Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 125: Đặc sản nước Mỹ: Đấu súng
Chương 125: Đặc sản nước Mỹ: Đấu súng
Không khí lạnh ùa về, đã bắt đầu chuẩn bị đón tết dương lịch 1975.
Tại Mỹ, đây là ngày lễ lớn, đáng lẽ phải là cảnh tấp nập, náo nhiệt nơi phố phường.
Nhưng trải qua nhiều năm mất mát, từ chiến tranh, khủng hoảng kinh tế, phá sản tiền tệ, giá dầu tăng cao, lạm phát mạnh, tăng trưởng kinh tế thấp, một loạt sự kiện tiêu cực khiến không khí tết Hoa Kỳ ảm đạm hơn mọi năm.
Và trong cảnh phố xá tiêu điều ấy, có một thân ảnh không mấy phù hợp.
Đó chính là Trương Mưu, thủ lĩnh của phe trắng đang ngồi uống rượu chúc mừng thoát nạn thành công trong một quán bar tại San Francisco cùng thành viên Hội Tam Hoàng trung thành với mình.
Kẻ từ đầu năm 1974, sức ảnh hưởng của Giang Cầm thuộc phe đỏ ngày càng tăng cao ở Hồng Kông nhờ mối hàng buôn lậu vào Trung Quốc và tam giác vàng béo bở.
Dưới lợi ích của tiền bạc, các trùm băng đảng dần dần quên đi Đài Loan và chuyển sang hợp tác với Giang Cầm để kiếm tiền.
Thế giới tư bản, lợi ích tối thượng.
Một vài người khác không muốn hùa theo lựa chọn rửa tay gác kiếm, chuyển sang sản xuất điện ảnh, tẩy trắng làm kinh doanh, nuôi người mẫu, ca sĩ, diễn viên.
Dự đoán là điện ảnh Hồng Kông chuẩn bị bước lên một cao trào mới.
Riêng Trương Mưu, lo lắng bị trả thù nên chạy sang Đài Loan ở một tháng rồi book vé trốn tới Mỹ cùng một số thân tín.
– Mẹ kiếp, một đám không có trứng dái thấy tiền quên nghĩa.
Trương Mưu nghĩ tới cảnh những ông trùm khác hám lợi buôn lậu phản bội lại mình thì tức giận chửi một câu, sau đó uống cạn ly rượu.
Đàn em ở cạnh vội vàng an ủi:
– Đại ca, những kẻ thấy lợi quên nghĩa như chúng rồi cũng sớm gặp báo ứng thôi.
– Đúng vậy, mày nói đúng lắm, bọn nó tưởng làm ăn với Trung quốc mà dễ sao?
– Cứ chờ xem, rồi có lúc phải nhảy xuống sông bơi qua Hồng Kông kêu cứu lần nữa.
Đây là câu nói mỉa mai nhắc tới chuyện từng xảy ra trước kia.
Thời Trung Quốc mới thành lập, băng đảng xã hội đen là đối tượng bị tập trung vây bắt, nhiều người trong Hội Tam Hoàng phải nhảy xuống sông Thâm Quyến bơi sang Hồng Kông để trốn.
Đàn em ở xung quanh phụ họa:
– Đúng vậy đại ca, mấy thằng ngu ấy sớm muộn gì cũng phải trả giá.
Những lời an ủi khiến cho sắc mặt Trương Mưu dễ chịu hơn một chút.
Dù sao cũng là trùm băng đảng một thời, nay phải bỏ chạy mất dép khỏi hang ổ không phải chuyện dễ chấp nhận với y.
Bỗng ngay lúc này, hai chiếc ô tô đi tới và dừng lại ngay trước cửa quán bar.
Trái tim của Trương Mưu bỗng đập liên hồi một cách bất thường.
Từ trên xe Ford màu đen, bước xuống mười người áo vest ồ ạt chạy xuống cực kỳ vội vàng, tay để trong áo, tác phong không giống người thường.
Trương Mưu lập tức biết có vấn đề, hét to lên:
– Mau nằm xuống!
Nói xong, hắn ta vội vàng nhảy ra sau quầy ba và trốn tránh.
Đùng đùng đùng….
Một loạt đạn nã bằng bằng kèm theo những tiếng la thất thanh vang lên trong quán bar.
Máu đã đổ, người dân chạy toán loạn, các tay súng thì miệt mài bắn giết cho tới nửa tiếng sau khi cảnh sát khoan thai tới du lịch thì mới rút đi.
Sáng hôm sau, báo chí đăng tin có một vụ xô xát nhẹ giữa các băng đảng Trung Quốc làm mười lăm người chết tại quán bar Phương Đông.
Còn Trương Mưu, anh ta đang nằm băng bó trong một bệnh viện tại Washington, bên cạnh là Lý Thân và Đạt.
– Tôi quá ngây thơ rồi.
– Dù tôi có tới Mỹ để trốn đi nữa thì cũng bị truy sát.
Đạt lẳng lặng nghe những lời than vãn đầy uất ức của Trương Mưu.
Thực ra bản thân Trương Mưu cũng chẳng hiền lành gì, nếu để hắn ta đắc thế cũng sẽ làm y chang thôi, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, đạo lý này ai cũng hiểu.
Biết bao nhiêu nạn nhân đã phải chết dưới tay Trương Mưu nên Đạt không hề thấy tội nghiệp gã ta tí nào dù từng hợp tác.
Tuy nhiên, anh cần mối quan hệ và sự hiểu biết của hắn ta.
– Bây giờ anh hãy tĩnh dưỡng ở đây đi, sẽ không ai phát hiện đâu.
– Khi nào thời cơ chín muồi, tôi sẽ giúp anh trở lại.
– Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt!
“Người tốt sao?”
Đạt âm thầm bật cười, xoay lưng rời đi.
Lý Thân cùng đi ra ngoài.
– Tình hình ở Hồng Kông thế nào rồi?
– Thưa chủ tịch, toàn bộ vây cánh cũ của phe trắng đã bị nhổ hoặc trốn về Đài Loan.
– Kẻ thì chết, người ở tù, không ai thoát khỏi cuộc thanh trừng quy mô lớn có Trung Quốc hậu thuẫn.
– Phe đỏ mở được đường buôn lậu sang Trung Quốc đang cực kỳ bá đạo.
– Tuy nhiên, chúng cũng không dám đắc tội với tôi vì có ngài hậu thuẫn, hầu hết là chèn ép một chút khi ăn chia tiền bạc.
Đạt cười lạnh:
– Tiểu nhân đắc chí cần gì để ý.
– Chỉ là chút tiền lẻ thì cứ để cho họ, tự đến lúc có người dọn dẹp.
Lý Thân cúi đầu:
– Vâng, thưa chủ tịch!
– Còn nếu trường hợp được đằng chân, lân đằng đầu thì sao?
Băng đảng xã hội đen làm liều là chuyện không hề mới lạ, Lý Thân lo lắng cũng đúng.
– Có vấn đề gì thì nói với Thống Đốc Hồng Kông.
– Tiền chúng ta đang có nhiều quá không chỗ đốt đây, viện trợ an ninh cho Hồng Kông cũng khá ổn.
– Nội bộ của băng đảng xã hội đen không phải thống nhất một lòng, giết một hai con gà công nghiệp để làm gương cho cả trang trại là đủ.
Năm vừa rồi, nguồn lợi chính thống từ việc bán vàng và dầu trên thị trường phái sinh là con số khổng lồ.
Lợi nhuận về tay lên tới 450 triệu USD, đẩy thêm 100 triệu USD vào quỹ từ thiện khiến Đạt rơi vào nỗi sầu không biết tiêu tiền sao cho hết.
Đấy là còn chưa nói tới lợi nhuận buôn lậu khổng lồ được đặt ở quỹ đen Thụy Sĩ, Hồng Kông chờ rửa tiền.
Chỉ cần đẩy vài triệu USD cho chính quyền thuộc địa ở Hồng Kông của Anh thì đảm bảo muốn làm gì thì làm.
– Được rồi, đây chỉ là chuyện nhỏ.
– Quan trọng nhất, các chân rết ở bên trong Trung Quốc thế nào?
Lý do chính Đạt trọng dụng Lý Thân là muốn cài cắm Hoa Kiều làm chân rết bên trong Trung Quốc Đại Lục nhân lúc an ninh chính trị mất ổn định.
Thời cơ ngàn năm một thuở thế này mà không tận dụng thì quá kém.
– Đúng như ngài nói, sức khỏe của các lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc hiện tại càng ngày càng yếu.
– Dựa vào tin tức bác sĩ riêng truyền ra, hiện nay tổng bí thư đã ngày càng yếu ớt, ngay cả ăn uống hay nói chuyện cũng không còn đủ sức.
– Thủ tướng thì bị ung thư phổi, buộc phải giao lại quyền lực của mình.
– Trong tình hình như vậy, tôi đã âm thầm tuyển được tổng cộng 500 người bên trong Trung Quốc để hoạt động bí mật, tạo điều kiện cho họ buôn lậu, làm giàu hơn những người khác, có địa vị trong xã hội.
Đạt âm thầm gật đầu:
– Số lượng ổn, nhưng đã tiếp cận được ai có vai vế chưa? Chỉ có tiền thôi chưa đủ, thứ chúng ta cần là ảnh hưởng phần nào lên giới chính trị.
Lý Thân đáp lời:
– Thưa thủ tịch, chúng tôi đã chú ý lựa chọn những người có quan hệ trong chính quyền Trung Quốc, phần lớn là người nhà quan chức địa phương cấp thấp hoặc công chức nghỉ việc để thu nạp nhằm tận dụng quan hệ.
– Nhưng bởi vì dư âm từ cao trào cách mạng văn hóa vô sản, toàn bộ đội ngũ chính trị cấp cao tại Trung Quốc đều bị thanh lọc qua, không dám dính tới buôn lậu.
Cách mạng văn hóa vô sản là vấn đề nhạy cảm và phức tạp ở Trung Quốc.
Một mặt, nó quy chụp, đấu tố, thanh trừng lẫn nhau theo cách hưng phấn quá mức, để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng và sâu xa về mặt kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục.
Một mặt khác nó lại giải quyết những vấn đề kéo dài dai dẳng mà bình thường không thể giải quyết được như hủ tục bó chân, tệ nạn quan thương cấu kết buôn lậu, sự lạc lối tư tưởng…
– Xem ra, trong thời gian ngắn thì chưa thể hủ hóa toàn bộ quan chức cấp cao, cần phải từ từ
Đạt nhận ra có sự khác biệt so với Liên Xô, việc cài cắm chân rết vào Trung Quốc khó khăn và phức tạp hơn nhiều.
Ở Liên Xô, mọi người đều cảm thấy buôn lậu là chuyện bình thường, có thể chấp nhận được, bị bắt cùng lắm thì tịch thu hàng hóa.
Nhưng ở Trung Quốc, đây là chuyện nhạy cảm có thể ảnh hưởng tới tính mạng nên ai cũng rén, ghế càng cao càng sợ.