Chương 24: Phóng viên Phạm Xuân Ẩn.
Lê Văn Lĩnh hoảng sợ, giơ súng ra chĩa vòng quanh uy hiếp:
– Chúng mày tạo phản đi theo cộng sản đấy à?
– Tao báo chánh quyền bắt hết bây giờ?
Đây là cách chụp mũ quen thuộc của băng cướp Lĩnh, cứ thấy ai làm ăn lương thiện, không chịu cống nạp cho chúng là chúng buộc tội theo cộng sản rồi bắt giết thỏa thích.
Bất kể hiếp dâm phụ nữ, bắt cóc trẻ em, giết hại người già đều được bao che bằng cái danh “tiễu trừ cộng sản”.
Khắp thôn quê bị chúng nhảy vào cướp gà, trộm chó, bắt heo, tức không chịu nổi thế là quyết theo cộng sản luôn cho bõ tức.
Tính ra những tên cướp như Lĩnh là một phần lý do giúp nhân dân miền nam kiên trì kháng chiến tới cùng, quyết không đầu hàng Mỹ, ngụy.
Và cũng bởi như vậy, người dân cực kỳ ghét và khinh thường đám giặc cướp như Lĩnh, dù bị súng chĩa vào người vẫn không lùi lại, khiến Lĩnh càng thêm hoảng sợ.
Cũng đúng lúc này, xe của Tuấn tới đúng lúc kịp thời cứu nguy cho bạn hiền.
Từ trên xe nhảy xuống một phóng viên với máy ảnh cùng thẻ nhân viên tuần báo Time tên Phạm Xuân Ẩn, liên tục chụp choách choách thẳng vào mặt đám lính ngụy hống hách nãy giờ.
Tất cả chúng khi bị ánh đèn flash chiếu tới giống y như bị kính chiếu yêu làm lộ nguyên hình, lăn lộn che mặt, né tránh.
Ở thời này, phóng viên thực địa ở những nơi chiến tranh đều có chỗ dựa lớn chống lưng đằng sau cả, ai cũng biết là không dễ gây với họ và lỡ bị lên báo là coi chừng đi đời.
Lê Văn Lĩnh cũng y như vậy, hắn vừa vội che mặt, vừa sợ bị người dân đánh hội đồng, luống cuống như khỉ khiến người ta bật cười.
– Chúng mày cút hết ra!
– Còn thằng phóng viên kia nữa, cút, ai cho mày chụp tao, bố mày là tay sai của Lý Long Thân đấy.
Những lời đe dọa của Lĩnh không làm ông Ẩn lùi bước, Tuấn cùng hai người vệ sĩ Pháp kè kè bên cạnh hỗ trợ làm tăng dũng khí cho ông ấy thỏa thích ghi lại vẻ mặt hống hách của Lĩnh.
Chết người còn ở chỗ người dân xung quanh đều là tay không, nhìn rõ ràng kiểu nạn nhân bị bức hại, thêm tí mắm, tí muối thì “độc tài, quân phiệt” hết đường cãi.
Lý Long Thân trong mắt tay sai như Lĩnh rất khủng bố nhưng xét chung bình diện khu vực chỉ thường thôi, ông Ẩn không sợ lão ta.
Tiêu đề sáng hôm sau cũng đã được ông Ẩn nghĩ kỹ: “Tướng Việt Nam Cộng Hòa bắt chẹt doanh nhân Hoa Kỳ, liệu nước Mỹ có đang nuôi những kẻ vô ơn.”
Có thể tưởng tượng, đang trong tình cảnh ông Thiệu phải chạy vạy xin tiền viện trợ thì tin này đăng tại nước Mỹ không khác gì quả Little Boy ngày nào đối với chính quyền Sài Gòn.
Đừng quên, Tiffany là công dân Hoa Kỳ và là giám đốc công ty.
Người Mỹ lại càng có cớ để cắt viện trợ một cách quyết đoán hơn.
Lê Văn Lĩnh sẽ trở thành vật tế thần để xả giận, dằn mặt lão Lý Long thân.
Lúc này, Lê Văn Lĩnh còn chưa ý thức đến tính nghiêm trọng của vấn đề.
Hắn ta theo tư duy quán tính của giặc cướp, thấy mạnh thì rút lui bỏ chạy, âm thầm gọi thêm người tới trả thù sau.
– Chúng mày chờ đấy, tao sẽ trở lại!
Nói xong, Lê Văn Lĩnh vội vàng dắt theo đám đàn em chạy tụt quần, thậm chí đến chiếc xe Jeep cùng đôi gà mái trộm được từ nhà dân cũng vứt ở lại.
Chú Tư định kéo người đuổi theo nhưng Đạt cản lại.
– Không cần đuổi, dám tự tiện kéo quân đi phá lung tung, tự khắc có người xử hắn ta.
Thấy tình hình tạm yên ổn, Đạt ra lệnh cho công nhân tiếp tục dỡ hàng còn mình tiến lại bắt tay cảm ơn ông phóng viên:
– Cảm ơn bác, nhờ bác mà đám giặc cướp này mới sợ hãi bỏ chạy.
– Không có gì, tôi cũng làm việc của mình thôi.
– Hơn nữa thì nhìn người dân ở đây cũng không để yên cho chúng làm loạn.
Ông Phạm Xuân Ẩn vừa nói vừa chỉ về phía những người công nhân cơ bắp cuồn cuộn đang vui mừng bốc dỡ hàng xuống vì cuối cùng cũng có việc để làm kiếm tiền nuôi vợ con.
