Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 25: Thủ đoạn của Lý Long Thân.
Chương 25: Thủ đoạn của Lý Long Thân.
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, đúng vào thời điểm mà ông Thiệu sợ hãi nhất.
Chắc chắn là người Mỹ gọi tới để mắng vốn chứ không thể nào muốn tặng giải Nobel hòa bình cho ông Thiệu vào giờ này.
Dù méo mặt không muốn, nhưng cuối cùng Thiệu vẫn phải cúi đầu nhấc máy:
– Vâng, tôi nghe ạ!
– Ông Thiệu, tôi khuyên ông nên về lo cái mớ hỗn độn của Đại Nam Cộng Hòa trước khi quay lại Mỹ.
– Nếu không thì không cần tới năm sau, chúng tôi sẽ cắt mọi viện trợ ngay bây giờ.
– Ông hiểu chứ?
Thiệu phải khúm núm:
– Dạ vâng! Tôi sẽ cho cách chức những người có liên quan, cho các ông một lời giải thích rõ ràng.
– Mong là vậy đi! Tôi cũng không hi vọng gì nhiều ở một đám ăn hại chỉ biết tham nhũng, buôn lậu, và nhảy đầm. Nhưng lạy chúa! Các ông đang dí súng vào người mớm sữa vào mồm mình đấy, tỉnh táo lại, biết thân biết phận đi!
Điện thoại bị cúp ngay sau đó, Nguyễn Văn Thiệu mặt đỏ như đít vịt nhưng không thể phản biện được lời nào.
Quả thực, nếu ông ta là người Mỹ cũng sẽ muốn vả vỡ mồm đám Đại Nam Cộng Hòa ăn hại đái khai.
Ông ta nối máy về Sài Gòn, gần như hét vào trong điện thoại:
– Lôi thằng Lĩnh ra khỏi quân đội, nhanh, cách chức và đuổi ngay lập tức!
– Tất cả đám lính có liên quan nữa, đuổi hết lên núi tiếp tục làm cướp đi, rặt một đám ăn hại.
Một đợt thanh trừng có quy mô trong Đại Nam Cộng Hòa, loại bỏ không ít tay sai trung thành với Lý Long Thân, khiến ông trùm hai ngai phải tạm thời tránh đụng chạm với quân đội Đại Nam Cộng Hòa.
Trong khi Sài Gòn nổi sóng gió vì phản ứng của Hoa Kỳ trước vụ Lê Văn Viễn, nhân vật chính của sự việc là Đạt hiện đang thoải mái nằm nghỉ tại phòng riêng.
Sau khi chính thức mở công ty, để tăng cường tính tự lập, Đạt đã dọn ra ngoài cùng cô giúp việc ngọt nước tên Đào.
Nguyên nhân rủ Đào theo thì chắc không cần bàn thêm, là đàn ông đều hiểu.
Nhìn thấy cô giúp việc bận rộn nấu bữa tối, Đạt mỉm cười lặng lẽ tới đằng sau lúc nào không hay.
Hôm nay, chị Đào mặc một bộ váy hầu gái màu trắng đen, tất trắng, giầy đen, kết hợp dáng người múp rp cực kỳ hấp dẫn.
Dựa theo giải thích (ngụy biện) của Đạt là mặc đồng phục để có nghi thức công việc, còn công việc chính là gì thì không nói.
Nhìn dáng vẻ chú tâm làm việc của cô, Đạt âm thầm luồn tay vào dưới váy, làm việc bữa giờ vẫn thường xuyên làm.
– Á!
Chị Đào đỏ mặt kêu lên, đôi tay hơi run nhưng không có hành động phản kháng nào đáng kể, cắn chặt răng tiếp tục làm việc mặc cho cơ thể bị kích thích.
Nguyên nhân vì trải qua Đạt thường xuyên lấn tới từng bước, tâm lý của cô đã dần tiếp nhận việc bị Đạt động chạm, gọi là mưa dầm thấp lâu, để làm quen với việc bị Đạt táy máy chân tay.
Đây chính là một kiểu thống ngự khác của Đạt, cứ từ từ để con mồi ngấm đòn dần dần, nó sẽ không phản kháng mà từ từ khuất phục.
Hôm nay, bởi vì đã mấy ngày thiếu hơi Tiffany, cộng thêm căng thẳng do áp lực từ công việc, Đạt quyết định cho bản thân xả stress một chút, trực tiếp luồn tay lên phía trên, trong áo của cô hầu gái.
Chị Đào hơi cứng người, nhưng cuối cùng bởi vì bị thao túng đã lâu dẫn đến không dám phản kháng, tâm lý kiểu “thôi thì ráng chịu chút là qua”.
Bản thân Đạt chưa bao giờ xem mình là đàn ông tốt nên anh không hề muốn dừng lại, anh coi Tiffany là vợ tương lai nhưng không có nghĩa sẽ từ bỏ cả cánh rừng.
Nhịp thở trở nên dồn dập, hai chân đứng không vững khiến chị Đào gần phải chống tay xuống bàn.
Những tưởng đêm nay Đạt sẽ được ăn mặn, ai ngờ đột nhiên có tiếng chuông cửa reo lên.
Reng! Reng!
Đạt đành phải tiếc nuối rút bàn tay hư hỏng ra ngoài, bỏ mặc cô hầu gái với cơ thể run rẩy, xụi lơ dưới sàn.
Ngoài cửa, Tuấn và nhà báo Ẩn chờ sẵn.
Đạt liếc nhìn bầu trời, không sai, đã gần khuya, Tuấn xuất hiện không lạ lắm nhưng việc ông Ẩn tới nhà Đạt giờ này rất không bình thường.
“Chắc chắn có vấn đề.”
Đạt thu hồi nụ cười, nghiêm túc mời hai người vào nhà.
Ở bên trong, chị Đào giúp việc bằng cách nào đó đã lập tức trở lại bình thường.
Cô đi lấy một ít trà và bánh kẹo mời khách rồi đứng chờ một bên, không hề để lộ chút nào về khung cảnh xấu hổ hồi nãy, quả là hầu gái chuyên nghiệp năm sao.
– Bác Ẩn! Có chuyện gì mà bác phải lặn lội đường xa đến lúc đêm hôm khuya khoắt thế này.
Đạt rót nước mời ông rồi cẩn thận dò hỏi.
Ông Ẩn lấy từ trong người ra một bài báo còn chưa khô mực, đưa cho Đạt xem:
– Đây là bài báo dự định sẽ được đăng vào sáng mai trên nhiều tờ báo Sài Gòn, cậu xem trước đi.
Đạt mở ra thì đập vào mắt là tiêu đề:
“Công ty “sân sau” và món lợi nhuận khổng lồ vào túi riêng.”
Toàn bộ bài báo lấy công ty Thống Nhất làm trọng tâm, mập mờ nói rằng đây là một công ty của các quan chức tham nhũng, dùng để cạnh tranh với dân, trúng thầu lời hàng triệu đồng dễ dàng thông qua thao tác ngầm.
Chỉ nhìn sơ qua, Đạt đã biết đây là âm mưu tiếp theo của Lý Long thân núp bóng “người dân” đăng tin bậy bạ nhằm kích động người thiếu hiểu biết đứng ra chống lại công ty Thống Nhất.
Trong lúc Đạt đọc tờ báo, ông Ẩn giải thích đầu đuôi:
– Bởi vì tôi vừa đăng bài khen công ty Thống Nhất nên các đồng nghiệp quen biết tới vôi đã liên hệ khi nhìn thấy mẫu tờ báo này.
– Sáng ngày mai, hơn một nửa số tòa soạn tại Sài gòn sẽ đồng loạt đưa tin này lên trang nhất, đồng thời không ít người đi rải tin đồn, tạo dư luận, chuẩn bị sẵn để ép chính quyền Sài Gòn phải hủy kết quả đấu thầu.
Đây không phải là chiêu gì mới lạ bởi những ông vua không ngai, đặc biệt Lý Long Thân chuyên đi thao túng truyền thông, dư luận để trục lợi giống như vụ “chim cu đẻ trứng vàng” từng khiến hàng ngàn người phá sản, nhảy cầu.
– Hừ, toàn bọn ăn tục nói phét, công ty Thống Nhất nào cạnh tranh với dân, chúng ta đang đấu với công ty độc quyền của nước ngoài.
Tuấn vốn thẳng tính, thấy bị nói xấu liền chửi ngay.
Dân nào có tiền mở xưởng luyện kim, toàn mấy ông trùm núp bóng “dân” để trục lợi.
Ông Ẩn thì từ tốn hơn, chậm rãi giải thích:
– Nhưng nói ai nghe, Lý Long Thân rất khôn ngoan, toàn thuê dân Việt tay sai với giá rẻ mạt đứng tên đấu thầu nên trên giấy tờ lão ta rất ít dính dáng trực tiếp.
– Người dân bình thường không biết thủ đoạn của chúng, dễ bị che mắt bằng những thủ đoạn tinh vi.
– Cậu quên hai năm trước, Lý Long Thân lừa gạt người dân rằng chim cu đẻ trứng vàng để trục lợi thế nào sao?
Đây là câu chuyện ám ảnh với dân Sài Gòn.
Năm 1970, Lý Long Thân liên kết với các tay sai, âm thầm thu mua chim cu với giá rẻ mạt chưa tới một ngàn đồng, sau đó thông qua độc tài thượng mại tích trữ đẩy giá chim cu lên, phao tin đồn rằng chim cu có thể đẻ ra vàng, cứ mua là auto có lời.
Rõ ràng, đây là chiêu đầu cơ thổi giá quen thuộc đã từng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần với dân Việt.
Đáng tiếc, người dân Sài Gòn đa số thất học do chính sách của chính quyền Sài Gòn nên ngơ ngác bị Lý Long Thân thao túng, điên cuồng bán nhà, vay nợ mua chim cu với giá hàng chục ngàn một cặp.
Kết quả không ngoài dự đoán.
Cuối cùng họ đều bị phá sản, nhảy cầu tự sát trong khi Lý Long Thân giàu lên nhanh chóng, càng thêm vững chắc địa vị bá chủ tại Sài Gòn.
– Đến ngay cả chim cu đẻ ra vàng mà Lý Long Thân còn có thể thao túng tâm trí, dư luận thì mấy chuyện khác chỉ là muỗi.
Đạt cũng phải cau mày tính toán.
Quả thực, đây chính là điểm anh e ngại nhất ở Lý Long Thân bởi ông ta nắm giữ quyền khống chế dư luận thông qua bang phái giang hồ, trộm cắp rộng khắp Sài Gòn và mua chuộc tòa soạn.