Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 22: Lời đề nghị “không thể chối từ”
Chương 22: Lời đề nghị “không thể chối từ”
Lời đề nghị không thể chối từ là một lời đề nghị đi kèm với uy hiếp trần trụi.
Đại loại kiểu hoặc là bán đất cho tao với giá một đồng, hoặc là bị tao làm thịt, vứt xác xuống biển.
Ở đây, Lý Long Thân rất khôn ngoan, không nhảy vào tranh chấp trong vòng đấu giá cam go dễ thất bại mà chờ sẵn với một lời đề nghị “không thể chối từ” và uy hiếp bằng ưu thế sức mạnh.
Gói thầu này chỉ riêng chi phí bỏ ra để lo lót, mua thầu đã ngốn của công ty Thống Nhất 2,5 triệu đồng, nhưng Lý Long Thân có thể tự tin nhảy vào cướp trắng nửa triệu đồng nếu không phải Đạt đủ cứng.
Có thể thấy ông vua hai ngai này bá đạo, bố đời tới mức nào.
Đồng thời, Đạt cũng nhận ra đối phương cũng là một thương nhân tài năng chứ không phải dạng vừa thông qua vụ nâng giá tức thời lên 3 triệu đồng.
Bởi vì ông ta dám từ bỏ mâu thuẫn cá nhân và thay đổi chiến thuật khi phát hiện được kẻ mạnh thực sự như Đạt.
Ông ta chỉ trả 2 triệu đồng tiền vốn cho Thống Nhất, nhưng sẵn sàng chi thêm một triệu đồng để đưa Đạt về phe của mình, thực hiện đúng tư duy của một nhà tư bản, không có bạn bè hay kẻ thù, chỉ có lợi ích.
Quyết định này đối với người không biết thì cảm giác ngớ ngẩn nhưng Đạt hiểu rất rõ đây là bá lực của một ông trùm tiềm năng.
Phải biết, một triệu đồng trong thời giá này cũng đáng giá vài trăm cây vàng chứ không ít, thử hỏi ai dám tăng thêm vài trăm cây vàng chỉ vì một người.
Hơn nữa, một khi tiếp nhận, Đạt sẽ trở thành người cùng phe với Lý Long Thân, tiếp tục được chia phần trong thị trường béo bở này, lợi đủ đường.
Nhưng nếu tính kỹ, Lý Long Thân sẽ đổi lại tiếp tục duy trì vị thế bá chủ, đồng thời thu nạp công ty Thống Nhất thành thuộc hạ của mình mà chỉ trả giá một ít lợi ích, đúng là gừng càng già càng cay.
Lời đề nghị này gây sốc với rất nhiều người, bao gồm cả tay sai của Lý Long Thân.
Nhưng họ vừa định lên tiếng thì Lý Long Thân đã giơ tay lên ngăn lại.
Phía sau lưng Đạt, Tuấn lúc này lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt, bởi vì dù bán qua tay cho Lý Long Thân, họ vẫn lời tận mấy trăm cây vàng mà không tốn một giọt mồ hôi, anh ấy định khuyên Đạt đồng ý.
Dù sao đến cả Lâm Huê Hồ cũng phải bán lại cho Lý Long Thân, ở trong mắt Tuấn thì như thế này đã ngon lắm rồi, đối đầu với Lý Long Thân là không khôn ngoan.
Nhưng khi anh ta nhìn vào khuôn mặt cau có của Đạt thì chợt im miệng.
Lúc này, Tuấn chợt nhớ tới lời hứa ban đầu, Đạt toàn quyền quyết định về việc nhập nguyên liệu đầu vào cùng bán sản phẩm đầu ra.
Cuối cùng, Tuấn lựa chọn cắn răng im lặng ủng hộ bạn mình, thể hiện niềm tin tuyệt đối vào Đạt.
Tất cả mọi thứ đều được Đạt nhìn bắng mắt.
Tuy rằng Tuấn có nhiều tật xấu nhưng ưu điểm là nghĩa khí và không vứt bỏ bạn bè.
Với Đạt, vậy là đủ rồi, anh mỉm cười đáp lại:
– Cảm ơn ông đã nể mặt.
– Nhưng xin lỗi, công ty Thống Nhất không phải kinh doanh vì tiền, chúng tôi lập ra công ty để tạo công ăn việc làm cho công nhân, nên chúng tôi cần số hàng này.
– Chào ông!
Đạt cúi đầu chào Lý Long Thân rồi dẫn Tuấn rời đi.
Đàn em của Lý Long Thân định ngăn cản nhưng Lý Long Thân không cho, ông ta chỉ nhếch miệng lên lẩm bẩm:
– Muốn làm anh hùng sao? Vậy thì thử xem cậu đủ sức để làm anh hùng không.
– Ha ha ha ha!
Nụ cười của ông ta khuất dần sau lưng Đạt và Tuấn.
Ngay khi lên xe, Đạt đã lập tức nói với Tuấn:
– Mày cử người đến các tòa soạn báo Hoa Kỳ, Time, Reuters… ai cũng được, đừng tiếc tiền, mời đến chỗ xưởng ngay.
– Tao sẽ ở lại đi cùng xe hàng xử lý vấn đề.
Lý Long Thân đã trực tiếp uy hiếp như vậy, sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Đạt biết nếu có biến cố xảy ra, Tuấn sẽ không đủ năng lực giải quyết nên đích thân lựa chọn ở lại lèo lái chuyến hàng.
Tuấn thì có trách nhiệm gọi cứu binh, nhưng anh ta khá thắc mắc vì sao không gọi cho tướng Nguyễn Cao Kỳ hay tướng Weyand mà lại tìm tòa soạn.
– Nguyễn Cao Kỳ không đủ sức áp chế Lý Long Thân, cho dù hôm nay qua được thì ngày mai chúng cũng sẽ quay lại, không ai rảnh ngày ngày há mồm canh cướp cả.
– Tướng Weyand thì quá cao, không rảnh để theo sát chúng ta, can thiệp vụ nhỏ thế này, đại bác nên dùng những lúc cần kíp.
– Báo chí Hoa Kỳ thì vừa vặn, có thể cử phóng viên theo chúng ta ghi lại chứng cứ, bọn chúng dám làm loạn thì kiện lên lãnh sự quán, làm to chuyện lên, công ty có cổ phần của Tiffany, sợ cái quái gì.
– Nếu không có chuyện lớn, chúng ta gửi cho phóng viên ít tiền, nhờ họ làm bài báo PR cho công ty, kiểu gì cũng lãi.
– Đi nhanh đi! Đừng để chậm trễ.
Theo lời hối thúc của Đạt, Tuấn mới vội vàng cho tài xế chạy, còn Đạt ở lại bố trí vận chuyển hàng hóa.
Anh đi bộ đến kho bãi nhận hàng ở phía đối diện, nơi đó đã có sẵn mười chiếc ô tô chở hàng với trọng tải không đều từ 12 đến 20 tấn đã thuê sẵn của công ty vận chuyển.
Người làm ở xưởng hỗ trợ chất lên, đủ chuyến xe thì chở đi.
Nhân viên của bên quản kho thấy Đạt tới, chủ động lại gần báo cáo:
– Hàng phế liệu thông thường thì đều có sẵn tại đây.
– Tuy nhiên xe tăng, máy bay, xe thiết giáp, súng trường M16 sẽ do bên quân đội Hoa Kỳ áp tải và giám sát quá trình tái chế nhằm tránh rủi ro.
– Riêng tàu phế liệu, tuy nói là phế liệu nhưng nó vẫn còn chạy tốt, chỉ là quá thời hạn sử dụng nên thanh lý.
– Tôi đề nghị các anh cử người biết lái tàu lên đưa về xưởng là xong, không cần thuê tàu kéo nữa, tốn tiền.
Quy trình kiểm soát vũ khí đương nhiên không giống bình thường nên Đạt không ý kiến.
Tuy rằng Đại Nam Cộng Hòa đấu thầu nhưng phần vũ khí này do lực lượng Hoa Kỳ để lại, họ cử người giám sát cũng là chuyện dễ hiểu.
Dù sao thì có tướng Weyand hỗ trợ, nên Đạt chưa bao giờ lo ngại chỗ người Mỹ.
Còn vụ tàu kéo thì đúng là sẽ tiết kiệm được khoản tiền rất lớn, hơn nữa bản thân Đạt cũng có người lái được.
Tuy nhiên, tàu và xe đi hai đường khác nhau trong khi Đạt đang đề phòng Lý Long Thân nên lót tay cho viên thủ kho vài trăm đồng:
– Tôi có thể nhờ anh trông coi hộ tàu vài hàng vài ngày được không.
Tàu hàng đặt dưới quản lý của Quân Nhu Cục tạm thời vẫn an toàn, Lý Long Thân tuy kiểm soát kinh tế nhưng nói tóm lại vẫn chỉ là thương nhân, không liều tới mức dám công khai đấu với lực lượng quân sự.
– Ok, không có vấn đề gì.
Có tiền mua tiên cũng được, chẳng lý do gì mà viên thủ kho từ chối.
Bây giờ, Đạt có thể tập trung đưa hàng trăm tấn phế liệu về xưởng, anh tiến về chỗ các xe hàng, hỏi chuyện:
– Chú Tư, chúng ta mất bao lâu để chuyển hết số hàng này.
Chú Tư là người đa zi năng trong lĩnh vực máy móc, vận tải nên Đạt giao cho chú ấy quản lý đội vận chuyển và đội xe.
– Tầm ba chuyến, mỗi chuyến mất khoảng nửa tiếng chạy xe và nửa tiếng bốc dỡ.
– Cho du di nghỉ ngơi nữa là bốn tiếng đồng hồ, nếu đi xuyên trưa thì tầm tới một giờ chiều là xong nhưng nắng, cực.
Chú Tư cố ý đùa một chút vì đang vui nhưng Đạt hiện tại không có tâm trạng này, quyết đoán ra lệnh:
– Chú nói với anh em, cố gắng làm nhanh xong sớm về sớm, cháu sẽ trả gấp đôi tiền công hôm nay.
– Ok, tưởng gì, có tiền thì xong hết.