Chương 21: Vua hai ngai Lý Long Thân
Đạt bình tĩnh chờ thử xem nhưng kết quả không có ai nhảy ra phá rối ở giữa, mọi thứ yên bình đến lạ thường.
Và càng như thế, Đạt càng cau mày lo lắng.
Riêng Tuấn vui mừng hớn hở:
– Ha ha ha, chúng ta trúng rồi, phen này giàu to.
– Ban đầu tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ đấu giá như đi chợ mua rau ấy mà, quá đơn giản.
Bởi vì chịu áp lực lớn trong lúc đầu, Tuấn bây giờ trở nên có phần phấn khích thái quá.
Buổi đấu giá này giống như trò đùa, bởi vì thực tế nó chỉ là trò đùa lập ra cho có.
Mọi công đoạn quan trọng nhất đều đã được bàn trước đó ở nhà hàng, khách sạn, trích phần trăm cho từng người cũng đã thống nhất rõ ràng.
Nguyên nhân của tệ nạn này thì phải kể đến chính quyền Sài Gòn tay sai chuyên tham nhũng là năng lực hối lộ xuyên quốc gia của những ông vua không ngai.
Hối lộ là truyền thống văn hóa lâu đời của họ, thậm chí còn chế tạo ra kế hoạch, lộ trình, kinh nghiệm hối lộ đúc kết lại cha truyền con nối dẫn tới quan chức Sài Gòn đã quen với những món tiền hối lộ.
Thậm chí nhiều quan chức còn công khai nói rằng thương nhân người Việt thua kém là vì ki bo, kẹt xỉ, không chịu hối lộ cho họ nên bị đập chết là đáng đời.
Dưới tình thế tham nhũng đã thành tiêu chuẩn hóa từ trên xuống dưới như vậy, Đạt đã phải chi tổng cộng hai trăm ngàn đồng, chia đều cho những quan chức trong Bộ Quốc Phòng, chưa bao gồm cục thuế vụ, cục an ninh…
Cái giá này thực ra đã được chiết khấu giảm nhiều do có nhiều phe phái chứ bình thường Lý Long Thân phải “đóng thuế” gấp đôi chỗ ấy.
Đạt bước lên đài ký vào hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, dựa theo bàn bạc, tiền chuyển khoản xong thì những chuyến xe chở hàng sẽ xuất phát ngay sau đó, đưa phế liệu tới nhà xưởng.
Vừa ký tên, Đạt vừa âm thầm suy nghĩ:
“Giả sử mình là Lý Long Thân, muốn phá rối mình sẽ làm gì?”
“Trong trụ sở bộ quốc phòng? Không được, nơi đây là sân nhà của Nguyễn Cao Kỳ và tướng Weyand.”
“Vậy nên khả thi nhất là phá rối trên đường về hoặc khi hàng ở trong kho, làm như vậy, mình vừa mất tiền hàng, lão lại tránh được xung đột trực tiếp với quân đội.”
“Mà nếu ở bên ngoài, thủ đoạn thường thấy nhất là cử người đốt phá, hối lộ quan chức tới tịch thu hàng, thao túng truyền thông buộc tội bậy bạ.”
Thời điểm nguy hiểm nhất chính là lúc bạn sắp chiến thắng, một kinh nghiệm xương máu mà ngay cả trùm thương nghiệp ở kiếp trước như Đạt cũng nhiều lần chảy máu nước mắt.
Càng là sóng yên tĩnh lặng, Đạt càng dè chừng, tính toán dự phòng mọi trường hợp.
Ngược lại, Tuấn lúc này lại hớn hở vui vẻ, hoàn toàn không có một chút đề phòng nào trên đường ra ngoài xe:
– Ha ha ha, số hàng này, nhắm mắt làm cũng kiếm được 3 triệu động, trừ đi vốn cũng lãi cả triệu bạc, nếu gia công hoàn chỉnh đem xuất khẩu thậm chí lời gấp đôi.
– Không ngờ kiếm tiền dễ đến thế.
Đạt bất đắc dĩ phải nhắc nhở:
– Bình tĩnh một chút, đừng lập Flag.
– Hàng chưa đến tay thì chưa an toàn.
Đúng lúc này, một người mặc comple trắng, nón nỉ Boosalino đội lệch một bên, thắt cà vạt, sau lưng bốn năm tay chân thân tín xuất hiện trước mặt Đạt và Tuấn ngay ở cổng ra vào.
– Xin chào! Tôi có thể làm phiền các cậu một chút được không?
Miệng thì hỏi nhưng việc đàn em dàn hàng chặn đường đã nói rõ mục đích của người đàn ông này không nhẹ nhàng như họ nói.
Ông ta chính là Lý Long Thân, vua hai ngai, nắm quyền kiểm soát ngành vải, máy móc, hiện đang tiến quân vào ngành thu gom phế liệu, sắt thép ở Đại Nam Cộng Hòa.
Đạt không xa lạ gì với người đàn ông này vì ở Sài Gòn, ông ta còn quyền uy hơn cả ông Thiệu.
Anh chủ động đưa ra một bộ mặt tươi cười, vươn tay ra:
– Xin chào! Tôi cũng đã nghe được nhiều huyền thoại về ông, rất ngưỡng mộ, nay mới được gặp mặt.
Lý Long Thân liếc nhìn xuống bàn tay của Đạt, không bắt tay, thể hiện địa vị bề trên của mình.
Đạt thấy vậy, cũng không nói gì, rụt tay về xem như chưa có chuyện gì xảy ra.
Dân kinh doanh nếu chỉ có như vậy đã chịu không được thì sao làm việc lớn.
Tuấn thì giống như gặp phải quái vật titan, cúi mặt xuống không nói một lời, tay chân run rẩy.
Anh ta đang nhớ lại nỗi ám ảnh về những sự tích rợn người của Lý Long Thân.
Đừng nhìn Lý Long Thân cười nói nhẹ nhàng mà tưởng lầm hiền lành, Lý Long Thân chính là con quái vật đội lốt người, chuyên bắt tay với tướng cướp, hải tặc, dùng họng súng kết hợp với hối lộ tiền và gái đẹp để thống trị Sài gòn.
Ngay cả những ông vua không ngai khác cũng phải sợ són đái ra quần, suy tôn ông ta làm vua hai ngai, đủ để thấy ngạo nghễ tới cỡ nào ở Sài Gòn.
– Ha ha ha, cậu nhóc đây thật là tuổi trẻ tài cao nhỉ?
– Đứng trước mặt ta vẫn thẳng lưng như vậy, ở đất Sài Gòn này không tồn tại mấy người đâu.
Lý Long Thân đột nhiên phá lên cười, người ngoài nghe cứ tưởng đang khen nhưng Đạt và Tuấn đều hiểu đây là uy hiếp rõ ràng, ngụ ý “những đứa dám đứng thẳng trước mặt tao đều chết hết rồi, khôn hồn thì quỳ xuống!”
Lý Long Thân bước đến, áp lực của một ông trùm giết người như ngóe đè nặng lên vai Đạt.
Chỉ nhìn sơ qua ánh mắt rắn độc của y, Đạt hiểu rõ đây là con thú chuyên ăn thịt người.
Nhưng Đạt sẽ sợ sao? Phong ba bão táp, gió tanh mưa máu gì anh chưa trải qua.
Nếu ngay cả Lý Long Thân còn không trụ được thì nói gì đến việc sang Mỹ phá lệnh cấm vận, lấy tiền người Mỹ nuôi nước Việt.
Đạt đứng thẳng người, mặt đối mặt với Lý Long Thân không lùi bước:
– Vậy thì bây giờ lại có thêm một người nữa có thể đứng trước mặt ông thôi, cũng không coi là nhiều và chẳng có gì đặc biệt.
Đạt nói dõng dạc, ngụ ý Lý Long Thân chỉ thường thôi, không thiếu người không sợ lão ta.
Ánh mắt của Lý Long Thân đột nhiên híp lại, lộ rõ vẻ sát khí, nhưng ngay sau đó chợt tan đi.
Bởi vì tướng Khải đã xuất hiện từ phía sau:
– Ông Lý đấy à, sao tới chơi mà không báo trước để chúng tôi còn chiêu đãi.
– Ha ha ha, chỉ là tiện đường đi xem vài mầm non mới nhú ấy mà.
– Quả thật là ngựa non thì cứ thích háu đá, không biết vị trí của mình ở đâu.
Mặc dù là tướng quân đội, Lê Minh Khải vẫn phải cúi đầu nịnh nọt trước mặt Lý Long Thân, thể hiện quyền uy tuyệt đối của y.
Lý Long Thân càng được thế cạnh khóe, gây áp lực lên Đạt.
Nhưng Đạt là một người từng trải ở thế giới trước, anh biết càng là lúc quan trọng càng không thể bị rơi vào thế yếu.
– Nhưng đây là đất Việt, nước việt chúng tôi thì lại có câu tre già măng mọc, tre đã già rồi thì nên dừng lại nhường chỗ cho măng trẻ, đây là quy luật tự nhiên rồi.
Nụ cười trên mặt Đạt lúc này trông gợi đòn hơn bao giờ hết, Lý Long Thân cũng phải sầm mặt lại.
– Ha ha ha, thật là thú vị, thật là thông minh.
– Nhưng mà người thông minh thường sống không lâu đâu.
Thấy đối phương phá lên cười, Đạt không chịu nhường một bước:
– Đâu có, tôi thấy ngài rất thông minh mà còn sống thọ nữa.
– Xem ra không phải câu nào người xưa nói cũng đúng.
Không khí lúc này cực kỳ căng thẳng.
Ngay cả tướng Khải cũng hối hận vì sao láo nháo xuất hiện ở đây, ông ta ước gì mình lúc nãy bị mù chẳng thấy gì cả.
Đúng lúc này, Lý Long Thân vỗ tay:
– Nói hay lắm!
– Vì công nhận năng lực của cậu, ta sẽ cho cậu một ưu đãi đặc biệt.
– Số hàng cậu trúng thầu hôm nay hãy bán lại cho ta, ban đầu ta dự định chỉ trả 2 triệu đồng.
– Nhưng cậu nói chuyện rất hợp ý ta, ta sẽ cho cậu mức giá 3 triệu đồng.
– 1 triệu đồng chính là cho bản thân cậu và chỉ riêng cậu thôi.
– Nhưng hãy nhớ rằng, bước ra khỏi cánh cổng này thì sẽ không còn giao kèo nào nữa.
Lúc này, Lý Long Thân bắt đầu lộ ra răng nanh, đưa ra một lời đề nghị không thể chối từ nhằm nuốt trọn công ty Thống Nhất non trẻ, một cách làm việc quen thuộc của tư bản ỷ lớn hiếp nhỏ.