Chương 32: Dùng mồi thử sói
– Bây giờ ở Mỹ, khảo sát bầu cử đang cho thấy ông Nixon vẫn đang dẫn đầu.
– Nhưng nói thật, ai làm tổng thống đều vậy cả thôi, người Mỹ không đáng tin.
Người nói chuyện là một đại ca bang phái ở tại Hồng Kông, nghe kiểu nói không khó đoán ra đang bất mãn với Hoa Kỳ.
Còn tại sao bất mãn thì rất đơn giản.
– Đúng vậy, người Mỹ đã phản bội Trung Hoa Dân Quốc, phản bội lại Đài Loan.
– Tại sao họ lại bỏ phiếu đồng ý để cho đám cộng sản đó làm ủy viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc?
“Đám cộng sản” được nhắc đến ở đây là Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, thường gọi là Trung Quốc Đại Lục đang kiểm soát lãnh thổ và dân số người Hán lớn nhất.
Người Hồng Kông nói riêng và người Hoa Kiều tại bên ngoài Đại Lục nói chung lúc này đang cực kỳ tức giận vì sự “phản bội” của người Mỹ.
Có vẻ họ không hiểu hoặc không muốn hiểu người Mỹ là thương nhân, mà thương nhân chỉ có lợi ích chứ không có bạn bè, hai chữ “phản bội” khá là nực cười.
Mặt khác, người ngoài nghe có vẻ hơi lạ vì sao người Hoa Kiều lại thắc mắc về vấn đề tranh chấp giữa Đài Loan và Trung Quốc nhưng nếu hiểu về nội tình bên trong sẽ không bất ngờ.
Đầu tiên, Hồng Kông hiện tại là đầu não trung tâm của các đại ca Hoa Kiều thế giới ngầm của Đông Nam Á.
Mà các trùm thế giới ngầm có một đặc điểm là họ phải có người bảo kê, trùm Đông Nam Á cũng không ngoại lệ.
Trước kia, trùm thế giới ngầm Đông Á làm việc cho Anh Quốc và Trung Hoa Dân Quốc, sau năm 1949, các trùm thế giới ngầm dần chuyển qua Hồng Kông, làm việc cho Đài Loan và Hoa Kỳ do Trung Hoa Dân Quốc thua trận, phải chạy tới Đài Loan.
Trong đó, Đài Loan là người bảo kê trực tiếp cho các ông trùm Đông Nam Á, mối quan hệ cực kỳ khăng khít.
Ngược lại, tuy Trung Quốc Đại Lục là quê quán gốc của họ nhưng hai bên lại đang trong trạng thái đối địch vì Trung Quốc đã mạnh tay trấn áp thế giới ngầm sau khi tiếp quản Đại Lục năm 1949.
Có mối quan hệ rắc rối như vậy nên người Hồng Kông bất mãn khi Hoa Kỳ bỏ phiếu trao ghế thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc của Đài Loan cho Trung Quốc là điều dễ hiểu.
Phải biết rằng, chỉ có những cường quốc hàng đầu thế giới như Hoa Kỳ, Liên Xô, Anh, Pháp mới sở hữu những chiếc ghế quyền lực ấy.
Đối với Đạt, tin tức này nhìn bề ngoài có vẻ như không quan tâm nhiều lắm.
Nhưng bản thân Đạt thực ra lại cực kỳ chú ý, bởi nó liên quan tới điểm yếu chết người của các trùm Đông Nam Á và vua không ngai.
Vì sao ư? Vì ông chủ của vua không ngai, trùm thế giới ngầm Đông Nam Á đang có dấu hiệu suy yếu.
Nếu bằng cách nào đó, Đạt hủy diệt được những ông trùm này thì Lý Long Thân cũng chỉ như cá nằm trên thớt.
Những ông vua không ngai tuy chi phối mạnh về kinh tế nhưng bản thân họ lại hết sức yếu ớt, cần phải có “vật chủ” để ký sinh.
Tất nhiên, nơi đây không phải chỗ tìm hiểu vì người Hoa rất nhạy cảm khoản đấu đá nên Đạt giả vờ như không quan tâm, lướt sang việc khác.
– Các vị, thực ra tôi đến đây với một lời đề nghị hợp tác.
Lời nói của Đạt nhanh chóng thu hút sự chú ý của các ông trùm, họ tạm dừng câu chuyện về Hoa Kỳ và Đài Loan lại để xem ngôi sao mới nổi muốn làm gì.
– Xin phép ông chủ bữa tiệc là ông Lý, cho phép tôi được nói một vài lời.
– Các vị cũng đã thấy, công ty Thống Nhất hiện đang phát triển rất mạnh, lợi nhuận khả quan.
– Sau khi xem xét kỹ lưỡng, tôi nhận thấy rằng mình vẫn có thể tiếp tục mở rộng quy mô, trở thành một khu công nghiệp liên hợp lớn nhất châu á với tiềm lực hiện nay.
– Máy móc hiện đại từ Hoa Kỳ, tài nguyên khoáng sản rộng lớn của Úc, thị trường tiềm năng quanh Đông Á, việc phát triển mạnh công nghiệp để kiếm tiền không còn là giấc mơ xa vời.
– Vì vậy, tôi mong rằng có thể nhận được hỗ trợ vốn vay từ các vị và sẽ cho các vị nhận lại mức lợi nhuận xứng đáng.
Đạt vừa nói vừa cẩn thận quan sát nét mạnh những người xung quanh.
Chính khách với băng đảng đa phần ngồi hóng hớt chứ không có quá nhiều tiền.
Chỉ một vài ông trùm và doanh nhân tỏ ra hứng thú do có nguồn tiền rảnh rỗi.
Đặc biệt là Lâm Huê hồ:
– Cậu muốn vay vốn sao?
– Không thành vấn đề, tôi sẽ cho cậu vay 100 triệu đồng với lợi tức chỉ 1%/ một tháng.
Nghề cho vay lấy lãi vốn là nghề gốc của Lâm Huê Hồ nên không hề lạ lẫm chút nào, cho luôn mức lãi suất ưu đãi.
Bởi vì đây là vay không thế chấp nên 1%/ tháng là lãi suất cực thấp rồi, thường chỉ Lý Long Thân mới được nhận ưu đãi đó.
Đạt mỉm cười hì hì bắt tay với Lâm Huê Hồ:
– Cảm ơn chú! Chú quả là người nhà đáng tin cậy.
Những người khác cũng lần lượt giơ tay:
– Tôi có ít tiền, có thể cho cậu vay, chạy thì cũng không sợ vì ở đây toàn người máu mặt cả, nhưng lợi tức cậu cho bao nhiêu đây? Nếu không hài lòng thì tôi sẽ không cho vay đâu.
Ở thời kỳ này, nội bộ người Hoa thường không làm việc với ngân hàng mà sẽ cho vay lấy lãi thông qua quen biết, uy tín cùng sức mạnh thế giới ngầm.
Họ không sợ Đạt bỏ trốn không trả vì những người làm như vậy đều xuống biển nuôi cá hết rồi.
Phải biết đằng sau những người ngồi đây là cả thế giới ngầm Đông Nam Á với hàng trăm ngàn người phụng sự.
Đạt cũng không khách khí, giơ ra 3 ngón tay:
– Nếu là mọi người ở đây thì cháu sẽ cho lợi tức lên tới 3% một tháng
– Mọi người thấy thế nào?
Mức lãi suất được đưa ra ngay lập tức khiến các ông chủ xung quanh giật mình, động lòng.
Nên nhớ rằng đây là lãi suất cho vay, tính theo kiểu lãi mẹ đẻ lãi con chứ không phải lãi suất đơn như trái phiếu.
Ví dụ như cho vay 3 năm với 100 triệu đồng, lãi suất 3% nếu là trái phiểu, tổng lãi và gốc chỉ khoảng 200 triệu đồng, nhưng nếu là lãi suất kép của cho vay sẽ là 290 triệu đồng, nhân 3 tài sản, cách biệt một trời một vực.
Bất kỳ ai nhìn thấy mức lợi nhuận này đều phải nổi lòng tham.
– Cậu nói thật chứ? Lãi suất 3% một tháng, tính theo lãi suất cho vay.
– Là thật, tôi tự tin rằng công ty của chúng tôi sẽ kiếm lợi nhuận nhiều hơn mức này.
Lời khẳng định tự tin của Đạt khiến cả bàn tiệc xôn xao, ai nấy đều bận rộn tính toán mình có thể vét thêm ra bao nhiêu tiền để gửi vào nhân 3 tài sản trong ba năm.
Khuôn mặt Đạt lộ ra một nụ cười thỏa mãn khi nhìn thấy họ như vậy.
“Cứ tham lam đi, cứ gửi hết tiền đi, tất cả đều sẽ trở thành trợ lực nuôi dưỡng thanh đao gác trên cổ mấy người.”
Thương nhân đều rất khôn khéo nhưng họ lại có một điểm yếu chí mạng là lòng tham.
Từng là trùm thương nghiệp, Đạt hiểu rất rõ rằng với mức lợi nhuận đủ lớn, họ sẵn sàng bán con dao cho kẻ chuẩn bị cắt cổ mình.
Lòng tham giúp họ thành công hơn người thường nhưng cũng là thứ khiến họ rơi vào vực sâu.
Một khi tiền của những người này vào túi Đạt, vô hình trung, họ sẽ trở thành những “đồng minh lợi ích” dễ bị lôi kéo đối phó với kẻ khác.
Ngoài ra, Đạt còn thông qua vụ việc này để quan sát một thông tin ẩn.
“Chỉ có Trần Thành của bang Triều Châu, Lý Long Thân và một số đại ca từ Hồng Kông không muốn góp tiền.”
“Xem ra bọn họ có quan hệ mật thiết với thế giới ngầm, còn những vua không ngai khác chỉ đơn thuần kinh doanh kiếm tiền.”
Không phải ông vua không ngai nào cũng giống nhau.
Đối với Đạt mà nói, những ông vua không ngai bình thường chẳng đáng để lo, thậm chí có thể lợi dụng để phát triển kinh tế người Việt.
Chỉ có một số ít những nhóm “vip được chọn” quan hệ sâu với thế giới ngầm nước ngoài cần phải chú ý và tiêu diệt, thu phục.
Hiển nhiên Trần Thành và Lý Long Thân là những vip như vậy, biết trước thông tin về Hoa Kỳ rút quân, chiến tranh tiền tệ nên dù có tiền vẫn không hùn vốn cùng Đạt.
Họ nghĩ rằng như thế là thông minh nhưng vô tình đã để lộ ra thân phận đặc thù của mình.
Chỉ với một mồi câu nhỏ, Đạt cùng lúc đạt được thêm tiền vốn mở rộng bản thân, lôi kéo thêm đồng minh tiềm năng và lật mặt những con sói ẩn núp dưới vỏ bọc dân làng.
Ngay cả tiên tri cũng chỉ làm được tới mức này thôi.