Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
xen-lan-trong-hoang-cung-thai-giam-dom.jpg

Xen Lẫn Trong Hoàng Cung Thái Giám Dởm

Tháng 1 9, 2026
Chương 386 Thời cơ đã đến Chương 385   Tra Lễ Bộ thị lang bí mật
dau-pha-bat-dau-khoa-lai-tieu-huan-nhi-gap-muoi-lan-phan-hoi.jpg

Đấu Phá: Bắt Đầu Khóa Lại Tiêu Huân Nhi, Gấp Mười Lần Phản Hồi

Tháng 1 21, 2025
Chương 871. Đại chúa tể! Chương 870. Vạn Cổ Tháp Linh
sinh-ton-tro-choi-bat-dau-giai-toa-uc-van-thien-phu.jpg

Sinh Tồn Trò Chơi : Bắt Đầu Giải Tỏa Ức Vạn Thiên Phú

Tháng 1 23, 2025
Chương 492. Khởi nguyên thiên phú: Trò chơi sinh tồn! Chương 491. Ta sống ba vạn năm, không có gặp qua loại sự tình này!
nhieu-con-nhieu-phuc-hap-huyet-quy-chuyen-hoa-huyet-boc-cung-coi-nhu.jpg

Nhiều Con Nhiều Phúc: Hấp Huyết Quỷ Chuyển Hóa Huyết Bộc Cũng Coi Như?

Tháng 2 3, 2026
Chương 249: 【 bước vào Bán Thần cảnh 】 Chương 248: 【 đệ nhị cảnh Bán Thần, tốt. 】
tien-hoa-chi-nhan.jpg

Tiến Hóa Chi Nhãn

Tháng 1 26, 2025
Chương 1864. Bắt đầu tìm hiểu nguyên Chương 1863. Mất đi tự mình
gen-dai-thoi-dai

Gen Đại Thời Đại

Tháng 10 6, 2025
Chương 1450: Lập tức trọng yếu nhất (đại kết cục) (2) (2) Chương 1450: Lập tức trọng yếu nhất (đại kết cục) (2) (1)
thien-khai-chi-da.jpg

Thiên Khải Chi Dạ

Tháng 1 26, 2025
Chương 1147. Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 1146. Phiên ngoại 6 cuối cùng
ta-mat-the-can-cu-xe.jpg

Ta Mạt Thế Căn Cứ Xe

Tháng 2 23, 2025
Chương 681. Chưa xong còn tiếp Chương 680. Niết Bàn
  1. Biển Vô Tận: Toàn Chức Vua Câu Cá
  2. Chương 104: Cảm xúc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 104: Cảm xúc

Laa~

Aa~

Một bên ăn uống, một bên nghe rắn nhỏ cùng Khả Lỵ ríu rít kể về hành trình buổi sáng.

Nguyễn Thái vui vẻ không thôi, mười mấy năm cô độc cùng nguy hiểm sinh hoạt, mặc dù không hoàn toàn độc lập với xã hội, nhưng đã để trong lòng của hắn đối với bạn bè, bằng hữu tạo thành một loại phản ứng bài xích.

Bởi vì, hắn không muốn lại cảm nhận thêm một lần phản bội nào nữa!

Nhớ tới phía trước những người kia cùng mình nguy hiểm cả sinh mệnh, thành công tiến vào bên trong cấm địa, cuối cùng lại vì một chút ngoại vật mà phản bội hại chết đồng bạn của mình.

Trong lòng Nguyễn Thái không khỏi lạnh lùng một hồi.

Laa~? (Thế nào Ala?)

Bên cạnh rắn nhỏ phát hiện sắc mặt Nguyễn Thái đột nhiên xụ xuống, manh manh nhìn hắn, quan tâm hỏi.

Nghe được rắn nhỏ âm thanh, Nguyễn Thái nhanh chóng thu hồi nỗii lòng trở lại, ấm áp cười lên, đưa tay xoa đầu Sopia, đáp:

“Không có gì, chỉ là nhớ tới chuyện cũ mà thôi.”

“Thật không có chuyện gì sao?”

Khả Lỵ lúc này cũng nhẹ để bát xuống, nhu nhu hỏi.

Quay đầu sang nhìn xem Khả Lỵ cũng dùng hai mắt manh manh nhìn mình, nụ cười trên mặt Nguyễn Thái cũng càng thêm rực rỡ, đưa tay lên đầu nàng xoa mạnh vài cái, gật đầu đáp:

“Ân! Thật không có chuyện gì! Ầy, ăn cơm a.”

Cảm nhận được hai người quan tâm, trong lòng Nguyễn Thái vô cùng xúc động, đây chính là “Nhà” a, thật ấm áp.

Nhìn thấy Nguyễn Thái trở lại bình thường, hai người cũng vui vẻ, nhoẻn miệng cười lên.