Rõ ràng, bất kỳ ai muốn cướp những nụ cười hạnh phúc ấy đi thì đều phải trả một cái giá rất đắt.
– Nhưng mà cậu cũng nên cẩn thận, tên Lĩnh đó có rất nhiều thuộc hạ làm nghề trộm cướp đang khoác áo binh lính, sẽ không dễ dàng dừng tay như vậy đâu.
Đạt cười đáp:
– Nếu hắn ta trở về rồi còn ra ngoài được nữa thì cháu nghĩ chắc Nguyễn Cao Kỳ nên về quê chăn ruộng đi.
Nguyễn Cao Kỳ từng là phó tổng thống của Đại Nam Cộng Hòa, ông ta ban đầu có thể sơ sẩy không ngăn cản được Lê Văn Lĩnh nhưng bây giờ đã biết rồi thì phải xử lý, không thì uy tín vứt cho chó gặm, nói ai thèm nghe nữa.
Vậy nên Đạt không hề e ngại về việc Lê Văn Lĩnh có thể trở lại, âm thầm nháy mắt ra hiệu cho chú Tư gửi ít tiền “trà nước” cho ông Ẩn.
Tiền trà nước cho phóng viên thì là thông lệ chung để nhà báo đăng bài nói tốt về công ty một chút, riêng khoản này ngay cả quốc tế cũng làm tương tự chứ không hẳn là hối lộ.
Tuy nhiên, ông Ẩn từ chối và nói rằng:
– Không cần đâu, tôi chỉ muốn nhìn thấy người Việt cơm no áo ấm là tốt rồi, còn cá nhân tôi thì không thiếu ăn, không thiếu uống, thêm nữa cũng đâu làm gì.
Đạt bật cười, nghĩ thầm trong lòng:
“Người này sống trong xã hội của Đại Nam Cộng Hòa thì phí quá, đáng lẽ phải làm đảng viên cộng sản mới đúng.”
Anh nghĩ như vậy vì lý tưởng giúp đỡ người khác mà không vì vụ lợi cá nhân thường đại diện cho tư tưởng cộng sản.
Nhưng tất nhiên đó chỉ là nói đùa. Không lẽ phóng viên tờ báo Times hàng đầu nước Mỹ, được đặc cách ngồi trong phòng họp chiến lược Mỹ Ngụy lại là người cộng sản cài vào? Ai mà tin cơ chứ?
– Thôi vậy bác vào chơi cùng tụi cháu, tí nữa làm bữa cơm thân mật cùng anh em công nhân nhé!
– Ha ha ha, được thế thì còn gì bằng.
Quả nhiên, ông Ẩn hào sảng nhận bữa cơm của người lao động một cách vui vẻ.
Trong lúc ở lại, ông ấy còn chú ý chụp ảnh người lao động vui vẻ làm việc cùng nhà xưởng sạch đẹp để tuyên truyền trên tờ báo ngày mai.
Kết thúc đi về, cả chủ và khách đều vui, Đạt thậm chí còn mời ông Ẩn có dịp tới nhà chơi và ông ấy vui vẻ đồng ý.
Mọi chuyện tạm thời lắng xuống.
Mờ sáng hôm sau, tại nước Mỹ, thủ đô Washington, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã phát điên tới mức đập nát chiếc bình cổ mới mua khi nhìn thấy tờ báo Time trước mặt.
“Tướng Việt Nam Cộng Hòa bắt chẹt doanh nhân Hoa Kỳ, liệu nước Mỹ có đang nuôi những kẻ vô ơn.”
Khuôn mặt Lê Văn Lĩnh chình ình ngay trang nhất, bị chỉ trích gay gắt vì thái độ hách dịch, kiêu ngạo.
Bên dưới bài báo, có nêu đích danh công ty có vốn của công dân Hoa Kỳ Tiffany làm giám đốc, hơn nữa trích lại bức ảnh tướng Hoa Kỳ Weyand cắt băng đỏ.
Thậm chí còn ghi chú Tiffany đã gửi đơn khiếu đại lên bộ ngoại giao Hoa Kỳ, vụ việc cực kỳ ồn ào trong một thời điểm nhạy cảm dân Mỹ đang bất mãn với số tiền viện trợ khổng lồ mà Mỹ chi cho Đại Nam Cộng Hòa.
Thậm chí còn tạo ra làn sóng biểu tình rầm rộ đòi tổng thống Nixon cắt mọi viện trợ cho Đại Nam Cộng Hòa, giữ lại túi tiền cho người Mỹ.
– Thằng chó Lĩnh, thằng ngu, ai bảo nó đi phá rối lúc này.
– Má nó, tao thì ở bên Mỹ chạy vạy xin viện trợ, mấy thằng ngu cứ ăn rồi báo.
Chỉ có đích thân vác xác đi ăn xin thì mới biết nó nhục nhã cỡ nào.
Người Mỹ đã chỉ thẳng mặt ông Thiệu mà chửi còn hơn cha mẹ chửi con cái nhưng ông Thiệu vẫn phải muối mặt nghe chửi xin viện trợ.
Bởi vì nếu Hoa Kỳ cắt viện trợ, không cần một tháng hay một năm, toàn bộ Đại Nam Cộng Hòa sẽ sụp đổ chỉ trong ba tiếng đồng hồ, đích thân ông Thiệu đã phải công khai thừa nhận điều đó trước các chính khách người Mỹ.