Chương 153: Đánh đổi
Giáo sư Snape tiếp tục:
– Nếu là một người lãnh đạo có xuất thân từ quần chúng nhân dân và tầm nhìn rộng lớn, họ sẽ nhận ra sức mạnh của một dân tộc anh hùng mà lựa chọn biện pháp hòa bình cùng Việt Nam phát triển đi lên.
– Việt Nam chỉ muốn không bị cuốn vào cuộc chiến giữa Trung Quốc và những cường quốc khác nên biện pháp này hoàn toàn có thể xảy ra.
– Tuy nhiên ông Đặng là xuất thân địa chủ, tư duy của ông ta nặng tính giai cấp, khôn sống mống chết mạnh được yếu thua.
– Ông ta nghĩ rằng Việt Nam yếu hơn, có thể dùng vũ lực để khuất phục được chứ không tính toán đến trường hợp tức nước vỡ bờ.
Vấn đề này thì Đạt hiểu, ông Đặng thực ra rất có năng lực và giỏi về kinh tế, ngoại giao.
Nhưng ông ta lại không phải là một lãnh tụ vĩ đại vì thiếu đi ánh mắt chiến lược, nhìn thấy những thứ nằm ngoài nhận biết thông thường như dân tộc anh hùng, lòng yêu nước, sức mạnh nhân dân.
Dựa theo suy nghĩ của ông Đặng, Trung Quốc lớn hơn, đông dân hơn nên sẽ đè đầu cưỡi cổ người Việt bắt nạt giống như cách địa chủ bắt nạt, bóc lột nông dân vậy.
– Vậy là ông ta sẽ làm đến cùng, bất chấp tổn thất?
– Đúng vậy, sẽ làm đến cùng, bất chấp mọi hậu quả.
Sự thật đúng như lời giáo sư Snape nói.
Tháng 9, Pol Pot tiếp tục tập kích một lần nữa vào biên giới Việt Nam, giết dân, đốt ruộng, phá hủy mùa màng, ruộng đồng.
Họ quyết tâm thực hiện chiến tranh đều đặn vài tháng một lần để ngăn cản người Việt có cuộc sống yên ổn.
Cùng lúc đó, những tư sản Hoa Kiều của phe đỏ cài vào âm thầm gom gạo tích trữ và tăng giá lương thực lên gấp đôi.
Mục tiêu rất rõ ràng, gây áp lực kinh tế đồng thời với quân sự để ép Việt Nam phải đầu hàng.
Ngay cả phe phái thân Đặng trong chính phủ Hoa Kỳ do Henry Kissinger dẫn đầu cũng bắt đầu ca khợi Khơ Me Đỏ dưới quyền Pol Pot là những chiến binh hữu dụng.
Đích thân Henry Kissinger đã sang gặp bộ trưởng bộ ngoại giao Thái Lan, tuyên bố công khai Pol Pot là bạn với người Mỹ bất chấp thảm họa diệt chủng mà Pol Pot đang gây ra.
Tình hình dần dần vượt qua khỏi tầm kiểm soát và Đạt đã phải bức xúc tới gặp Jimmy Carter để nói chuyện về sự lộng hành, vô nhân đạo của Pol Pot.
– Jimmy! Chúng ta không phải người ngoài, vậy nên thẳng thắn với nhau đi, đừng lấy lý do lính Campuchia cao siêu đến mức qua mặt được đặc vụ CIA, nói cái này ra đến chính dân Campuchia cũng không dám tin bọn họ siêu đẳng như vậy.
– Tại sao các ông lại làm ngơ trước thảm họa diệt chủng vô nhân đạo của Pol Pot?
Jimmy Carter ngồi đối diện với Đạt, trên trán hằn sâu nếp nhăn của ngững ngày trằn trọc suy nghĩ.
Dường như nghĩ tới thứ gì đó đáng ghét, ông ấy nhăn mày lại.
– Nó thật sự đáng ghê tởm!
– Nếu tôi có thể quyết định, tôi đã loại Pol Pot ra từ lâu rồi, một tên tâm thần không có nhân tính.
– Nhưng cậu biết đấy, nước Mỹ này tổng thống không phải là người có quyền lực nhất.
Ánh mắt Đạt trầm xuống.
– Là ai?
– Ai muốn đứng ra bảo vệ những kẻ tâm thần diệt chủng loài người?
Tổng thống vỗ vai Đạt trấn an một chút, sau đó giải thích cụ thể.
Hóa ra vấn đề nằm ở chỗ ông Đặng đã âm thầm hứa hẹn rất nhiều lợi ích với các ông trùm công nghiệp quân sự, công nghiệp nặng.
Lúc này, Hoa Kỳ và Trung Quốc cũng đang đàm phán để bình thường hóa ngoại giao.
Và ông Đặng đã hứa rằng rằng sẽ cắt bỏ hầu hết những chương trình tự chủ quân sự, công nghiệp nặng của Trung Quốc và tập trung nhập khẩu vũ khí, ô tô, máy móc… của Hoa Kỳ để tập trung khiêu chiến với Liên Xô.
– Kể từ sau khi Hoa Kỳ dần rút bớt quân về nước, các tập đoàn công nghiệp quân sự gặp rất nhiều khó khăn vì không có thị trường dồi dào như trước.