Tiếp đó Sopia không chút lưu tình, từ trong bát của Nguyễn Thái gấp đi một miếng cá, hé miệng một cái liền nuốt xuống.

“Ahh! Ai cho ngươi lá gan vậy! Dám cướp thịt của ta, xem chiêu!”

—–

Thời gian tại ba người đùa giỡn cứ thế trôi qua.

Cầm lên Khả Lỵ đưa tới bình gỗ, nhìn xem bên trong đủ loại màu sắc sặc sỡ tảng đá cùng vỏ sò, Nguyễn Thái không khỏi khen ngợi một câu:

“Xem ra Khả Lỵ nhà ta vô cùng có mắt thẩm mỹ a, hắc hắc trước tiên giữ ở chỗ ta một hồi, buổi tối sẽ trả ngươi một cái kinh hỉ!”

Mặc dù bên trong chỉ toàn là một đống ngoại trừ đẹp mắt ra thì cũng không có một chút tác dụng mỹ phẩm.

Nhưng đối với Nguyễn Thái đây đều là bảo bối a.

“Ân!”

Nghe được Nguyễn Thái nói sẽ có kinh hỉ, hai mắt Khả Lỵ nhẹ sáng lên, tràn đầy chờ mong nhìn hắn, nhẹ gật đầu đáp lại.

Không chờ rắn nhỏ mở miệng, Nguyễn Thái vội vàng nói tiếp:

“Đương nhiên cũng có phần của ngươi, hắc hắc.”

Thấy vậy, rắn nhỏ mới hài lòng nằm xuống, hứ một tiếng kêu lên:

Laa~ (Hứ~ Tính ngươi thức thời.)

Lại đùa giỡn các nàng một hồi, cảm nhận trong bụng thức ăn đã tiêu hóa gần hết, Nguyễn Thái mới dừng lại, chậm rãi thần bí, nói:

“Đúng, phía trước không phải ta nói với các ngươi mới mua được một chút đồ tốt sao? Vừa vặn bây giờ đã tiêu thực xong xuôi, có thể sử dụng rồi.”

Laa~ (Đồ tốt gì a?)

“Vật gì mà thần thần bí bí như vậy?”

Nhìn thấy Nguyễn Thái bộ dáng, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ nhìn hắn một chút, nghi hoặc hỏi, trong lòng nhịn không được chờ mong một hồi.

Không hẹn mà cùng nghĩ tới.

Sẽ không phải là mỹ thực a?

Nhìn xem hai người ngẩn người suy nghĩ, khoé miệng hơi hơi câu lên, Nguyễn Thái chỉ nhìn một cái liền biết các nàng đang nghĩ gì, chậc lưỡi một cái, ngữ khí mang theo đùa giỡn, nói:

“Chậc~ Các ngươi đoán đúng rồi, chính là mỹ thực! Chỉ có điều…”

Dừng một chút, nhìn xem rắn nhỏ cùng Khả Lỵ đột nhiên căng thẳng thần sắc, Nguyễn Thái cũng không đùa các nàng nữa, cười lên, tiếp tục nói:

“Chỉ có điều là nó có tác dụng phụ, ăn vô sẽ buồn nôn chóng mặt một hồi, bất quá chỉ cần vượt qua liền có thể tăng cường một chút thần kinh não bộ.”

Rắn nhỏ nghe xong hắn giảng khải, căng thẳng mặt nhỏ buông xuống, nhẹ nhõm kêu lên.

Laa~? (Ầy~ Tưởng cái gì, chỉ là chóng mặt mà thôi, so với mỹ thực thì tính là gì?)

Đến nỗi Khả Lỵ?

Khụ khụ, không nói cũng được, liền nói sơ a.

Nghề nghiệp của nàng gọi là [Thực Vật Sư] 3 điểm cảm giác, 3 điểm tinh thần, cường đại như vậy còn lo không chống được cảm giác chóng mặt?

Không chần chờ gì nữa, Nguyễn Thái nhanh chóng lấy ra một chùm đã rửa sạch [Nho Bão] để vào bát.

“Thật đẹp!” (x2)

Mà Sopia cùng Khả Lỵ sau khi nhìn trong bát [Nho Bão] bộ dáng, cả hai cùng lúc khẽ trương miệng nhỏ, thán phục.

Óng oánh trong suốt thịt quả tại ánh nắng chiếu xuyên phía dưới, lộ ra bên trong giống như ngọc thạch, bích lam màu sắc.

Kết hợp với lẽ tẻ đường vân, tạo thành một loại ngọc nứt hình ảnh, không chỉ không có phá hoại [Nho Bão] hình tượng, ngược lại tăng thêm một loại kì lạ vẻ đẹp.

“Nhìn cái gì? Còn không mau ăn?”

Phía trước đã xem rồi, cho nên Nguyễn Thái cũng không kinh ngạc bao nhiêu, tằng hắng một cái, cầm lên một quả, bỏ vào miệng.

“Hứ~ Không biết phong tình.”

Laa~ (Đúng vậy a~ Nam nhân~)

Đột ngột bị thúc dục, cắt đứt trong lòng mộng huyễn, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ tức giận, lên án Nguyễn Thái.

Tiếp đó cả hai liền nhanh chóng gỡ ra một trái, nhẹ nhàng bỏ vào miệng.

Hai hàm khẽ động, cắn xuống.

!!!

Một cổ trong veo, chua ngọt hương vị chớp mắt liền tràn ngập khoang miệng, nhè nhẹ khoan khoái cảm giác để cho hai người nhịn không được kinh ngạc, trừng to mắt.

Bởi vì quá ngon!

Nho nhỏ trái nho nhưng lại vô cùng mọng nước, chỉ vừa cắn một ngụm, ngọt ngào nước quả liền bao phủ khắp đầu lưỡi, để cho một loli một rắn híp mắt lại, hưởng thụ vị giác thịnh yến.

Lại theo các nàng chậm rãi nhai nhuyễn, mềm mại dai giòn thịt quả để cho hai nàng thích ý thưởng thụ không thôi.

Lại qua vài giây, cảm nhận được trong miệng dần nhạt đi hương vị, rắn nhỏ cùng Khả Lỵ mới hài lòng nuốt xuống, vui mừng kêu lên:

Laa~! (Thật ngon!)

“Hương vị ngọt ngào mà trong veo, thật sự là quá ngon!”

Nói xong, cả hai không hẹn mag liếm liếm khoé môi, hiển nhiên vẫn chưa thỏa mãn, tính toán lấy thêm một trái.

Tiếp đó, một cổ buồn nôn cùng chóng mặt cảm giác đột nhiên đánh tới, trong chốc lát để cho các nàng khó chịu không thôi.

Sắc mặt nhịn không được nhăn lại một chút.

Bất quá rất nhanh các nàng liền nhanh chóng quen thuộc loại cảm giác này, khuôn mặt chậm rãi dịu xuống.

Nguyễn Thái không biết lúc nào đã tỉnh táo trở lại, một mặt ý cười nhìn xem các nàng, vui vẻ trêu chọc nói:

“Hắc~ Thế nào? Đủ khó chịu a? Bất quá chỉ có ăn trái đầu mới bị như vậy thôi, quen thuộc liền có thể ăn [Nho Bão] bình thường rồi, nước đây, uống đi.”

Nói xong, Nguyễn Thái chậm rãi đưa hai bát nước cho các nàng, ra hiệu các nàng nhanh chóng uống xuống, hòa dịu một chụt.

“Ân.” (x2)

Rắn nhỏ cùng Khả Lỵ cũng không già mồm, dù sao ba người đã đem người kia xem như “thân nhân” của mình rồi, nhu thuận gật đầu một, cầm lên bát gỗ, hé miệng ra, trút xuống.

Ực ực~

“Hô~ Dễ chịu hơn rồi.”

Laa~! (Thoải mái!)

Mát lạnh nước ngọt vào bụng, từng chút một trôi sạch đi trong đầu cảm giác khó chịu, để cho hai người nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Trông thấy Sopia cùng Khả Lỵ sắc mặt đã khá hơn, Nguyễn Thái ôn nhu nói:

“Còn lại [Nho Bão] các ngươi liền chia nhau ăn đi, ta phải ra ngoài xây nốt phần còn lại đã.”

Nhẹ nhàng phân biệt xoa đầu các nàng một cái, Nguyễn Thái mới đứng dậy rời đi.

Nhìn xem trong bát nguyên bản mười ba trái [Nho Bão] bây giờ chỉ còn lại mười trái, trong lòng hai người không khỏi ấm áp một trận.

Sopia nhoẻn miệng, cười lên.

Laa~ (Hihi, cảm ơn ~ Ala~)

Mà bông hoa trên đầu Khả Lỵ lúc này đã biến thành nhạn nhạt hồng phấn, cũng không nói gì, chỉ là hai mắt nhu hòa nhìn xem Nguyễn Thái mở cửa rời đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tenseigan-ben-trong-the-gioi-naruto.jpg
Tenseigan Bên Trong Thế Giới Naruto
Tháng 12 6, 2025
nam-yen-phia-sau-ta-kiem-thuat-tu-dong-vien-man.jpg
Nằm Yên Phía Sau, Ta Kiếm Thuật Tự Động Viên Mãn
Tháng 1 18, 2025
bat-dau-bi-ha-bo-nu-de-that-khong-phai-nhu-nguoi-nghi
Bắt Đầu Bị Hạ Bộ, Nữ Đế Thật Không Phải Như Ngươi Nghĩ
Tháng 10 6, 2025
theo-tiem-thuoc-mu-loa-bat-dau-con-duong-truong-sinh.jpg
Theo Tiệm Thuốc Mù Lòa Bắt Đầu Con Đường Trường Sinh
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP