Chương 28: Trò chơi bắt đầu
Sáng hôm sau, Sài Gòn đổ mưa, đường phố trở nên ẩm ướt.
Những người vô gia cư choàng tỉnh, run rẩy bò ra từ trong những chiếc cống ven sông sau một đêm rét buốt, lạnh giá.
Họ là những người dân ở nông thôn kéo lên Sài Gòn như một hệ quả của chính sách ưu tiên Sài Gòn.
Bởi vì tập trung quá đông dân đổ về Sài Gòn dẫn tới người dân tỉnh lẻ không được cung cấp nhà ở, cơ sở hạ tầng tương xứng mà phải sống lay lắt tại những nơi bẩn thỉu ẩn sau ánh hào quang của Sài Gòn hoa lệ.
Mùi hôi thối từ con kênh xả đầy rác gần đó xộc lên khiến người khác muốn nôn mửa.
Nhưng chính những thứ buồn nôn ấy lại là lý do mà những kẻ nghèo hèn này được phép sống tạm bợ.
Phan Văn Dũng, một chàng trai mười sáu tuổi giống Đạt thẩn thờ bước trên con đường như bãi rác, cố gắng tìm thấy những thứ rác thải nào đó đáng tiền một chút như lon nước, chai nhựa… để bỏ lên gánh hàng kiếm tiền.
Cậu ta phải nỗ lực như vậy vì khao khát được tiếp tục đi học, muốn đi học thì phải có tiền.
Mặc dù Đại Nam Cộng Hòa tuyên bố miễn học phí, nhưng trường học chỉ tập trung tại đô thị như Sài Gòn.
Mà muốn sống tại Sài Gòn, phải có tiền, không có tiền thì đến chó cũng không làm được.
Hôm nay, Dũng khá xui xẻo, không mót được món đồ gì đáng tiền trong khi cái bụng kêu ọc ọc vang lừng.
Nghĩ tới sức ép về tiền ăn ở khi vào năm học Dũng phải đánh liều đi vào trong những khu phố tây, nép mình trong các ngõ hẻm tránh bị người ta nhìn thấy.
Loại người hạ đẳng và bần tiện như Dũng nếu bị cảnh sát hoặc bang phái phát hiện ở phố tây sẽ ăn đòn thừa sống thiếu chết cho chừa tội tự tiện làm bẩn nhà của người giàu.
Nếu không làm như vậy, dân chạy nạn và ăn xin đã sớm tràn ngập phố tây, khiến Đại Nam Cộng Hòa muối mặt với khách quốc tế rồi.
Đột nhiên, Dũng nghe được tiếng bàn luận của các “quý ông” ngồi uống cà phê.
– Thống Nhất, lại là Thống Nhất, công ty này chiếm mặt báo nhiều thế nhỉ?
– Đúng rồi, nghe nói chỉ cần động ngón tay là kiếm được hàng triệu đồng dễ như bỡn.
– Thấy không, đấu giá 1,9 triệu đồng nhưng riêng phế liệu thông thường đã đáng giá 4 triệu đồng, cộng thêm xe tăng, máy bay nữa không biết bao nhiêu mà kể phải lời gấp 4 lần.
– Ầy, nhưng tại sao đột nhiên bị khui ra thế?
– Đây này, tờ báo Dân Trí nói rằng có ông chủ X, năm xưa đứng sau vụ chim cu đẻ trứng vàng độc quyền thu phế liệu, nay bị canh tranh thì chả nhảy ra tố cáo công ty Thống Nhất.
– Vụ chim cu á, móa, bọn đấy ác vãi, thằng em trai của tao đang có vợ đẹp con xinh, vì vay nợ mua chim cu mà nhảy cầu tự sát, vợ con tứ tán làm ăn mày hết.
– Lại là mấy ông trùm đánh nhau đây mà, chả liên quan gì đến chúng mình.
– Tính ra thà để công ty Thống Nhất ăn còn đỡ hơn cho bọn đầu cơ đớp.
Dũng từng nghe nhiều lần về công ty Thống Nhất, nghe nói nơi đó đang do những người cùng trẻ tuổi như Dũng điều hành.
Câu chuyện về công ty Thống Nhất và ông trùm X lan rộng khắp phố phường, bởi vì báo nào cũng đăng nên nổi như cồn, thậm chí còn khét tiếng hơn vụ ông Thiệu tuyên bố lãnh thổ nước Mỹ kéo dài tới tận vĩ tuyến 17 của Đại Nam Cộng Hòa.
Hầu hết mọi người đều đang cảm thấy ước ao, ghen tị với những khoản lợi nhuận khổng lồ mà công ty Thống Nhất kiếm được, Dũng cũng không ngoại lệ.
Mấy triệu đồng là cái thứ gì đó cực kỳ xa vời mà cả đời Dũng cũng không thể chạm tới được, cậu ta chỉ biết rằng bản thân đang phải lay lắt kéo dài hơi tàn ở manh đất hoa lệ không có chỗ mình dung thân.
Đột nhiên, một người chú ý đến tin tức đặc thù, hét toáng lên:
– Khoan, mọi người nhìn này, công ty Thống Nhất vì có lợi nhuận quá nhiều nên phát hành trái phiếu “chia sẻ lợi nhuận” với lãi suất tối thiểu 1%/tháng cho người dân.
– Thậm chí có thể lên tới 3%/ 1 tháng với kỳ hạn 3 năm.
– Đâu đâu, vãi, có thật à!
– Nhìn này, lãi suất cao nhất của ngân hàng còn chưa tới 0,5% vậy mà công ty Thống Nhất cho tới tận 1% làm từ thiện à?
– Có phải lừa đảo không vậy?
– Mày bị ngu à, người ta lợi nhuận mấy trăm phần trăm, trái phiếu do công ty đầu tư Đ&T của Hoa Kỳ bảo lãnh, ngân hàng America hỗ trợ phát hành, lừa cái quần lót của mày hả?
Anh ta cầm tờ báo về phát hành trái phiếu chỉ rõ cho những người khác, nước bọt bắn tung tóe không khác gì họa sĩ diễn thuyết, xung quanh là hàng đống người ngồi nghe say sưa như nghe tiểu thuyết.
Dũng khẽ động trong lòng, cậu ta có một ít tiền để dành, đủ để mua một ít trái phiếu.
Thời gian gần đây, lạm phát ngày càng tăng cao khiến áp lực phải gửi tiền tránh lạm phát dồn ép dân nghèo trong khi ngân hàng cho lãi suất quá thấp.
Dũng âm thầm quay đầu đi đến chỗ các ngân hàng để hỏi xem cách đặt mua trái phiếu, đồng thời cũng không thiếu người thông minh như cậu ta.
Ngay từ ngoài cổng, một hàng dài những người lũ lượt đi vào điểm đăng ký mua trái phiếu cho thấy mức độ náo nhiệt.
Rõ ràng, lãi suất cấp số nhân so với ngân hàng là con số quá hấp dẫn ở thời điểm này.
Khi Dũng còn đang ngơ ngác, một cô nhân viên nữ xinh đẹp mặc áo dài tiến tới hỏi:
– Có phải cậu muốn mua trái phiếu “chia sẻ lợi ích” của công ty Thống Nhất đúng không?
– Đúng… đúng vậy!
Khuôn mặt Dũng đỏ lên, cà lăm, nói không ra lời vì ngại ngùng trước gái xinh.
Đặc biệt là khi nhìn lại bộ quần áo sờn vai, bạc màu của mình thì càng thêm xấu hổ, tự ti.
Nhưng cô nhân viên kia không quan tâm đến quần áo, rất nhiệt tình giới thiệu với cậu:
– Cậu đến đây là đúng rồi, tôi là một trong những nhân viên ngân hàng, có thể hỗ trợ cậu đặt mua trái phiếu.
– Lãi suất của trái phiếu “chia sẻ lợi nhuận” tối thiểu là 1%/ 1 tháng với kỳ hạn nửa năm, gửi kỳ hạn càng dài, càng được nhiều, tối đa có thể lên tới 3% 1 tháng ở kỳ hạn 3 năm.
Nghe tới lãi suất cao như thế, hô hấp của Dũng trở nên dồn dập, mặt đỏ bừng.
“Lãi suất 3% một tháng, nếu mình bỏ vào mười ngàn đồng, một tháng sẽ có được 300 đồng, một năm 3600 đồng, 3 năm là tới 10800 đồng, còn hơn cả số tiền gốc.”
“3 năm lãi 100% lời chặt.”
Bởi vì phải lo cơm áo gạo tiền từ nhỏ nên Dũng biết để dành tiền và tính toán nhanh nhạy với tiền.
Với con số gấp đôi tài sản sau ba năm, bất kỳ ai cũng phải thèm đến chảy nước dãi.
– Dạ, ai cũng có thể mua hả chị?
– Đúng rồi, nhưng nhớ nhanh lên, số lượng trái phiếu phát hành có hạn.
Cô nhân viên ghé vào tai Dũng thủ thỉ như thể bí mật gì đó khiến cậu ta càng thêm nóng lòng hơn.
Tâm lý của con người là sẽ sợ hãi bị mất đi món hời nếu nó bị giới hạn số lượng, thường được dùng với cái tên nỗi sợ mất cơ hội.
Còn nếu cơ hội là vô hạn, thường người ta sẽ đắn đo, chần chờ, không muốn mua trái phiếu ngay vì nghĩ rằng từ từ vẫn ở đấy.
Đây là lý do cô nhân viên cố ý nói như thế để nhanh chốt đơn chứ chẳng giới hạn gì ở đây cả.
Trên thực tế, cô ấy gắng sức như vậy vì có trích phần trăm.
Đạt quá hiểu tâm lý của con người, anh đã đặt ra quy định trích ra 1% mệnh giá trái phiếu làm tiền hoa hồng cho nhân viên để kích thích tâm lý tham lam.
Lòng tham của con người là một thứ kỳ diệu, có thể khiến họ nảy ra nhiều ý tưởng mới lạ, làm lắm điều tốt đẹp cũng như tệ hại.
Ví dụ như bên cạnh chỗ Đạt có một cô nhân viên ngân hàng khác đang ráo riết dụ dỗ người dân gửi tiết kiệm đổi sang mua trái phiếu của công ty Thống Nhất để lấy trích phần trăm.
Hoặc có người ác hơn, gọi anh em, họ hàng, bạn bè kéo tới mua trái phiếu để kiếm tiền.
Đây chính là sức mạnh của đồng tiền trong truyền thuyết, khiến nhiều người hăng hái làm việc hiệu suất gấp bội so với bình thường.