Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-mong-thien-de.jpg

Hồng Mông Thiên Đế

Tháng 1 18, 2025
Chương 5747. Hồng Mông Thiên Đế Chương 5746. Nhóm lửa đại viên mãn cường giả
90d8a5872e6374e4ab7c576656c75126

Bắt Đầu Bị Nữ Đế Đánh Vào Ngục, Ta Vụng Trộm Vô Địch

Tháng 3 31, 2025
Chương 881. Kết thúc Chương 880. Chí cường giả
khoa-gioi-nhan-pham-diem.jpg

Khóa Giới Nhàn Phẩm Điếm

Tháng 1 17, 2025
Chương 478. Người hơi nhiều Chương 477. Phiền quá à
xuyen-qua-thanh-da-than-ta-mot-vien-ngoi-mot-vien-gach-trung-kien-thien-dinh.jpg

Xuyên Qua Thành Dã Thần, Ta Một Viên Ngói Một Viên Gạch Trùng Kiến Thiên Đình

Tháng 2 8, 2026
Chương 329: Tinh Vân Lâu trả thù, Tinh Chủ giáng lâm Chương 328: Thanh Huyền thăm dò
kim-bang-hien-the-tram-hoang-hau-di-nhien-la-vo-tac-thien.jpg

Kim Bảng Hiện Thế, Trẫm Hoàng Hậu Dĩ Nhiên Là Võ Tắc Thiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 1050. Toàn trí toàn năng, tràn ngập mong đợi tương lai « hết trọn bộ! » Chương 1050. Siêu Thoát, bốn Đại Siêu Thoát giả
hokage-tien-thue-dung-cho-sieu-anh-lam-nat.jpg

Hokage: Tiền Thuê Đúng Chỗ, Siêu Ảnh Làm Nát!

Tháng 4 24, 2025
Chương 212. Chiến tranh đã kết thúc! Kế tiếp là tinh thần đại hải Chương 211. Ti hạ các hạ, ta nghĩ cho ta mụ mụ bồi bổ thân thể
de-ta-cho-hoang-hau-chua-benh-chua-khoi-lam-me-ta.jpg

Để Ta Cho Hoàng Hậu Chữa Bệnh, Chữa Khỏi Làm Mẹ Ta?

Tháng 5 9, 2025
Chương 236. Đại kết cục: Chân tướng Đại Bạch Chương 235. Ăn ngon mùi thịt gà nhi
ta-that-khong-co-nghi-ha-co-vay-a

Ta Thật Không Có Nghĩ Hạ Cờ Vây A!

Tháng mười một 23, 2025
Chương 00 Hoàn tất cảm nghĩ Chương 517: Nhóm chúng ta đều trên đường
  1. Biển Vô Tận: Toàn Chức Vua Câu Cá
  2. Chương 105: Thủ nghệ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 105: Thủ nghệ

Nhìn xem chỉ cần gắn thêm vài đoạn che chắn nữa là hoàn mỹ nơi trú ẩn, Nguyễn Thái thở ra một hơi, lẩm bẩm:

“Ha~ Chỉ còn một chút nữa là xong rồi.”

Nếu như tay phải của hắn không bị thương mà nói, chắc chắn buổi sáng liền có thể làm xong rồi.

Làm sao có thể như giờ? Qua hơn buổi trưa mới hoàn thành.

Bất quá nói đi nói lại vẫn là nơi này tốt, chỉ cần hắn đóng lại trước sau là được rồi, không cần vắt óc suy nghĩ nên xây như thế nào.

Laa~ (Ta đi a~)

Đang tại hắn chuẩn bị động thủ thời điểm, rắn nhỏ âm thanh đột nhiên truyền đến, để hắn không khỏi dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn xem.

Chỉ thấy Khả Lỵ đang mang theo rắn nhỏ quay đầu lại đối với hắn vẫy vẫy tay vài cái liền hướng phía xa rừng đá, bạch bạch chạy nhanh.

Chớp mắt chỉ để lại một đạo nhỏ nhắn bóng lưng.

Thấy vậy, Nguyễn Thái cũng không có ngăn cản, hô to lên:

“Đừng đi quá xa a!”

Laa~! (Biết!)

Lắc lắc đầu, Nguyễn Thái cười nhạt một cái, nhanh chóng cúi người xuống, nhặt lên dưới đất tảng đá, thì thầm:

“Xem ra phải tăng nhanh tốc độ thêm một chút nữa rồi.”

Dù sao đã nói cho các nàng một chút kinh hỉ cũng không thể thất hứa được.

Vài chục phút sau.

Nhìn xem trước mặt rực rỡ lên nơi trú ẩn, khoé miệng Nguyễn Thái nhẹ kéo lên, cười nhạt, hài lòng kêu lên một tiếng:

“Xong!”

“Ân~ Nơi trú ẩn đã hoàn thiện, kế tiếp liền làm kinh hỉ cho hai nàng a~.”

Đưa tay lau đi trên trán mồ hôi, Nguyễn Thái lẩm bẩm một chút liền ngồi xuống dưới mái hiên.

Cảm nhận mằn mặn, mát mẽ gió biển từ thân thể lướt qua, Nguyễn Thái khó được nhắm mắt lại hưởng thụ một chút.

Chờ hắn mở mắt ra, trong tay lúc này đã nắm thêm một thanh dao khắc.

Hơi hoạt động cánh tay một chút, Nguyễn Thái chậc lưỡi nói:

“Chậc~ Vẫn là dùng không quen.”

Bất quá không sao, cho dù chỉ có một tay, hắn vẫn có thể điêu khắc được.

Hắn cũng không dài dòng nữa, nhanh chóng lấy ra một đoạn khúc gỗ, ước lượng một phen.

Vụt~

Vụt một tiếng, sắc bén dao khắc nhẹ nhàng từ trên khúc gỗ mang đi một lớp.

Thô to bàn tay lúc này giống như một cái mềm mại vải lụa, tinh tế đem vuông vức khúc gỗ cắt xuống một đoạn.

Động tác thuần thục lão luyện giống như một cái nghệ nhân vậy, chăm chú mà chậm rãi đưa linh hồn của mình vào trên lưỡi đao, từng chút một chạm khắc.

Chớp mắt một cái đã là vài tiếng sau.

Xoẹt~

Theo đao khắc lần nữa hạ xuống, khắc lên một nét nghiêng cuối cùng, tâm thần của Nguyễn Thái nhẹ nhàng buông ra.

“Phù~ phù ~ Hoàn mỹ!”

Phù phù vài cái thổi bay trên tượng bụi gỗ, nhìn xem trước mặt hai cái tinh xảo tượng gỗ, Nguyễn Thái mãn nguyện, cười lên.

Tượng gỗ bên trái là một con tinh xảo rắn nhỏ, tại dưới Nguyễn Thái chi tiết điêu khắc, hiển lộ ra nàng thân thể mềm mại cùng uyển chuyển cảm giác.

Bên phải thì là một cái nhỏ nhắn xinh xắn loli tượng gỗ, kỳ dị váy trang cùng với tết hai bím mái tóc, không một không lộ ra nàng khả ái, cuối cùng chính là trên đầu nhỏ bé đóa hoa, để cho người muốn nhịn không được, đưa tay sờ vài cái.

Đương nhiên, để người chú ý nhất chính là hai mắt của hai bức tượng, mặc dù không có nhìn thấy nguyên bản màu sắc.

Nhưng chỉ nhìn một cái liền sẽ cảm nhận đôi mắt của các nàng lấp lánh giống như bảo thạch vậy, vô cùng sinh động.

Thông qua hai bức tượng gỗ này, đủ để thấy trình độ của người điêu khắc cao minh tới chừng nào!

Vẻn vẹn chỉ dùng một cái khúc gỗ bình thường liền khắc ra hai bộ sống động như thật mỹ lệ tượng gỗ!

“Hô~ Lâu quá không động thủ, tay nghề hơi trượt xuống, kém chút liền khắc hỏng, may mà không sao.”

Lau đi trên trán nhàn nhạt mồ hôi, Nguyễn Thái hơi buông lỏng tâm thần một tí.

Dù sao vài tiếng tập trung, căng thẳng tinh thần, không mệt mới là lạ a!

Cẩn thận đem tượng gỗ cất kỹ, Nguyễn Thái không nhanh không chậm lấy ra Khả Lỵ buổi sáng thu thập bình gỗ.

Nhìn xem bên trong lấp lánh tảng đá, trong lòng Nguyễn Thái hơi ước lượng một chút, liền biết kế tiếp nên làm gì.

Gật đầu, quyết định.

“Ân, liền làm như vậy a.”

Nói xong, Nguyễn Thái lần nữa bận rộn lên, từ trong balo chọn lựa một hồi, mới hài lòng lấy ra một đống sợi đằng nhỏ.

Đây chính là hôm qua hắn tiện tay lụm mót nguyên liệu, tính chất vô cùng bền chắc dẻo dai, nguyên bản hắn tính toán dùng để bện thành thừng, không nghĩ tới bây giờ lại có công dụng.

Sau khi kẹp chặt, Nguyễn Thái nhẹ đưa dao khắc lên, bắt đầu chải tuốt một phen.

Vút~ vút ~

Vài đao đi qua, sần xùi dây đằng liền bị hắn tỉa cắt thành trắng tươi sợi dây.

Cầm lên nhìn kỹ một hồi, Nguyễn Thái gật đầu, lẩm bẩm:

“Ân~ Chất liệu không tệ, vô cùng phù hợp.”

Tiếp đó hắn liền từ trong bình gỗ, lựa ra vài viên màu sắc, thể tích phù hợp tảng đá, cẩn thận dùng tay trái kết nối lại với nhau.

Tuy chỉ có một tay, nhưng năm ngón tay của hắn vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng liền đem từng khâu từng nút buộc lại.

Không tới chốc lát liền tạo thành một cái nho nhỏ vòng tay, lấy vàng sắc cùng lục sắc làm chủ thể màu sắc, tiếp đó là lấm tấm lam sắc, ba loại tươi sáng màu sắc kết hợp lại với nhau.

Tạo thành một loại cảm giác sáng sủa, tươi mát, để người nhịn không được mà vui vẻ một trận.

Chỉ nhìn xem màu sắc, cũng biết được chủ nhân của vòng tay này là ai.

Hài lòng nhìn xem thành phẩm mới của mình, Nguyễn Thái liên tục chậc chậc, thán lên:

“Chậc chậc~ Không tệ, không tệ, rất phù hợp Khả Lỵ, ân, nên làm cho Sopia.”

Nhẹ nhàng đem vòng tay thu hồi trở lại, Nguyễn Thái nhanh chóng bắt đầu chế tạo vòng tay mới.

Khác với Khả Lỵ, Sopia cũng không phải hình người, cho nên Nguyễn Thái hơi suy tư một chút, mới nghĩ ra vòng tay phù hợp với nàng.

Nàng cũng không có tay, cho nên chỉ có thể làm vòng cổ, nhưng hắn suy nghĩ một hồi lại thấy không hợp với nàng, cuối cùng liền quyết định chế tạo một cái… Vòng đuôi!

Tương tự giống như đuôi của rắn chuông vậy, bất quá cấu tạo này phải chỉnh sửa một chút.

“Ầy~ Như vậy thì không quá mỹ quan… Cái này thì quá cồng kềnh… Đúng, kết cấu như vậy liền hoàn mỹ!”

Mạch suy nghĩ đã hoàn chỉnh, Nguyễn Thái không dài dòng nữa, nhanh bắt tay vào làm.

Đầu tiên hắn lựa ra hai loại bạch, hồng màu sắc tảng đá làm chủ thể, cuối cùng lại thêm vào một chút đen sắc, tăng thêm một tia thần bí màu sắc.

Tiếp đó cũng là bước cuối cùng, dùng sợi đằng kết nối lại, tạo hình vòng dây.

Đã có hoàn chỉnh bản thiết kế, cho nên Nguyễn Thái vô cùng nhanh chóng liền bện xong Sopia vòng đuôi.

Nhìn xem trên tay tinh xảo, mỹ lệ vòng dây, Nguyễn Thái thưởng thức một phen, trên mặt cười nhẹ một cái, lẩm bẩm:

“Hắc ~ hắc ~ Có hai cái này, muốn thu lấy trái tim của các nang còn khó sao?”

Tiếp đó hắn lại thở dài.

“Haizz, hi vọng các nàng đừng trách tội ta.”

Tội gì?

Đương nhiên là tội ăn cắp trá tim của các nàng rồi, hắc hắc.

Lắc đầu, Nguyễn Thái cẩn thận đem vòng dây thu hồi, chậm rãi đứng người lên.

“Chà~ Chớp mắt một cái liền đã tới chiều a.”

Hoạt động tê liệt cơ thể vài cái, Nguyễn Thái ngẩng đầu lên nhìn xim bầu trời, trong lòng nhẹ than thời gian trôi qua thật nhanh.

Đưa mắt nhìn xem phía xa mặt biển, bên tai không ngừng nghe vào từng đợt ào ào âm thanh, Nguyễn Thái lúc này mới nhớ tới hình như mình quên đi cái gì.

Vỗ đầu mình vài cái, cmn kêu lên.

“Cmn! Xém chút nữa liền quên cái này.”

Nhanh chóng từ trong balo lấy ra một cái bích lam sắc vỏ ốc.

Đây chính là chiều hôm qua rắn nhỏ cùng Khả Lỵ nhặt được [Ốc Âm Thanh].

Phía trước hăn tính đem nó chế tạo thành một loại nhạc khí, nhưng cmn, bận rộn cả ngày kém chút liền đem nó quên đi.

May mà bây giờ nhớ lại, hơn nữa thời gian vẫn còn dư dã.

Không nói nhiều, nghĩ đến liền làm.

Nguyễn Thái lần nữa tiến nhập trạng thái bận rộn, bù lu bù loa hí hoáy trên tay vỏ ốc một hồi.

Lại hơn chục phút trôi qua, nóng gắt mặt trời cũng theo thời gian chậm rãi dịu đi, buông xuống nhu hòa ánh hoàng hôn.

Nhìn xem trong tay mình tù biển vỏ ốc, trên mặt Nguyễn Thái lần nữa lộ ra nhạt nụ cười.

“Xong! Cũng không biết âm tiết như thế nào.”

Nói xong, Nguyễn Thái đưa vỏ ốc đưa lên miệng, chậm rãi thổi một hơi.

♩ ~ ♪ ~ ♪ ~ ♫ ~ ♪ ~

Du dương âm thanh nhẹ nhàng vang lên, để cho Nguyễn Thái nhịn không được nhịp nhàng thổi một hơi dài.

Bất quá rất nhanh liền bị hắn cắt đứt, trong lòng thở nhẹ một hơi, nói:

“Hô~ Vẫn là chờ Sopia cùng Khả Lỵ trở về a~”

Dù sao, âm nhạc là để chia sẽ, một mình hát, một mình nghe?

Cái đó còn gọi là âm nhạc sao?

Mang theo tâm tình cao hứng, Nguyễn Thái vui vẻ nhóm lửa lên, hừ hừ nấu ăn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-pha-viem-de-thinh-khac-che-vi-huynh-that-thang-gian-di.jpg
Đấu Phá: Viêm Đế Thỉnh Khắc Chế, Vi Huynh Thật Thẳng Giản Dị
Tháng 3 6, 2025
than-quy-the-gioi-ta-bi-nu-nhi-nop-len-tran-ma-ti.jpg
Thần Quỷ Thế Giới, Ta Bị Nữ Nhi Nộp Lên Trấn Ma Ti
Tháng 1 25, 2025
bat-dau-ra-anh-sang-ta-giup-nguoi-thanh-de-bon-han-pha-phong.jpg
Bắt Đầu Ra Ánh Sáng Ta Giúp Người Thành Đế, Bọn Hắn Phá Phòng
Tháng 2 4, 2026
cuong-thu-chien-than
Cuồng Thú Chiến Thần
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP