Chương 27: Trước đợt sóng lớn
Tất nhiên, ngồi ở trong phòng này, cả ông Ẩn hay Tuấn đều không đủ trình độ để hiểu thứ phức tạp thao túng dư luận, bắt cóc dân ý như vậy.
Chị Đào miễn bàn, cô ấy đụng vào mấy thứ này chỉ tổ quá tải CPU, cháy não.
Họ chỉ đơn thuần nghĩ rằng Đạt muốn huy động vốn để mở rộng kinh doanh và chia bớt lợi nhuận, tăng cường danh tiếng, giảm áp lực truyền thông nhằm đấu với Lý Long Thân.
Trong mắt những người dân Sài Gòn, Lý Long Thân là một con quái vật khổng lồ khó mà có thể vượt qua được, phải dồn mọi nguồn lực để sống tạm dưới bóng ma của ông ta.
– Cách này cũng là một ý hay, không có lời biện hộ nào tốt hơn tiền vào túi người dân cả.
– Chỉ cần có lợi, sẽ không thiếu người ủng hộ công ty Thống Nhất làm bá chủ ngành luyện kim.
– Đồng thời lượng vốn nhiều hơn cũng giúp công ty Thống Nhất mở rộng quy mô, nhập khẩu công nghệ, máy móc hiện đại, tăng cường sản lượng và chất lượng.
Ông Ẩn tuy làm ngành nhà báo nhưng không biết moi móc từ đâu rất nhiều kiến thức về kinh tế, khiến Tuấn cũng phải kinh ngạc:
– Bác thật là uyên bác, tính ra không làm phóng viên thì cũng trở thành nhà chiến lược kinh doanh ấy nhỉ.
Ông Ẩn chỉ cười mà không trả lời câu hỏi ấy.
Nguyên nhân vì ông ấy mang một nhiệm vụ rất nặng, dù không làm nhà báo cũng chẳng dư thời gian để đi kinh doanh.
– Việc này thì được, chỉ cần các cậu chi đủ tiền, tôi sẽ dùng các mối quan hệ của mình ở trong ngành báo chí để giúp đỡ.
– Dù sao không phải nói thẳng tên Lý Long Thân nên người ta sẽ không quá e ngại.
– Nhưng nói trước cho các cậu rõ, tôi lấy tiền không phải cho bản thân mà để lo lót các toàn soạn khác, dù sao họ chỉ là đồng nghiệp của tôi.
Không phải ai cũng vô tư vì người dân nghèo như ông Ẩn, đa phần đều làm việc vì tiền cả.
Đạt tỏ ra hiểu ý:
– Tất nhiên rồi, chúng cháu đều biết thực tế xã hội hoạt động thế nào mà, bác giúp đỡ chúng cháu thế này là hết lòng hết dạ rồi.
Sau đó anh lại ngượng ngùng nắm tay ông:
– Cháu lại nợ bác thêm một lần nữa rồi, không biết khi nào mới trả được.
– Không sao, người Việt phải giúp đỡ lẫn nhau chứ, cháu cứ yên tâm lo công ăn việc làm cho người Việt, bác sẽ hỗ trợ hết mình trong năng lực của mình.
Ông Ẩn nở một nụ cười hiền hòa như bác cháu trong nhà dù chỉ mới gặp vài lần.
Điều đó cho thấy ông là người yêu nước, cực kỳ hứng thú với việc giúp đỡ doanh nghiệp xây dựng đất nước như Đạt.
“Đáng tiếc, ông ấy đã chọn nhầm phe.”
Đạt thầm cảm thấy đáng tiếc, rõ ràng Đại Nam Cộng Hòa này không xứng với một người tốt bụng, dễ mến như ông ấy.
Anh thầm nghĩ sau này sẽ tìm cách đưa ông ấy ra nước ngoài phát triển cùng mình.
Một lát sau, ông Ẩn chào cáo từ đi trước, riêng Tuấn vẫn ở lại, rõ ràng là có việc muốn nói.
– Đạt, mày xem thử xem, đây là có việc gì?
Tuấn rút từ trong người một tờ giấy có đóng dấu đỏ của quân đội Hoa Kỳ.
Trong tờ giấy ghi rõ cụ thể quá trình giám sát việc tái chế xe thiết giáp, máy bay phế liệu đã hoàn thành vào một thời gian trong… “tương lai”.
Tuy nhiên, theo như Đạt biết, chưa từng có khí tài cỡ lớn nào được đưa đến xưởng cả, hiển nhiên là muốn khai khống phế liệu thanh lý.
Bên cạnh đó còn có vài tờ chi phiếu bằng đô la của một công ty lạ hoắc nào đó mua hết kim loại thành phẩm đã qua xử lý của phế liệu xe tăng, máy bay, súng ống.
– Tại sao họ lại giao giấy xác nhận cho chúng ta trong khi mình chưa xử lý bất kỳ chiếc xe tăng hay máy bay nào cả?
– Ngay cả trăm khẩu M16 cũng chưa thấy mặt.
– Bù lại họ cấp thẳng chi phiếu bằng đô la trị giá lên tới tám ngàn đô la, tính ra vẫn hời.
– Nhưng tao lo lắm, liệu đây có phải là âm mưu gì của Lý Long Thân không? Sao tự nhiên có việc tốt trên trời rơi xuống thế này.
Ở thời kỳ này, tám ngàn đô la không phải là con số nhỏ, tương đương 3 triệu đồng, vượt xa lợi nhuận nếu tiến hành xử lý phế liệu nghiêm ngặt theo quy trình.
Hiển nhiên, có nghi vấn nào đó trong vụ này khiến Tuấn lo lắng, anh ta tuy không thông minh nhưng đủ hiểu trên trời rơi xuống chỉ có cứt chim thôi.
Nhưng Đạt chỉ mỉm cười lắc đầu:
– Mày không cần để ý đâu, người ta chi một khoản tiền nhỏ để bịt miệng á, tốt nhất coi như không biết gì cả?
– Nhưng mà…?
– Mày yên tâm, vụ này đến Lý Long Thân cũng không dám biết đâu, không phải âm mưu.
– Chúng ta cũng không có quyền từ chối, bởi vì thế lực đối phương lớn đến mức cả Đại Nam Cộng Hòa này cũng chỉ là con rối trong tay họ.
– Để an toàn, mày kiếm cớ đi “công tác” rồi tìm một người khác đứng tên chủ trì nhà xưởng vào thời gian xử lý khí tài ghi trên phiếu xác nhận là được, khi cần thì dùng làm bia đỡ đạn thay nếu có biến.
Đạt biết Tuấn lo lắng Lý Long Thân định gài bẫy rồi cho người vào điều tra.
Nhưng vụ này thì mười Lý Long Thân cũng không dám dụng vì nó là mối làm ăn của ông trùm chân chính tại Hoa Kỳ.
Nếu Đạt đoán không nhầm, xe tăng, súng và máy bay kia chả bị hư gì cả mà đều được ông trùm thực sự âm thầm thao tác xách đi buôn lậu vũ khí ở nơi khác như tam giác vàng chẳng hạn.
Lợi nhuận của nó lên tới hàng triệu đô la mỗi chuyến nhỏ, lại còn mang về thuốc phiện, ma túy để kiếm lợi nhuận kếch xù nữa, tổng lợi nhuận cả năm của mối làm ăn này phải tính bằng đơn vị tỷ đô la, thậm chí hàng chục tỷ đô nếu xét trên bình diện toàn Đông Nam Á.
Với tiền lãi kếch xù như thế, ngay cả các tướng lĩnh cấp cao Hoa Kỳ cũng chỉ phải nhắm mắt làm ngơ, thậm chí để máy bay, tàu chiến hộ tống thuốc phiện nữa là đằng khác.
Đây mới chính là những con cá mập thực sự, đã không đớp thì thôi, nếu đớp cũng phải gấp mấy lần tổng GDP của cả một quốc gia. (Đại Nam Cộng Hòa có tổng GDP đâu đó khoảng 2 tỷ USD, không bằng số lẻ tiền buôn lậu của cá mập)
Trong khi những ông vua không ngai tại Sài Gòn cày bục mặt ra cùng lắm kiếm được tiền lẻ vài chục ngàn đô là hết cỡ, nhìn sơ cũng thấy chênh lệch rõ ràng tới mức nào, giống như đầm nước đục với đại dương mênh mông vậy
Nhưng con đường buôn lậu vũ khí và thuốc phiện lại cần có tay sai bản địa hỗ trợ, ví dụ như công việc trồng thuốc phiện, chế biến, vận chuyển và phân phối ma túy.
Và những bang phái xã hội đen là một lựa chọn không thể thích hợp hơn để làm những công việc bẩn thỉu này.
Vậy nên những ông vua không ngai mới được phép tồn tại, không phải do họ mạnh mà bởi vì có giá trị lợi dụng đối với những ông trùm thực sự.
Thử hỏi, Lý Long Thân dám động tới những vụ này sao? Kẻ nào đụng vào kẻ đó chết. Lão ta chưa có rảnh rỗi tới mức muốn tự sát.
Dù vậy, Đạt vẫn khuyên Tuấn chọn một người khác đứng tên để giữ an toàn lỡ có biến trong những ông trùm, biết đâu ngày nào đó buồn buồn mấy ổng đấu đá với nhau làm kẻ xui xẻo dính tai bay vạ gió.
Khi đó, Tuấn sẽ giữ được một cái mạng, nghe có vẻ vô tình nhưng cần thiết để làm việc lớn.
Đưa tiễn Tuấn gãi đầu đi ra ngoài, Đạt đóng cửa cẩn thận, khóa ba lớp, quay lại nhìn chị Đào với nụ cười sói đói.
Nhìn bề ngoài, chị Đào tỏ ra rất bình tĩnh nhưng nếu chú ý sẽ thấy đôi tay bắt chéo lại túm váy thẻ hiện trong ngoài bất nhất.
Cừu non thì cứ mãi là cừu non mà thôi.
Và chuyện gì phải đến cũng đến, tối đó, một tiết học đánh vần và tập thể dục thâu đêm đã diễn ra.