– Người dân Mỹ có thể vui vẻ khi không cần đổ máu nhưng nhà sản xuất vũ khí thì chẳng hài lòng chút nào.
– Dưới tình thế ấy, Hoa Kỳ cần nghĩ cách tìm thêm người mua vũ khí.
– Các đơn đặt hàng theo hứa hẹn của ông Đặng là miếng mồi quá ngon, quá béo bở, quá đúng lúc.
– Công nghiệp nặng của Mỹ thì vốn đã gặp khó khăn vì khủng hoảng dầu mỏ, nay ông Đặng chủ động muốn nhập khẩu hàng Mỹ khiến họ cũng thèm khát đơn hàng.
Đây là chuyện mà Đạt đã biết, cậu kiểm soát tuyến hàng buôn lậu và kiếm được rất nhiều tiền, có thể tưởng tượng khi Trung Quốc thả cửa hoàn toàn thì hàng hóa âu mỹ sẽ tràn ngập Trung Quốc.
– Chưa dừng lại ở đó, họ còn giao các công trình xây dựng, tuyến đường sắt cao tốc cho chúng ta làm nữa, lôi kéo thêm một đám trùm tài phiệt.
– Về cơ bản, ông ấy sử dụng thị trường rộng lớn, tiềm năng của Trung Quốc để làm cơ hội mặc cả, lôi kéo những trùm tài phiệt khác ủng hộ.
Đạt chỉ biết vỗ tay lên trán.
Đây chính là điểm yếu của Mỹ, dễ bị đối phương dùng lợi ích lôi kéo, dụ khị.
Dù rằng ai cũng biết Hoa Kỳ lúc này không nên nhượng bộ Trung Quốc quá nhiều nhưng trước miếng mồi béo bở, các tài phiệt không thể nhịn thèm được.
Tư bản có thể bán mọi thứ, kể cả sợi dây treo cổ chính mình vì lợi nhuận, đây là điểm yếu muôn đời mà họ phải đối mặt.
– Vậy còn về chiến lược toàn cầu của Mỹ thì sao?
– Thả cửa cho Trung Quốc như vậy, lỡ họ mạnh lên cắn ngược nước Mỹ thì ai đỡ được?
– Nước Mỹ mà sụp đổ thì các tài phiệt cũng đâu được sống yên ổn, các ông đã quên cơn ác mộng phát xít năm xưa rồi sao?
Đạt đương nhiên không thể nói mục đích thực sự của mình mà phải lấy lợi ích của Mỹ làm lý do.
Tuy nhiên, những gì Đạt nói không phải lừa gạt mà thực sự Trung Quốc hoàn toàn có thể uy hiếp Hoa Kỳ trong tương lai, không thua gì phát xít Đức với đế quốc Anh năm xưa.
Tổng thống Jimmy Carter gật đầu:
– Cậu nói đúng, điều này đã được lầu năm góc bàn bạc kỹ lưỡng và phản đối.
– Tuy nhiên, ông Đặng tiếp tục đề xuất từ bỏ phát triển tên lửa, vũ khí hạt nhân, bom khinh khí, vệ tinh, những vũ khí chiến lược toàn cầu, tiềm lực của siêu cường.
– Quan trọng hơn hết, công nghiệp nặng, xương sống của cường quốc cũng bị ông Đặng từ bỏ để chuyển sang làm gia công cho chúng ta.
– Điều này đồng nghĩa với Trung Quốc đã chấp nhận làm chiếu dưới, phụ thuộc vào Mỹ và từ bỏ mọi tiềm lực cường quốc mà Trung Quốc có được trước đó.
– Thứ duy nhất Trung Quốc có là cơ hội phát triển công nghiệp nhẹ, hàng tiêu dùng, kiếm chút tiền gia công của chúng ta thôi.
Đây là điều mà Đạt không hề nghĩ tới.
Ông Đặng thật sự từ bỏ nhiều thứ như vậy chỉ để lấy lòng Mỹ, Đạt không thể hiểu được vì rõ ràng không cần thiết.
– Giờ cậu hiểu vì sao khi ông Đặng đứng ra bảo vệ cho Pol Pot lại có nhiều tài phiệt đứng ra hỗ trợ như vậy chưa?
– Tôi biết cậu thật sự khó chịu khi suýt bị thằng điên Pol Pot giết chết nhưng hãy ráng chờ một chút đi.
– Sau khi hết giá trị lợi dụng, Pol Pot cũng sẽ bị Trung Quốc vứt vào sọt rác mà thôi.
– Khi đó tùy cậu muốn giết, muốn chém thế nào cũng được.
Đạt siết chặt nắm đấm, cậu biết quả thật đứng ở vị trí nước Mỹ, không thể nào từ bỏ thương vụ béo bở như vậy chỉ vì vài triệu dân Campuchia.
Đối với thương nhân, lợi ích mới là tối thượng, nhân quyền có thể bị đem quăng vào sọt rác trước những đồng đô la xanh mướt mát.
Ở trong tình thế này, vốn dĩ Đạt chỉ có thể cam chịu và chờ đợi cơ hội khác, nhưng đột nhiên, Đạt ngẩng đầu lên:
– Tôi thấy vẫn chưa đủ an toàn!