Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 117: Phân tách công ty và chi tiền viện trợ
Chương 117: Phân tách công ty và chi tiền viện trợ
– Đầu tiên là thành lập công ty quân sự tư nhân Đ&T Armor làm công ty mẹ, chia ra làm hai mảng, Smith làm giám đốc công ty con Jonh Wich, phụ trách mảng an ninh quân sự chất lượng cao, Nike làm giám đốc công ty con Captain, phụ trách mảng an ninh dân dụng cho các cửa hàng bình thường.
– Tiếp theo là công ty đồ điện gia dụng Đ&T Electronic…
– Công ty đóng tàu Đ&T Ship…..
– Công ty Đ&T Logistic phụ trách vận tải….
– Công ty Đ&T Investment phụ trách mảng bảo hiểm, tài chính…
Lần lượt, Đạt tách ra mỗi ngành, mỗi lĩnh vực là một công ty con riêng để tăng tính tự chủ và dễ bề quản lý.
Một tập đoàn lớn tỷ đô có độ khó quản lý không khác nào một quốc gia cỡ nhỏ cả.
Trên thực tế, nguyên năm 1973, Đạt không chia tách tập đoàn vì trọng điểm kinh doanh nằm ở mảng đầu tư tài chính, những mảng khác mới xây dựng khung dàn giáo sơ bộ, chỉ cần một trụ sở quản lý tại tập đoàn là đủ.
Tuy nhiên, sang năm nay, tình hình đã khác với bố cục toàn cầu hoàn thành.
Các công ty con phải bắt đầu sứ mệnh của mình ở nhiều nơi trên thế giới, trải khắp năm châu nên cần hoàn thiện sớm hệ thống quản lý phân cấp, phân tầng, tự chủ cao.
Không thể chờ tới lúc thay một cái bồn cầu ở tít bên hàn quốc cũng phải xin ý kiến chủ tịch tập đoàn thì nghe củ chuối lắm.
Đến khi Đạt đọc xong một danh sách dài hàng chục các công ty con, cả phòng hội nghị đều ngỡ ngàng, cảm giác có phần hơi khó tin.
– Chủ tịch, đầu tư quá dàn trải như thế này có ổn không, tôi cảm thấy chúng ta chưa đủ lực và vốn.
Đây là phản ứng chung của hầu hết mọi người, họ bắt đầu cảm thấy tham vọng của Đạt quá lớn, từ một tập đoàn tài chính chuyển sang tập đoàn đa ngành, đa lĩnh vực vốn đã khó.
Lại còn toàn là những ngành công nghiệp chủ chốt, nổi tiếng đốt tiền và khó làm, người khác cả đời chưa chắc hoàn thiện nổi một công ty, chẳng ai tin Đạt có thể làm được cả.
Nhưng Đạt là ai, cậu là trùm thương nghiệp từ kiếp trước, sẽ dễ dàng phạm phải sai lầm cấp thấp của nhà giàu mới nổi vậy sao?
Đáp án đương nhiên là không.
Cậu mỉm cười đưa hai tay lên trấn an mọi người:
– Vốn bao no.
– Chưa nói tới hàng tỷ USD tiền quỹ đầu tư Sword tôi đang quản lý, cũng chưa nói đến tập đoàn có thể bổ sung vốn nhờ một đợi IPO lên sàn chứng khoán.
– Chỉ riêng về quan hệ của tôi với Rostchild, JP Morgan và hàng hoạt các ngân hàng lớn cũng đã đủ đem về hàng chục tỷ USD đầu tư nếu cần.
– Mọi người quên tôi đi công tác châu âu để làm gì sao?
Lúc này, các giám đốc phòng ban mới nhớ tới bài báo đăng tin Đạt và quý tộc Rostchild đạt thành hợp tác.
Đồng thời chủ tịch JP Morgan cũng có lần khen Đạt là “thiên tài vạn năng” trên truyền thông.
Phải biết rằng tiền vốn hàng chục tỷ USD mà Đạt nói nhẹ bâng tương đương với chục cái đơn vị Đại Nam Cộng Hòa (tổng GDP ước tính của Đại Nam Cộng Hòa cho khoảng 2 tỷ USD.)
Nhìn tới đây đủ hiểu số tiền vốn này siêu to khổng lồ tới mức nào, đủ để làm bất cứ thứ gì.
Chính nhờ những điều này, cộng với tâm lý hào hứng sau đợt “chim mồi” của Đạt mới nãy mà họ bắt đầu tin tưởng kế hoạch điên cuồng cậu đưa ra.
– Mọi người không cần lo về vốn, thứ mọi người cần quan tâm là hiệu quả công việc.
– Còn về mặt kinh nghiệm và nguồn lực, tôi biết chúng ta chưa nên đứng ra làm độc lập ngay.
Đạt thẳng thắn thừa nhận vấn đề này, cậu không phải kiểu người chủ quan duy ý chí, hám công mê danh mà đao to búa lớn khi chưa cần thiết.
– Các công ty con của tập đoàn được lập ra là để liên doanh, hợp tác với những tập đoàn giàu kinh nghiệm ở nước ngoài như Samsung, Huyndai, Toyota, Toshiba, Leyland British…
– Chúng ta có vị thế, có nước Mỹ hậu thuẫn, có tiền vốn, có công nghệ, những thứ mà họ thèm muốn để mở rộng hợp tác, học hỏi, kiếm tiền.
– Nhờ có họ, chúng ta sẽ được hỗ trợ sẵn về nguồn lực, nhà xưởng, nhân lực, máy móc… trở thành cường cường liên hợp.
Nghe nói tới đây, mọi người đã bắt đầu mường tượng ra viễn cảnh tươi sáng phía trước.
Việc tự mình thành lập một hệ thống công nghiệp nó khác với việc hợp tác với một tập đoàn lớn đã có sẵn mọi thứ.
Nếu đi cùng với Samsung, Leyland… bọn họ có lòng tin sẽ làm được.
Nhưng có sự thật mà Đạt chưa từng nói.
Học hỏi là thật, nhưng không phải vì kiếm tiền mà vì để tương lai thành lập nguyên cả một hệ thống công nghiệp hiện đại bậc nhất Đông Nam Á ở Việt Nam, rồi xuất khẩu hàng hóa đi khắp nơi kiếm tiền cho người Việt.
Chỉ cần làm được điều đó, người Việt chắc chắn là giàu, Đạt cũng hoàn thành lời hứa của mình với tồn tại vĩ đại.
Đạt biết lợi thế của mình ở đâu, người giỏi buôn bán thì làm chuyện buôn bán, không cần lăng xăng qua lĩnh vực mình không am hiểu làm gì.
Nhờ vào kế hoạch hợp lý, mọi chuyện trong nội bộ công ty cũng được giải quyết.
Phần lớn giám đốc đều xoa tay hầm hè, mơ mộng về chức giám đốc công ty con quyền cao chức trọng, cực lực tán thành kế hoạch của Đạt.
Cuối buổi họp, Đạt yêu cầu những người đang phụ trách lĩnh vực đóng tàu, điện gia dụng và quỹ từ thiện ở lại họp riêng.
– Mọi người có biết tôi giữ mọi người ở lại làm gì không?
Ba người quay sang nhìn nhau, sau đó đồng loạt lắc đầu.
– Đầu tiên là Fiona, cô phụ trách phần quỹ từ thiện, dựa theo báo cáo, quỹ từ thiện năm nay là 45 triệu USD đúng không?
Bởi vì lợi nhuận lớn, tiền thuế phải đóng nhiều, thành ra quỹ từ thiện cũng nhiều theo.
– Dạ vâng, dựa theo kế hoạch cũ, chúng ta tiếp tục hỗ trợ Gardner cải tạo hệ sinh thái khu rừng, xây dựng trại trẻ mồ côi, trường học…
– Nhưng vì số tiền lớn, chương trình từ thiện đang rơi vào tình trạng thừa vốn, không biết xài bao nhiêu năm mới hết.
Phiền não của người giàu, tiền tiêu không hết.
Đạt gật đầu:
– Tốt, vậy thì điều chỉnh phân bổ khoản tiền từ thiện để hỗ trợ thâm nhập thị trường Đông Nam Á.
– Năm nay lương thực được mùa, hãy lấy danh nghĩa từ thiện, mua 10 triệu USD lương thực rồi gửi tới Đại Nam Cộng Hòa cho dân nghèo, nhớ là phải đưa tận tay thông qua quốc tế chứ đừng để quan chức tham nhũng la liếm.
– Tiếp theo là mua 10 triệu USD thuốc men, y tế, một nửa gửi tới Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, một nửa gửi tới Đại Nam Cộng Hòa thông qua tổ chức quốc tế.
– Tiếp đó viện trợ thêm 10 triệu USD cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa hồi phục cơ sở hạ tầng bị hư hại do bom mìn, năm nay họ được mùa nên không thiếu lương thực.
– Việt Nam đang là tâm điểm của khu vực Đông Nam Á, hành động này sẽ đổi lại rất nhiều danh tiếng cho tập đoàn.
Fiona cảm thấy hơi bất ngờ:
– Đại Nam Cộng Hòa thì dễ, nhưng…
Đạt hiểu ý Fiona, Hoa Kỳ đang cấm vận Việt Nam nên sẽ gặp rủi ro về mặt chính trị.
Nếu là cậu trước kia cũng chưa dám nhưng sau khi vào Hội Kín thì khác.
– Cô yên tâm, tôi đã bàn trước rồi, việc viện trợ nhân đạo này thông qua tổ chức quốc tế của Liên Hợp Quốc, không phải chúng ta trực tiếp làm.
– Hơn nữa, bản thân Hoa Kỳ cũng hứa sẽ cố gắng hàn gắn vết thương chiến tranh, bù đắp sai lầm nên sẽ không có vấn đề đâu.
Ở Hoa Kỳ, hình thái sản xuất nông nghiệp không giống như ở Việt Nam.
Ngành nông nghiệp tại đây không tồn tại nông dân mà chỉ có chủ trang trại khổng lồ cùng những tập đoàn thu mua và phân phối độc quyền theo “lãnh thổ” riêng.
Những trùm tài phiệt nông nghiệp, y tế… có thế lực và sức ảnh hưởng lên chính trường nên việc mua hàng từ họ sẽ tạo thành liên kết lợi ích.
Mà ở nước Mỹ, rất ít người dám chặn đường kiếm tiền của tài phiệt.
Đã nói đến vậy, Fiona cũng đành đồng ý:
– Dạ vâng! Thưa chủ tịch.
– Tiếp theo là David cùng Viktor, hai cậu phụ trách mảng Đóng Tàu và Điện Gia Dụng.
– Dự trù của tôi là hợp tác công nghệ với Nhật Bản, hai anh hãy chuẩn bị tài liệu đi cùng tôi sang Washington vào hai ngày sau, buổi tối.
– Biểu hiện của các anh sẽ quyết định vị trí của mình tại công ty con sau khi chia tách.
Lời nói đầy ám chỉ của Đạt khiến hai thanh niên càng thêm ao ước về giấc mơ giám đốc công ty và triệu phú đô la.
– Chủ tịch yên tâm! Cứ tin ở chúng tôi!
Họ gào lên trong ánh mắt của thương hại của Tiffany.
Nhà tư bản “độc ác” lại có thêm hai nô lệ bán mình.