngón tay hóa thành đá, khuôn mặt đông cứng trong nỗi đau đớn. Một thiếu niên Atula, mới chỉ năm tuổi, hét lên: “Cứu ta! Cứu…” Lời chưa dứt, hắn đã biến thành một bức tượng đá, ánh mắt tuyệt vọng vĩnh viễn khắc vào đá lạnh.

Những kẻ còn sống sót ôm bụng, nôn mửa không ngừng. Máu và dịch trào ra từ miệng, ruột gan như bị lôi ra ngoài. Một Atula già, từng là tộc trưởng, quỳ xuống, nôn đến khi máu tươi chảy thành dòng, cơ thể kiệt quệ. Hắn ngẩng đầu, gầm lên với trời: “Thiên Địa bất công! Tại sao lại là chúng ta?” Rồi ngã xuống, chết trong đau đớn.

Một số Atula may mắn sống sót qua các tai ương trước thì bắt đầu thấy da mình xanh lè, một lớp rêu quỷ dị mọc lên, lan khắp cơ thể. Chúng gào thét, cào cấu da thịt, nhưng rêu càng lan nhanh. Một nữ chiến binh Atula, tay còn nắm chặt trường thương, nhìn cơ thể mình bị rêu bao phủ, thì thào: “Đây… là trừng phạt sao?” trước khi gục ngã, hóa thành một khối rêu xanh bất động.

Cuối cùng, những kẻ còn lại chứng kiến lông tóc, móng tay rụng sạch, cơ thể già đi với tốc độ kinh hoàng. Một chiến binh Atula trẻ tuổi, chỉ trong vài khắc, tóc bạc trắng, da nhăn nheo, lưng còng như cụ già. Hắn lê bước, cố vươn tay về phía đồng tộc nhưng ngã xuống, thân thể tan thành tro bụi, như thể thời gian đã rút cạn sinh mệnh. Tộc Atula kiêu hùng bất khuất, giờ chỉ còn tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng trong gió độc. Họ quỳ xuống cầu xin nhưng không ai đáp lời. Cơn gió Thần Khí như hiện thân của thần linh vô tình, cuốn đi mọi sự sống. Chỉ trong một canh giờ, cả tộc Atula để lại vùng đất hoang tàn đầy xác chết và tro bụi.

Thần Khí không dừng lại, càn quét một làng lại một làng. Thiên Táng nhìn những cái xác vô hồn, trên khuôn mặt vẫn còn biểu cảm sợ hãi. Hắn! trong đời đã trải qua thiên ti vạn lũ nỗi đau đã mất đi biểu cảm.

“Đại ca!” Minh Diệt Thiên đưa tay đỡ lấy xác một bé gái, bất giác nước mắt đã rơi.

“Dừng lại.” Thiên Táng giữ lấy bả vai nàng, chạm vào cái xác có thể bị lây nhiễm. Nàng hiểu, dừng động tác nhưng nỗi đau trong lòng lại càng lớn hơn, cảm giác bất lực tột cùng.

Thiên Táng ngước mắt nhìn trời, không có gì cả nhưng hắn biết kẻ địch rất cường đại đang ở đó.

“Ồ!” Nguyên Thủy Thiên Tôn khẽ cúi nhìn. “Không ngờ còn có mấy con kiến bự. Nguyền rủa không giết được ngươi, vậy để ta tự ra tay.”

Phải, Thần Khí không phải cái gì thần bí giết người mà chính là nguyền rủa của bọn Thánh Nhân hạ lên người Atula tộc. Nguyên Thủy Thiên Tôn ngón tay nhẹ nhàng hạ xuống. Không ai có thể nhìn thấy, chỉ Thiên Táng trong tròng mắt bị một ngón tay lấp đầy, từng đường vân như dãy núi liên miên bất tận, khe rãnh sâu như vực thẳm.

“Rống!” Thiên Táng bỗng nhiên gồng lên, khí tức bùng nổ, đám người xung quanh chưa hiểu tại sao Đại ca lại kích động thì đã bị sóng xung kích đánh bay ra xa. Hắn vung nắm đấm đánh lên trời, mang theo tất cả cảm xúc dồn nén bao lâu nay, không chỉ hôm nay mà cả đời bị ép, tức giận vô tận.

Những chiến sĩ Atula vừa rồi bị đánh dạt ra xa, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi, Đại ca mạnh ngoài sức tưởng tượng. Mấy người có ý nghĩ khiêu chiến cướp vị đều tan biến, ở Atula tộc, dĩ hạ phạm thượng chính là tư duy phải có.

Nhưng mạnh như thế, bọn họ lại chứng kiến cảnh không thể nào. Nắm đấm đột ngột bị dừng lại giữa không trung như đấm vào mặt nước, từng vòng gợn sóng khuếch tán, sau đó rắc rắc… nắm đấm rạn nứt tan vỡ.

Thiên Táng lòng trầm xuống, lần này đến rốt cuộc là ai, nếu là bọn Dương Tiễn, Na Tra hắn hoàn toàn có thể đánh một trận. Nhưng qua một chiêu, đối phương mạnh đến mức hắn nghi ngờ nhân sinh. Là ai? Chẳng lẽ là Đại La đại viên mãn hay thậm chí Chuẩn Thánh?

Hắn nghĩ được vài cái tên nhưng đáng nghi nhất là Địa Tạng Vương, người luôn thường trực tại Cửu U nhưng phong cách hành sự không đúng lắm. Địa Tạng Vương ít nhất sẽ nói vài lời từ bi, chứ không che che giấu giấu thế này.

“Ngươi là ai?” Thiên Táng gầm lên. Không ai đáp lời hắn, chỉ có ngón tay lạnh lùng ép xuống, quá đáng hơn là không ai thấy được, khinh thường đến thế là cùng. Đám chiến sĩ Atula không hiểu vì sao lập tức bị ép nằm sấp như tờ giấy. Thiên Táng hai tay vươn lên chống đỡ. Rắc rắc… nương theo lực lượng khổng lồ ép xuống, tiếng xương nghiến vào nhau thành tiếng.

“Ga~~~” Tiếng hét vang dội, áo trên thân xé toạc, lộ ra từng khối cơ bắp, tất cả cơ bắp, từng sợi cơ, từng tế bào gấp rút hô hấp, nhanh chóng phình lớn. Hai trái tim trong lồng ngực đập mạnh, thình thịch thình thịch, cấp tốc bơm lượng máu gấp mười lần bình thường đi khắp cơ thể. Lá phổi trương phình, hấp nạp lượng lớn không khí. Cơ thể Thiên Táng đã to lớn gấp đôi. Nhưng vô ích, ngón tay vẫn từ từ hạ xuống như không hề có lực cản nào.

Thiên Táng không cam lòng, lần nữa kích phát sức mạnh cơ thể, cao tới bốn thước. Nhưng con kiến cũng chỉ là con kiến dù có to thêm. Đôi chân của hắn đã ngập trong đất, thế thua không thể cản.

Thiên Táng nghiêng đầu nhìn huynh đệ, thều thào thiếu hơi nói: “Chạy… chạy đi…”

Tộc Atula rất cuồng chiến, không chiến mà chạy là sỉ nhục, tội nặng nhất trong các tội. Bọn chúng nghiến răng mặt dữ tợn, tay chống mặt đất dùng hết sức gượng dậy, trong lòng ầm vang: “Đứng lên, phải đứng lên. Không được lùi bước!”

Trước lực lượng khủng bố, tất cả cố gắng đều vô ích. Bọn họ chắc chắn phải chết. Đột nhiên… Oanh! Một tiếng nổ vang, ngón tay của Nguyên Thủy Thiên Tôn rạn nứt rồi vỡ thành vô số tinh quang.

“Khinh người quá đáng mà!” Một giọng nói vang lên khắp thiên địa, dùng chính là đạo âm, một loại cổ ngôn ngữ từ thời Thần Ma. Nguyên Thủy Thiên Tôn tính là nửa cái thời kỳ đó, nghe vẫn hiểu.

Lão lên tiếng: “La Hầu, bắt được ngươi.”

Bức tượng Ma Tổ La Hầu giữa làng mới được khôi phục trước đó không lâu bốn con mắt bừng sáng, nét mặt dần mềm mại, thân thể chuyển động.

“Lão tổ tông hiển linh!” Đám người mừng rỡ.

Tượng La Hầu không nhìn bọn chúng, vẫn dán mắt vào Nguyên Thủy Thiên Tôn trên đầu. Không khí như bị đông cứng giữa hai vị Thánh Nhân. La Hầu bất động nhưng đã khởi động pháp lực, từng sợi khí vô hình khắp bốn phương tám hướng chui vào tượng, khí tức hắn cấp tốc nâng lên.

Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh nhạt, không có ra tay ngăn cản, giọng bình bình: “Từng là Thánh Nhân lại rơi xuống đến mức phải dùng lực lượng tín ngưỡng. Ta thấy xấu hổ thay cho ngươi.”

Đúng vậy, từng sợi khí vô hình chính là lực lượng tín ngưỡng La Hầu tính lũy trăm ngàn năm nay. Mỗi ngôi làng đều có bức tượng của hắn, chỉ cần có người bái sẽ sinh ra lực lượng tín ngưỡng.

La Hầu hừ lạnh: “Còn không phải do các ngươi ép ta. Nhân lúc ta suy yếu cướp đoạt đại đạo.”

“Là do ngươi yếu, trách được ai.”

“Ta yếu? Hừ, buồn cười! Từng người các ngươi có dám đơn đả độc đấu.”

“Số lượng cũng là lực lượng. Nếu có thể dùng số lượng thì cần gì đơn đấu.”

“Tiểu nhân ngụy biện, đánh không lại không dám thừa nhận.”

Nguyên Thủy Thiên Tôn lắc đầu, tội nghiệp cho thứ ngu dốt này. “Ngươi nghĩ ngươi là người gây ra Long Phượng tranh chấp? Ngươi nghĩ là ngươi mở ra sát kiếp? Không có bọn ta thúc đẩy, ngươi vĩnh viễn cũng chỉ như thế. Ngươi vĩnh viễn không thoát khỏi lòng bàn tay của bọn ta. Ngoan ngoãn nhận mệnh đi!”

Nguyên Thủy Thiên Tôn bàn tay chụp xuống. La Hầu không cam lòng, gầm vang trời đất, nghịch thế bay lên, bốn cánh tay cùng vung ra nắm đấm, thuần túy lực lượng mạnh đến nỗi nén ép không khí, tạo ra tiếng nổ đùng đoàng liên hoàn. Hai vị Thánh Nhân đại chiến, Thiên Táng nhân cơ hội lập tức kéo mọi người trốn.

Bốn đạo quyền ảnh khổng lồ, đen kịt như mực, mang theo khí tức Ma Đạo nguyên thủy, đâm thẳng vào bàn tay ánh sáng. Va chạm khủng khiếp khiến cả Cửu U rung chuyển, đất đá vỡ vụn, những khe nứt không gian lan rộng, nuốt chửng hàng ngàn quỷ vật lang thang gần đó.

La Hầu dù được tín ngưỡng nuôi dưỡng, vẫn không phải đối thủ của Nguyên Thủy Thiên Tôn ở trạng thái đỉnh cao. Bàn tay ánh sáng của Nguyên Thủy đè xuống, quyền ảnh của La Hầu vỡ tan từng mảnh, thân thể bức tượng bắt đầu rạn nứt, từng mảnh đá rơi xuống, để lộ lõi bên trong là một luồng ma khí đen kịt, chính là tàn hồn của La Hầu.

“Nguyên Thủy! Ngươi không thể giết ta!” La Hầu gào lên, bốn cánh tay lại vung ra, lần này không phải quyền ảnh mà là một thanh ma kiếm khổng lồ, dài ngàn trượng, được ngưng tụ từ toàn bộ tín ngưỡng và ma khí tích lũy ngàn năm. Ma kiếm chém xuống, không gian bị xé toạc, một đường hắc quang cắt ngang thiên địa, như muốn chém đôi cả Cửu U.

Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ khẽ phất tay áo lên, hóa thành một tấm gương ánh sáng chói lòa. Ma kiếm chém vào tấm gương nhưng thay vì phá vỡ, nó lại bị phản ngược, lực lượng khủng khiếp quay lại đánh vào chính La Hầu. Ầm! Thân thể bức tượng không chịu nổi, nổ tung thành vô số mảnh vỡ, ma khí bùng phát như một cơn bão, quét sạch mọi thứ trong phạm vi trăm dặm.

“Không!” La Hầu gầm lên, tàn hồn của hắn, một luồng ma khí đen kệt, thoát ra từ đống đổ nát, lao thẳng vào một khe nứt không gian, cố chạy trốn. Nguyên Thủy Thiên Tôn lạnh lùng nhìn theo, ngón tay điểm ra, không gian ba trăm dặm xung quanh hóa gương sau đó… xoảng! vỡ nát.

La Hầu bị bức ra ngoài, ánh mắt căm hờn nhìn đối phương. Nguyên Thủy Thiên Tôn vẫn ánh mắt lạnh nhạt, từ đầu đến cuối đều không coi La Hầu ra gì. Khi lão chuẩn bị ra tay thì La Hầu nhếch mép cười, tự bạo.

Bùm! Không còn gì cả.

Nguyên Thủy Thiên Tôn hơi ngưng mi, bàn tay đưa ra chụp lấy khí cơ tàn dư nhưng La Hầu xử lý rất sạch sẽ, tự bạo thì tàn dư cũng dung nhập vào khí Cửu U. Nguyên Thủy Thiên Tôn bắt được cũng chỉ là một đám tạp nham bẩn thỉu, không tra ra được gì.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-rut-the-cau-sinh-bat-dau-rut-den-lieu-than.jpg
Toàn Dân Rút Thẻ Cầu Sinh: Bắt Đầu Rút Đến Liễu Thần
Tháng mười một 25, 2025
cai-nay-hack-qua-tu-ky.jpg
Cái Này Hack Quá Tự Kỷ
Tháng 5 10, 2025
8x-thieu-lam-phuong-truong
8x Thiếu Lâm Phương Trượng
Tháng mười một 11, 2025
dragon-ball-frieza-van-cau-nguoi-lam-cai-nguoi-di.jpg
Dragon Ball, Frieza, Van Cầu Ngươi Làm Cái Người Đi!
Tháng 5 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP