Chương 106: [Tre Trăm Tầng]
Theo thời gian trôi qua, bầu trời cũng chậm rãi tối xuống.
Nhìn xem trước mặt rừng đá hồi lâu cũng không xuất hiện Khả Lỵ thân ảnh, Nguyễn Thái hơi nhíu mày một chút, lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?”
Chỉ có điều, ý nghĩ này vừa dâng lên, phía xa đột ngột vang lên rắn nhỏ âm thanh, triệt để cắt đứt trong lòng Nguyễn Thái lo lắng.
Laa~! (Ala~ Nhanh tới phụ một tay, thật nặng!)
Đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy rắn nhỏ cùng Khả Lỵ đang chật vật lôi kéo một khúc to lớn cây… Gỗ?
Khoảng cách hơi xa, hắn chỉ lờ mờ nhìn thấy đó là một khúc cây mà thôi, cũng không nhìn rõ đó là gì.
Hô~
Nhẹ nhõm thở phào một hơi, Nguyễn Thái vội vàng đứng người lên, chạy về phía hai người.
Kêu to:
“Thế nào? Không có sao chứ ?”
Nhìn thấy Nguyễn Thái đang nhanh chóng chạy tới, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ lúc này mới ngừng lại, buông tay ra.
Kiệt sức ngồi bệch xuống đấy.
Rắn nhỏ phì phò kêu lên:
Laa~ (Hô~ Nhanh mệt chết ta rồi.)
Khả Lỵ bởi vì chủng tộc nguyên nhân, cũng không thể giống như rắn nhỏ, mở miệng phàn nàn, chỉ có thể thông qua thở dốc hơi thở cùng đỏ bừng mặt nhỏ, biểu đạt chính mình mệt mỏi.
Mà trong lúc này, Nguyễn Thái đã nhanh chóng đi tới trước người các nàng, cũng không kịp để ý các nàng mang về cái gì.
Vội vàng lấy ra hai bình nước đưa cho rắn nhỏ cùng Khả Lỵ.
Một loli một rắn cũng không có khách khí, đưa tay tiếp nhận Nguyễn Thái đưa tới bình gỗ, hé miệng đổ xuống.
Mát lạnh dòng nước xuyên qua khô khốc khoang miệng, cảm giác sảng khoái để cho hai người nhịn không được hơi híp mắt lại, thoải mái rên một tiếng.
Laa~
A~
Nhìn xem hai người biểu tình, Nguyễn Thái cũng không nhẫn tâm buông lời quấy trách, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, nhún vai nói:
“Haizz~ Chịu các ngươi luôn.”
Nguyên bản có thể trở về kêu hắn phụ giúp một tay, nhưng hai người các nàng cứ khăng khăng tự mình đem cây “tre” này mang về đây?
Bất quá tâm ý của các nàng, hắn đã nhận được, khoé miệng hơi kéo lên, cười nhạt, quỳ xuống xoa đầu hai người, nói:
“Khổ cực.”
Cảm nhận trên đầu quen thuộc cảm giác ấm áp, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ hơi hưởng thụ một chút, phân biệt kêu lên.
Laa~ (Chút chuyện nhỏ.)
“Không… Không có gì.”
Nhẹ nhàng đỡ hai người đứng dậy, lúc này hắn mới rảnh rỗi quan sát dưới chân, cái này thô to cây “tre”.
Đúng vậy, nếu con măt của hắn không có nhìn lầm mà nói, thì trước mặt cái này lớn hơn mười mét, thô to thân cây là cây tre!
Cao mấy chục mét cây tre hắn đều nhìn qua, nhưng bự hơn vài mét hắn vẫn là lần đầu nhìn thấy.
[Tre Trăm Tầng]
Phẩm chất: Lục
Cấp bậc: 2 ⋆
Giới thiệu: Một loại đặc biệt cây tre, từ non đến già sẽ theo độ tuổi lớn lên mà tăng thêm tầng cây, tầng cây càng vào bên trong thì càng dẻo dai, cứng cáp.
Công dụng: Không thể ăn, có thể dùng để chế tạo dụng cụ…
Dựa vào thông tin trong đầu Nguyễn Thái dễ dàng tìm ra dưới chân cây tre này thông tin.
Nhịn không được kinh ngạc một trận.
Hai mắt trừng to, trong lòng hô to:
“Cmn!”
Hắn từng nhìn qua tre trăm đốt, nhưng cmn chưa bao giờ nhìn qua tre trăm tầng, không nghĩ tới bây giờ lại có thể tận mắt nhìn thấy, quả nhiên là thiên hạ rộng lớn, không thiếu cái…
Cái cmn!
Định chơi khắc xuất khắc nhập hay gì?
Bày đặt tre trăm tầng, tre trăm đốt?
Đương nhiên phía trên chỉ là trong lòng Nguyễn Thái chửi bới, phát tiết nội tâm kinh ngạc cùng một chút hoài niệm mà thôi.
Dù sao, tre trăm tầng, tre trăm đốt, nghe thôi cũng biết là huynh đệ khác cha khác mẹ với nhau rồi… Phải không?
“Quá tốt rồi!”
Lắc lắc đầu vung đi suy nghĩ tạp nhạp, Nguyễn Thái vui vẻ cười to lên, hắn còn đang lo không tìm thấy nguyên liệu chế tạo cần câu mới đây, không nghĩ tới rắn nhỏ cùng Khả Lỵ lại cho hắn kinh hỉ lớn như vậy.
Vui mừng toét miệng cười lên:
“Haha~ Hai người các ngươi quả nhiên là phúc tinh của ta mà ~ bẹp ~ bẹp ~ Đi, trở về ăn cơm!”
Nói xong, Nguyễn Thái nhịn không được tâm tình của mình, tại trên mặt rắn nhỏ cùng Khả Lỵ, phân biệt bẹp một cái, liền haha kéo lấy [Tre Trăm Tầng] trở về.
Sopia đột ngột bị hắn tập kích, biểu tình trên vô cùng ghét bỏ, nhanh chóng dùng đuôi nhỏ lau đi trên mặt nước bọt, tức giận hướng hắn kêu lên:
Laa~! (Chê!)
Chỉ có điều híp lại hai mắt cùng cong lên khoé miệng nhanh chóng bại lộ ra rắn nhỏ tâm tình lúc này.
Còn Khả Lỵ?
Khuôn mặt của nàng lúc này đã đỏ bừng một mảnh, môi nhỏ không ngừng lắp ba lắp bắp tính toán nói cái gì nhưng lại không nói được, chỉ có thể ngượng ngùng xấu hổ, nhanh chóng đuổi theo hai người.
Mà trên đầu nàng khả ái mệnh hoa đã nhuộm sang màu hồng, từng chút một biểu lộ ra Khả Lỵ cảm xúc lúc này.
—–
Theo hoàng cam bầu trời chuyển sang đen tối, mặt trời cuối cùng cũng tan làm, nhường chỗ cho mặt trăng lên ca.
Nơi trú ẩn, sân bãi phía trước.
Một cái to lớn bàn đá vây đống lửa lúc này đang ngồi ba người, không, phải nói là một người, một loli, một rắn đang điên cuồng cắn lấy trong tay đồ nướng.
Đến nỗi cái sân trước này là tình huống gì, thì phải nói đến Nguyễn Thái nửa ngày hôm nay bận rộn.
Khụ khụ, dù sao một bên ăn uống, một bên hưởng thụ trời đêm cùng gió biển là một loại cảm giác tuyệt vời a.
Trải qua một trận hồ ăn biển nhét, đem bụng nhỏ ăn đến no nê, ba người mới hài lòng đem miếng cuối cùng thịt nướng nuốt xuống, ợ lên.
Ợ~ (x3)
Khả Lỵ: “Thật no a~”
Sopia: Laa~(Đúng vậy a~)
…
Nguyễn Thái ngã người lười biếng nằm xuống nệm cỏ, hưởng thụ mát mẽ gió biển thổi tới.
Cũng không có tham gia, chỉ yên lặng lắng nghe rắn nhỏ cùng Khả Lỵ ríu rít trò chuyện.
Trong lòng không khỏi suy nghĩ sự tình buổi chiều.
Nếu như hắn nhớ không lầm thì balo của hai người các nàng hẳn là không giống như hắn chật ních a?
Nghĩ tới đây, Nguyễn Thái nghi hoặc mở miệng hỏi:
“Đúng, Sopia, Khả Lỵ, ta nhớ không gian balo của các ngươi hẳn là còn a? Tại sao phải khổ cực kéo về cái kia nặng nề cây tre?”
Khả Lỵ: …
Rắn nhỏ: …
Đang còn ríu rít hai người đột nhiên nghe được Nguyễn Thái lời nói, cả hai đều không hẹn mà trầm mặc xuống.
…
Qua vài giây.
Vẫn là rắn nhỏ nhịn xuống cảm giác lúng túng, ngượng ngùng cười lên.
La~ a~ (A ~ ha~ ha ~ Ta nói ta quên, ngươi tin không?)
Có rắn nhỏ đi trước, Khả Lỵ cũng mở miệng giải thích, nhu nhu âm thanh theo nàng mở miệng cũng càng ngày càng nhỏ dần, mãi cho đến không nghe thấy.
“Ta… Ta cũng quên…”
Nhìn xem hai người khả ái phản ứng, Nguyễn Thái lần nữa cười to, đưa tay lên xoa đầu các vài cái, trấn an nói:
“Hahaha~ Đùa các ngươi thôi.”
Bị Nguyễn Thái trêu đùa để cho tâm tình của hai người chập chờn vài cái.
Ôn hòa Khả Lỵ lúc này cũng không nhịn tức giận, kêu lên:
“Thật là!”
Rắn nhỏ thì càng tuyệt hơn, kêu to một tiếng, liền phốc nhảy lên người hắn.
Laa~! (Ta cắn chết ngươi!)
Tiếp đó, Khả Lỵ cũng không dằn được, bắt trước rắn nhỏ, nhào lên.
Bị hai người hỗn hợp đánh đôi, Nguyễn Thái rất nhanh liền bị đánh không còn manh giáp, chỉ có thể bắt đắc dĩ giơ tay đầu hàng.
Thấy vậy, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ mới hài lòng bỏ qua hắn.
Chờ hai người chậm rãi dừng tay, Nguyễn Thái hì hì, cười xòa nói:
“Ầy~ ầy~ Đừng tức giận, xem, đây là gì?”
Nói xong, hắn liền móc ra hai cái điêu khắc sống động tượng gỗ, lung lay trước mặt hai người.
Tiếp nhận Nguyễn Thái đưa tới tượng gỗ.
Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ hai đôi bảo thạch mắt to sáng lên, trên mặt tràn đầy kinh hỉ, nhìn xem trong tay mình tinh xảo tượng gỗ, môi nhỏ khẽ mở, cảm thán:
Laa~ (Thật đẹp!)
“Đúng vậy a, sinh động như thật!”
Nhìn xem hai người vui mừng biểu cảm, Nguyễn Thái lần nữa hắc hắc cười lên.
“Hắc ~ hắc~ Chẳng lẽ các ngươi nghĩ nhiêu đây là hết rồi sao? Làm sao có thể?”
Hắn cũng không chờ các nàng mở lời, lần nữa từ trong balo móc ra hai sợi vòng dây, đưa tới trước mặt các nàng.
Rắn nhỏ: !!!
Khả Lỵ: !!!
Đập vào mắt là hai cái mỹ lệ vòng dây, nhìn tới đây, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ trợn to mắt, Liên tiếp kinh hỉ để cho hai người vui mừng nói không nên lời, chỉ có thể manh manh trừng hắn.
Trông thấy hai người ngây ngốc long lanh nhìn mình, trong lòng Nguyễn Thái vui vẻ không thôi, dù sao đây đều là công sức cả buổi chiều của hắn a.
Lại qua một hồi, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ mới phản ứng trở lại, cả hai mặt nhỏ mê ly nhìn hắn một cái…
Bẹp ~
Bẹp ~
Cảm nhận trên mặt đột ngột ẩm ướt, Nguyễn Thái không khỏi bất đắc dĩ, cười lên một cái.
Đây là kỹ năng của hắn a!
Hắn cũng không chịu thua thiệt, quay người đáp trả.