Chương 31: Tiếu lý tàng đao
Đây là lần đầu tiên chị Đào đối mặt với nhiều người như vậy.
Cô giúp việc đáng thương vốn đang chill chill dọn dẹp nhà cửa chờ tối tập thể dục bỗng bị Đạt kéo tới shop thời trang lớn nhất Sài Gòn, chăm chút tươm tất rồi đi cùng tới trước cửa nhà hàng Ái Huê to đùng, vừa nhìn đã biết không dành cho nhà nghèo.
Đã thế, không biết trời trở gió hay sao mà cậu chủ của cô trở thành tâm điểm ở ngay cổng khi có tranh chấp với một thanh niên xăm trổ cực kỳ hổ báo.
Lúc này, hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô, khiến cơ thể run rẩy muốn bỏ chạy.
– Chị đào, đem ghế ra!
– Để em chống mắt ngồi đây xem ông Lý định đuổi em đi như thế nào.
Đột nhiên, mệnh lệnh của Đạt vang lên bên tai chị Đào.
Cơ thể chị Đào giống như phản xạ bản năng cả trăm lần, lập tức tháo túi ba lô sau lưng, lấy ra một bộ ghế xếp nhỏ gọn, thuần thục lắp đặt hoàn thành.
Đạt ngồi xuống ghế thì cô lùi ra đứng ngay cạnh anh, giống như một hầu cận trung thành làm Đạt rất hài lòng, thầm nhủ tối nay phải cho cô ăn no mới được.
Đây chính là sức mạnh của thói quen phục tùng, nếu để chị Đào tự mình làm thì còn lâu cô mới dám nhưng phục vụ Đạt thì lại thành bản năng.
Ở phía đối diện, Lý Báo không biết nhiều diễn biến nội tâm như vậy, hắn ta nhìn thấy chị Đào mặt không đổi sắc ngang nhiên chống lại hắn ta trước mặt bao người như vậy chứng tỏ phải trải qua đào tạo tâm lý rất khắt khe, không phải kẻ tầm thường.
Hắn ta híp mắt lại, trầm giọng, cố gắng giữ sự bình tĩnh trước mặt khách mời đang tò mò hóng hớt xung quanh.
– Tôi có thể hiểu là anh đang cố ý đến đây quấy rối hay không?
– Tại sao tất cả mọi người đều theo phép tắc đưa thiệp mời, nhưng riêng anh thì không muốn?
Lý Báo không phải kẻ ngốc, hắn ta cố ý lấy đám đông ra gây áp lực, tạo cho mọi người một suy nghĩ rằng Đạt đến đây để phá rối.
Tại mọi người đều AA mà anh lại đòi BB, đây là công thức chung của chiêu này.
Và trên thực tế, quả thật Đạt không muốn giải quyết mọi thứ trong hòa bình, anh cố ý muốn ép Lý Long thân bước ra.
Phong cách làm việc của người Mỹ khác với Hoa Kiều.
Người Hoa quyền quý có một sở thích là thích chơi trò “hạ mã uy” ngay từ đầu.
Nếu như Đạt cứ bước vào như bình thường, anh sẽ rơi vào thế “kèo dưới” vì bị đối xử theo thứ bậc thấp hơn các ông vua không ngai.
Không những thế, vị trí chỗ ngồi, ghế ngồi, cách cư xử thậm chí cũng có phân chia cấp bậc để hạ mã uy, giảm vị thế của Đạt ngay từ ban đầu, cực kỳ thâm.
Và Đạt thì không muốn lép vế chiếu dưới, anh muốn mình có địa vị tối thiểu là ngang hàng, đối tác với lý long thân.
– Tôi quấy rối?
– Nghe cho kỹ đây, tôi nhận được thiệp mời của ông Lý, ông chủ của công ty Đại Nam, tôi đến đây là vì ông Lý, không phải vì cậu.
– Nếu muốn xem thiệp mời của tôi, hãy nói ông Lý ra đây mà hỏi.
– Còn cậu, cậu không phải người mời tôi, cậu không đủ tư cách.
Những câu Đạt nói ra cực kỳ kiêu ngạo và chảnh chó, khiến Lý Báo nổi gân xanh tức điên lên được, cảm giác sắp lao lên đám vào mặt Đạt.
Nhưng gã ta không dám có hành động thiếu suy nghĩ vì nếu đúng là Lý Long Thân mời thì không phải nhân vật bình thường mà mình đắc tội được.
– Vậy xin hỏi cao danh quý tánh của anh để chúng tôi vào bẩm báo với ông Lý.
Tới đây, nếu là tiểu thuyết theo kiểu sĩ diện, phông bạt thì chắc lại giả vờ không nói, để sau đó bắt đầu “chủ tịch giả vờ và cái kết” ha oai cho sướng.
Nhưng mục đích của Đạt là ép Lý Long Thân ra ngoài mời mình nên anh nói thẳng:
– Nghe cho kỹ vào! Tôi là chủ tịch hội đồng quản trị công ty Thống Nhất, tôi tên Đỗ Đức Đạt.
Ngay khi biết tên của Đạt, những người xung quanh xôn xao hết lên:
– Hóa ra là công ty Thống Nhất ồn ào gần đây, nghe nói chủ tịch còn trẻ lắm, bây giờ mới được thấy tận mắt.
– Bảo sao không muốn đưa thiệp mời, người ta là nhân vật đang hot tại Sài Thành, có thua gì mấy ông trùm đâu.
– Này chỉ trách Lý Báo được thôi, chưa kịp cập nhật thông tin về ông trùm mới nổi.
Ở một xã hội phân tầng nghiêm trọng như ở Đại Nam Cộng Hòa, việc ông trùm như Đạt được hưởng đặc quyền là điều đương nhiên.
