Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 79: Phản ứng quốc tế và tối hậu thư.
Chương 79: Phản ứng quốc tế và tối hậu thư.
Trong lúc Hoa Kỳ và Đại Nam Cộng Hòa cố gắng bưng bít thông tin thảm bại bằng mọi giá thì tin chiến thắng của quân đội nhân dân Việt Nam đã rần rần tại châu âu.
Các nước châu âu rầm rộ đổ ra đường biểu tình ủng hộ Việt Nam và phản đối cuộc đánh bom vô nhân đạo nhằm vào dân thường của Hoa Kỳ, đặc biệt là phương tây tưởng như sẽ ủng hộ tư bản nhưng thực tế quay ngoắt 180 độ vì tính chính nghĩa của Việt Nam.
Anh, Ý, Thụy Điển, Liên Xô, Trung Quôc, khối xã hội chủ nghĩa đều lên tiếng chỉ trích Mỹ.
Đặc biệt nhất, thủ tướng Thụy Điển, một quốc gia trung lập đã so sánh vụ đánh bom với tội ác phát xít, chống lại loài người.
Báo chí tràn ngập những bức ảnh chụp xác máy bay Mỹ tập bơi trong hồ hoặc thành pháo hoa trên bầu trời Hà Nội, kèm theo đó là phi công Mỹ bị bắt phải đứng trước phế tích của bệnh viện Bạch Mai, nơi các bác sĩ, y tá và bệnh nhân phải nằm lại vĩnh viễn để trả lời phỏng vấn của phóng viên quốc tế.
– Chúng tôi đã bị lừa! Chắc chắn là như vậy
– Chỉ có thể là như thế. Họ bảo chúng tôi là ném bom mục tiêu quân sự. Đánh liền bốn lần vào một bệnh viện lớn, với hàng chục tấn bom thì không thể gọi là nhầm lẫn được, họ đã lừa gạt chúng tôi.
Trước đoàn người biểu tình ở Thụy Điển, một người đàn ông diễn lại cảnh lính Mỹ cúi đầu hối hận và tố cáo sự dối trá của chính khách Hoa Kỳ.
Không phải nặc danh, sĩ quan Hoa Kỳ ấy công khai sử dụng tên thật là thiếu tá không quân Carl H. Jeffcoat để tố cáo việc bản thân bị lừa dối làm việc ác.
– Không phải cơ sở quân sự, không phải những nơi vắng người.
– Người Mỹ đã quay lại đánh bom thẳng vào dân thường, vào cơ sở y tế, đây là mội tội ác chống lại loài người.
– Us go home!
– Dừng lại tội ác!
– Chấm dứt chiến tranh!
Những tiếng hô của công lý vang vọng trên bầu trời châu âu báo hiệu việc Mỹ chấp nhận thất bại là không thể tránh khỏi.
Đạt đứng trên tầng cao khách sạn tại Paris, nhìn đám đông biểu tình với vẻ mặt phức cảm.
Anh đã đúng!
Lịch sử đã thay đổi, thiệt hại nhân mạng người Việt chỉ còn lại chưa tới một nửa, máy bay Mỹ rơi rụng như sung, đồng chí Ẩn đã đưa tin tức tới tai đúng người.
Nhưng dù thế nào đi nữa, người chết là không thể tránh khỏi, những đứa trẻ mồ côi, những đêm không ngủ tại bệnh viện Bạch Mai, những tiếng gào khóc lúc nửa đêm đến não lòng vẫn tồn tại.
Ở sau lưng anh, Tiffany lặng lẽ ôm lấy Đạt.
Mặc dù không biết rõ lập trường trong lòng cậu nhưng cô hiểu rằng tâm trạng cậu không được tốt.
– Em biết không, ngay cả những viên tướng Pháp đớn hèn nhất khi đầu hàng phát xít Đức cũng chưa bao giờ đề nghị đánh bom Paris để uy hiếp quân Đồng Minh.
– Thế nhưng Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống một nước lại cầu xin Mỹ hãy đánh bom tan nát đồng bào miền bắc với giọng hả hê.
– Thật sự đáng buồn…
Nghe câu này, Tiffany càng ôm Đạt chặt hơn.
– Anh, rồi mọi thứ sẽ qua đi, chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Hơi ấm trên người Tiffany tuôn chảy từ bờ vai, xuống ngực rồi chạm đến trái tim đạp thình thịch của Đạt.
Mọi ưu phiền, lo toan, áp lực giống như biến mất hết cả chỉ bằng một cú chạm nhẹ vào trái tim.
Đạt hít sâu một hơi, quay lại hôn lên trán cô rồi đột nhiên bế lên giường và tàn phá một cách điên cuồng.
Mỗi cú va đập xác thịt lại giống như muốn phản kháng lại áp lực vô hình nào đó.
Mỗi nụ hôn sâu đắm lại lại như níu giữ lấy những điều tốt đẹp còn sót lại.
Đến tận khuya, mọi thứ mới dừng lại và một mình Đạt ngửa đầu nhìn trần nhà bên cạnh thân hình xinh đẹp lõa thể ngủ say.
Đạt biết rằng việc mình làm trên giường không có tác dụng thực tế nào cả nhưng cậu cũng là con người, cần phải giải phóng cảm xúc tiêu cực tích tụ trong lòng.
Thời đại khốn nạn khiến máu thịt đồng bào phải đổ xuống.
Một đêm thức trắng lặng lẽ trôi qua…
Sáng hôm sau, ngày 27 tháng 12 năm 1972.
– Xét thấy Việt Nam có động thái đàm phán tích cực, chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố chính thức dừng chiến dịch Linebacker II và quay trở lại bàn đàm phán.
Một tin nhắn ngắn gọn của truyền thông Hoa Kỳ, không giải thích, không xin lỗi nhưng lại như hòn đá tảng ném vào mặt hồ phẳng lặng.
– WTF, không phải thua tụt quần mới chịu quay lại bàn đàm phán sao?
– Đến tận lúc này rồi vẫn cứng miệng, không chịu chấp nhận thất bại.
– Đúng là người Mỹ, thắng làm vua, thua làm truyền thông.
Đây là phản ứng bình thường của quốc tế, thi nhau chỉ vào mặt người Mỹ mà chê cười.
Ai cũng biết Hoa Kỳ thua tan nát khi hình ảnh thực địa không thể chối cãi xuất hiện trên những tờ báo lớn.
Cho dù Mỹ có mười cái miệng cũng không thể hô biến xác máy bay đang nằm lại ở miền bắc Việt Nam về nước được.
Tuy nhiên, người Mỹ vẫn kiên quyết bịt tai giả điếc, không chịu thừa nhận thất bại vì chút sĩ diện cuối cùng của siêu cường mạnh nhất thế giới.
Đây là chuyện có thể hiểu nên Đạt không quan tâm lắm, thứ anh muốn biết là tình hình ra sao khi chiến dịch đã giảm thời hạn hai ngày so với tiên tri.
– Các phi công từ chối xuất kích.
– Họ viện cớ máy bay trục trặc, thời tiết không tốt, nếu bất đắc dĩ trời quang mây tạnh thì cũng tìm chỗ nào đó không có người vứt bừa rồi trở về.
– Lực lược phòng không không quân Việt Nam đã đánh sập tinh thần của không quan Hoa Kỳ rồi, bầu trời Hà Nội và Hải Phòng không khác gì lưỡi hái tử thần trong mắt họ.
Tướng Weyand thở dài kể lại sự thật với Đạt trong phòng riêng.
Cảm xúc ông ấy tương đối ổn định vì thực ra các binh chủng trong quân đội Hoa Kỳ không liên quan nhiều tới nhau mà tướng Weyand lại là bên lục quân.
Không quân tổn thất là chuyện của không quân, chẳng liên quan đến lục quân và hải quân cả.
– Vậy tổng thống Nixon nghĩ thế nào?
– Ông ấy định đồng ý với hiệp định hòa bình công bằng hay sẽ tìm cách khác?
Đạt hơi lo lắng một chút về việc tương lai có bị thay đổi theo hướng bất lợi hay không.
Nhưng cậu đã nghĩ hơi thừa, tướng Weyand cười một cách mỉa mai:
– Nixon? Ông ta bây giờ đã không rảnh mà quan tâm tới Đại Nam Cộng Hòa rồi.
– Henry Kissinger được nhận tối hậu thư ở lại Paris, bắt buộc phải ký hiệp định, rời khỏi cuộc chiến với Việt Nam bất kể phía Việt Nam đưa ra điều kiện gì đi chăng nữa.
Thực tế còn thuận lợi hơn những gì Đạt nghĩ, người Mỹ đã từ bỏ hoàn toàn mọi cơ hội giãy chết sau thất bại khủng khiếp mà không quân Hoa Kỳ gặp phải.
Tất nhiên, đây là ý của Mỹ, Đại Nam Cộng Hòa còn chưa hay biết gì cả.
– Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu sẽ đồng ý sao?
– Cháu e rằng ông ta lại dùng bài ca “người Mỹ đã bỏ rơi chúng tôi” để khóc thuê trên truyền thông.
Đạt đưa ra lo ngại của mình, tổng thống Thiệu không phải lần đầu tiên lên truyền thông xin donate, khóc lóc đổ tội bậy bạ.
Chính những hành động này khiến ông ta ở trong mắt người Mỹ cực kỳ tệ hại, không khác gì đám ăn bám phiền phức, nhắc đến là bực mình quát lên:
– Ông ta lấy đâu ra tư cách mà mở mồm nói câu đó?
– Người Mỹ đã mất vô số quân nhân, tiền bạc cho ông ta để nhận về lời nói vô ơn như vậy ư.
– Chỉ riêng chiến dịch Linebacker II này đã đốt của Hoa Kỳ hơn 2 tỷ đô la.
– Những năm này, số tiền Mỹ đổ vào Đại Nam Cộng Hòa còn hơn gấp nhiều lần tổng số tiền mà Đại Nam Cộng Hòa có thể làm ra.
– Người Mỹ đã làm tất cả những gì có thể rồi, tên ăn bám ấy lấy tư cách gì mà chỉ trích?
Tiffany thấy ba mình có vẻ hơi kích động quá mức vội vàng xoa tay giúp ông bình tĩnh lại.
Cô lo rằng Đạt sẽ cảm thấy tổn thương nhưng Đạt dĩ nhiên hiểu chính quyền Đại Nam Cộng Hòa vô dụng tới mức nào, đồng tình với tướng Weyand:
– Bác nói không sai? Quả thực ông Thiệu không có bất kỳ tư cách gì để chỉ trích người Mỹ cả.
– Cái luận điệu “người Mỹ đã bỏ rơi chúng tôi” chỉ để lấp liếm sự vô dụng ăn hại của một chính quyền tham nhũng mà thôi.
Xét công tâm mà nói thì Đạt cũng cảm thấy ông Thiệu không có tư cách gì để mở mồm chỉ trích người Mỹ.
Người Mỹ có thể đối xử tệ với rất nhiều người, làm việc ác nhưng riêng với đám tay sai Sáu Thiệu thì nuôi ăn, nuôi mặc, bú mớm tận miệng, chăm lo không thiếu cái gì.
Ai cũng có thể trách Mỹ, nhưng ông Thiệu thì không xứng.
Nghe lời công tâm của Đạt, tướng Weyand dịu đi một chút:
– Vậy nên không quan tâm ông Thiệu nghĩ thế nào, hiệp định chắc chắn sẽ được ký trong tháng một sau khi đàm phán kỹ lưỡng.
– Nếu ông ta không muốn ký, vậy thì thay người khác lên ký.
– Ông ta không phải là người duy nhất muốn làm tổng thống.
Đến nước này, tướng Weyand không thèm che dấu sự bất mãn lớn đến mức sẵn sàng đưa ông Thiệu rời ghế tổng thống bằng vũ lực.
Người Mỹ giờ chỉ muốn rời khỏi và quên đi cuộc chiến thất bại này.