Các bang chủ, chính khách hay vua không ngai khác đều vậy, Đạt đòi hỏi ở trong mắt người ngoài là hiển nhiên.
Lý Báo lúc này mới biết Đạt là ai, tuy rằng tên và danh tiếng của Đạt rất lớn nhưng báo chí ít đăng nên Lý Báo trước đó không biết mặt.
Hiện tại đã biết nên theo lẽ thường, Lý Báo phải cúi đầu mời anh vào:
– Hóa ra là anh Đạt, xin mời anh vào!
Nhưng Đạt đã cất công thế này, mục đích là ép Lý Long Thân phải ra, không dễ dàng thỏa hiệp được:
– Này, nãy anh đã bảo là muốn kiểm tra, theo quy tắc mà?
– Tôi không muốn bị nói là người không theo quy tắc, để ông Lý ra đây cho nó đúng “quy tắc”.
– Hay là anh nghĩ rằng tôi không đáng để anh vào báo ông Lý, hoặc là không đáng để ông Lý ra một chuyến.
Đây là một câu nói mà người thường sẽ không dám làm vì sợ thế lực Lý Long Thân.
Nhưng Đạt thì khác, anh không sợ Lý Long Thân, anh chỉ không muốn đối đầu vô ích.
Nếu Lý Long Thân dám hổ báo thì Đạt sẽ có lý do chơi lại mà không cần e ngại thế giới ngầm Đông Nam Á quá nhiều.
Dù sao Đạt đã tới làm hòa mà Lý Long Thân muốn gây chuyện thì trong mắt ông trùm Đông Nam Á nó mang nghĩa khác, Lý Long Thân cũng không phải nhân vật không thể loại bỏ trong mắt họ.
Bây giờ, tới lượt Lý Báo lâm vào tình thế khó xử.
Nếu báo với Lý Long Thân sẽ thể hiện bản thân yếu đuối, vô năng.
Còn không giải quyết thì sẽ phải chịu trách nhiệm giữ chủ tịch công ty Thống Nhất ở bên ngoài.
Đường nào cũng khó.
Đang lúc Lý Báo loay hoay không biết trả lời thế nào thì một giọng nói bình tĩnh từ phía trong nhà vang lên:
– Ha ha ha! Làm sao mà không đáng chứ, cậu là người mà tôi đã mời cơ mà.
Từ phía trong nhà, Lý Long Thân cùng với đàn em đi ra ngoài, Lý Báo cuống quít cúi đầu chào nhưng Lý Long thân không thèm nhìn một cái:
– Thế nào, tôi đã đích thân ra đây rồi, không biết có được cậu nể mặt không?
Thực ra Lý Long Thân đã tới từ sớm nhưng ông ta cố ý muốn thử gân của Đạt.
Nếu Đạt yếu, ông ta sẽ tiếp tục lấn tới và bắt nạt, còn nếu ngược lại thì bắt tay làm hòa, đây chính là phong cách của thương nhân, lợi ích tối đa, rủi ro tối thiểu.
Đạt mỉm cười đứng dậy:
– Kính lão đắc thọ! Tất nhiên phải giữ gìn nét đẹp ấy rồi.
Anh quay sang nói với chị Đào:
– Chị giúp em xếp ghế lại, đem vào trong!
Xong chuyện, Đạt sánh vai bước song song cùng với Lý Long Thân, hoàn toàn không bị lép vế trước ông vua hai ngai hùng mạnh.
Ai nấy đều thán phục trước biểu hiện của Đạt.
Chỉ có Lý Báo cay đỏ dái cúi đầu hằm hằm nguyền rủa anh trong lòng.
Đúng như dự đoán, khi Đạt vào trong thì ghế ngồi “sơ suất” bị thiếu đi một cái.
Tuy nhiên, Đạt lại tiếp tục ra lệnh cho chị Đào cầm ghế ra ngồi cạnh Lâm Huê Hồ, ngoài miệng thì cười nhạt xem như chưa có chuyện gì:
– Đúng là ông Lý, biết tôi có đem theo ghế riêng nên đặt trống chỗ sẵn, thật là tinh ý.
Một lời nói đùa mang mang tính nhẹ nhàng nhưng cũng ngầm cảnh cáo Lý Long Thân đừng giở trò mèo nữa.
Quả nhiên, sau đó Lý Long Thân không bày thêm trò hạ mã uy mà thực sự công nhận Đạt như đối tác.
Những khách mời khác bắt đầu nhiệt tình với Đạt hơn, đặc biệt là Lâm Huê Hồ, chủ động giới thiệu cho cậu:
– Đây là MÃ Hỷ, trùm lúa gạo.
– Đây là Trần Thành của bang Triều Châu, chủ quản bột ngọt Vị Hương Tố.
– Đây là…
Bởi vì có quan hệ với gia đình Tuấn từ trước nên Lâm Huê Hồ rất thân thiện với Đạt, ông ta cũng không hài lòng khi Lý Long Thân cướp mối làm ăn phế liệu, sắt thép của mình, khổ nỗi thế yếu không dám ý kiến.
Nay có Đạt ra tay “dằn mặt” Lý Long Thân, Lâm Huê Hồ đương nhiên ngầm vui trong lòng.
Đạt cũng tiếp nhận thiện ý này, trong mắt thương nhân không có bạn bè hay kẻ thù, chỉ có lợi ích.
Bữa tiệc diễn ra trong sự trò chuyện xoay quanh những sự kiện nổi bật gần đây, đặc biệt là bầu cử tổng thống Mỹ và Trung Quốc Đại Lục thay thế Đài Loan trở thành ủy viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc.