Chương 116: Điều chỉnh tập đoàn
– Em dự định xây một trụ sở tầm 25 tầng ở tại New York.
– Tuy rằng có thể xây một tòa cao ốc chọc trời để làm tăng danh tiếng nhưng em cảm thấy như thế lãng phí và phô trương quá mức.
Tiffany đưa ra quyết định của mình và chỉ vào miếng đất trên bản đồ, ngay gần khu trung tâm của phố Wall, nhìn thấy tượng Nữ Thần Tự Do và New Jersey ở bên kia bờ sông.
Đạt âm thầm tính toán.
Thực ra nếu xét về lợi nhuận tận thu tối đa thì xây nhà cao tới trăm tầng sẽ tốt hơn vì tạo nên thương hiệu để cho du lịch, vay vốn, phát hành trái phiếu…
Tuy nhiên, bởi vì Đạt là người gốc Á, thân phận không thích hợp để phô trương và lùa gà vì dễ bị ghét nên xây nhà tầm trung ổn hơn, không cần thiết mạo hiểm.
Vị trí thì thà bỏ nhiều tiền kiếm chỗ đắc địa chứ đừng tiếc tiền chui vào trong hẻm nên lựa chọn của Tiffany là chính xác.
– Ok, cứ theo ý vợ hết!
– Em muốn làm thì cứ làm.
– Nhưng mai cùng anh đi về Washington nhé, chúng ta cần phải tiếp tục học nốt một thời gian rồi đăng ký vào Harvard.
– Đồng thời đi ăn tối cùng phái đoàn người Nhật.
Người Nhật có văn hóa tương đối giống châu á, họ thường cảm thấy người có gia đình đáng tin hơn nên mang theo Tiffany là cần thiết khi đàm phán.
– Vâng! Em nghe anh!
Đạt vỗ về Tiffany, sau đó dò hỏi chuyện công việc:
– Tình hình ở tập đoàn thế nào, có gặp khó khăn gì không?
Tiffany lắc đầu:
– Có một số công việc nhỏ thì em và Jane tự giải quyết.
– Chuyện lớn hơn thì để Jane bàn với anh đi.
Nói xong, Tiffany gọi điện cho Jane ở tầng 8 lên gặp mặt.
Một lát sau, tổng giám đốc Jane có mặt.
Lúc này, khuôn mặt của cô phờ phạc hẳn ra, vừa thấy mặt Đạt là mừng như bắt được vàng:
– Cuối cùng cậu cũng về rồi.
– Lạy chúa, giúp tôi với nào, tôi sắp hết thở nổi rồi.
Đạt bình tĩnh rót nước mời cô, chờ cô uống xong mới hỏi:
– Có chuyện gì vậy, chị cứ bình tình mà nói.
– Còn chuyện gì nữa, cậu làm chủ tịch thì sướng rồi, rảnh thì nhảy đây nhảy đó đi chơi, để lại tôi một mình lo cho nguyên cái tập đoàn khủng bố này.
– Chủ tịch của tôi ơi, tôi chỉ là một người có kinh nghiệm quản lý trong công ty tài chính thôi, gánh nặng thế này là quá sức rồi.
Jane bắn ngay một tràng kể nhục kể khổ, suốt khoảng thời gian này, cô thức khuya hơn chó, dậy sớm hơn gà, cày khổ hơn trâu vì lượng công việc quá nhiều.
– Với cả tôi cũng muốn đi đây đi đó, muốn thành lập sự nghiệp của mình cho nó mới mẻ.
Khi nói câu sau, đôi mắt Jane bắn ra ánh sáng lấp lánh đầy ước mơ, hiển nhiên có dư dả rồi muốn đi làm riêng một mình
Đạt không nói gì, khẽ vỗ vai cô:
– Được rồi, vậy thì tôi sẽ tuyển thêm nhiều người để xử lý.
– Còn cô, nếu muốn lập nghiệp, tìm kiếm thách thức thì có thể sang Mexico mở chi nhánh.
– Tôi cho cô toàn quyền quyết định, cứ thoải mái mà làm.
Hành động này khiến Jane bất ngờ không biết nói sao, mắt mở to đầy kinh ngạc.
Cô cứ nghĩ rằng Đạt sẽ tức giận mắng cô vô ơn nhưng không, cậu đã hoàn toàn chuẩn bị trước tinh thần về yêu cầu của Jane.
Trên thực tế, Đạt thừa hiểu năng lực Jane không đủ để điều hành cả siêu tập đoàn quy mô tỷ đô.
Nếu như Jane hiểu, cô đã sớm tuyển thêm các phó giám đốc hỗ trợ hoặc chia tách thành nhiều công ty nhỏ chứ không ôm đồm khổ sở như vậy.
Tuy nhiên, trước đó chỉ là giai đoạn tiền chuẩn bị nên Đạt cố ý để Jane thử sức, tự biết năng lực của mình ở đâu, sau này đỡ trách móc vì sao Đạt lại thay vị trí tổng giám đốc.
Nhưng cậu cũng không muốn bỏ lỡ tài năng của Jane nên đưa cô sang Mexico mở rộng thị trường là hợp lý.
Tất cả đều là những kỹ năng “ngự hạ” đầy kinh nghiệm chứ không phải tùy thích chỉ đâu làm đó.
– Mexico sao? Cậu định kinh doanh gì ở chỗ toàn thuốc phiện với cần sa ấy?
Jane vẫn chưa rõ cụ thể Đạt muốn gì nên hỏi lại.
– Mỹ đang cần bảo hộ công nghiệp nội địa, kiểu gì Mexico cũng sẽ trở thành nơi tập trung phá giá của Mỹ nên cô qua trước là vừa.
– Cô là người gốc la tinh, vừa phù hợp với văn hóa, vừa dễ giao tiếp, phối hợp quan hệ bên Mỹ, thành lập công ty xuất nhập khẩu, bán hàng công nghiệp như máy móc, thiết bị ở bển quá hợp luôn.
Jane là người gốc la tinh đến từ Colombia, rất dễ dung hòa với xã hội Mexico.
Nhưng có việc quan trọng mà Đạt tránh không nói trước là trùm ma túy Hoa Kỳ sẽ biến Colombia, Mexico thành thiên đường ma túy để bù lại lượng hàng bị mất ở tam giác vàng.
Khi ông trùm Mỹ cố ý chuyển giao tam giác vàng lại cho mafia Trung Quốc là đã có tính toán xây dựng trang trại thuốc phiện nơi khác rồi, nên Mexico sẽ có nhiều cái để vét trong những năm sau đó.
Chẳng qua chuyện này không thể nói công khai rộng rãi được, chỉ có thể ngầm hiểu.
Jane không biết chuyện này, cô nghĩ tới việc lập nghiệp ở Mexico cũng là thử thách đáng quý nên gật đầu đồng ý:
– Được thôi, tôi sẽ sang Mexico mở thị trường.
– Lỡ có lỗ thì chủ tịch cũng đừng có trách đấy.
– Không sao, tôi tự tin khả năng kiếm tiền của mình tốt hơn khả năng lỗ vốn của cô.
– Nói nghe ngứa gan chưa kìa.
…
Buổi chiều, các phòng ban bắt đầu cuộc họp trực tiếp đầu tiên với Đạt trong năm.
– Đầu tiên!
– Tập đoàn đã trải qua một năm kinh doanh cực kỳ thành công.
– Hiện tại, định giá tập đoàn Đ&T trên thị trường đã vượt qua con số tỷ USD, tất cả là nhờ sự đồng lòng giúp đỡ của công ty.
Định giá và quy mô không phải cứng nhắc theo tài sản gốc.
Bởi vì làm ăn có lãi, dù vốn chủ sở hữu hiện nay của tập đoàn Đ&T chỉ mới 350 triệu nhưng nhờ lợi nhuận khủng mà người ta định giá cao hơn gấp 3, 1 tỷ 50 triệu USD và quy mô kinh doanh cũng lên tới 1 tỷ USD (bao gồm cả nợ).
Đấy là còn chưa kể tới 2 tỷ USD trong quỹ Sword mà Hội Kín giao cho Đạt nữa nên nói thật, tiền với cậu không khác gì lá mít.
– Bây giờ, với tư cách chủ tịch hội đồng quản trị, tôi tuyên bố phát thưởng bổ sung thêm mỗi người 3 tháng tiền lương cho toàn bộ nhân viên đã công tác từ nửa năm trở lên.
– Về phần tổng giám đốc Jane, cô ấy sẽ được hưởng 0,1% cổ phần của tập đoàn, giá trị thị trường là 1 triệu USD.
– Xin mọi người cho một tràng pháo tay.
Sau khi Đạt nói xong, toàn bộ hội trường ngay lập tức vang lên những tràng pháo tay hoan hô giòn giã xen lẫn với tiếng bàn tán xôn xao:
– Lương ba tháng, kèo này thơm thế.
– Chậc chậc, tối nay về lại được làm nóc nhà một bữa nữa rồi.
– Sướng nhất vẫn là tổng giám đốc Jane, tự nhiên được cổ phần, làm ông chủ của chúng ta, triệu phú đô la.
Đối với người lao động, không có gì sung sướng hơn tiền thưởng.
Đối với giám đốc không có gì quan trọng hơn cổ phần.
Ngay cả Jane trước đó quyết tâm muốn đi ra làm riêng để thử sức cũng xẹt qua cảm giác hối hận, cô tưởng rằng lời hứa chia cổ phần năm nào của Đạt chỉ để lùa gà.
Đây chính là điều Đạt muốn, cậu luôn chủ trương dùng một khoản tiền lớn nuôi người top đầu để hấp dẫn cấp dưới phấn đấu đi lên.
– Vừa mới đây, tổng giám đốc Jane đã chủ động xin đi sang Mexico để tự mình mở rộng thị trường cho tập đoàn.
– Dự kiến là sẽ tiến hành vào tháng sau, khi đó vị trí tổng giám đốc sẽ để trống.
– Nếu ai cảm thấy bản thân đủ năng lực hoặc có bạn bè đều được tự do ứng cử và giới thiệu.
– Tôi sẽ không bạc đãi mọi người, có công ắt có thưởng.
Đây mới thực sự là quả bom nặng ký.
Chức vụ giám đốc kết hợp với 1 triệu USD giá trị cổ phần vừa rồi khiến mọi người xôn xao, mặc dù Đạt không nói nhưng mọi người cũng tự tưởng tượng ra cảnh phấn đấu làm giám đốc rồi sẽ được nhận cổ phiếu từ tập đoàn.
Một triệu đô la cổ phiếu ở thời kỳ này có sức nặng cực kỳ lớn, khiến cho các giám đốc phòng ban như phát cuồng.
Ai nấy chăm chăm nhìn vào ghế giám đốc, sẽ cố gắng làm việc như điên để giành lấy cái ghế ấy.
Nhận thấy hiệu ứng kích thích chim mồi đã đạt điều kiện, Đạt bắt đầu phổ biến một số cải cách:
– Đầu tiên, tập đoàn của chúng ta đang quản lý quá tập trung, dẫn đến cơ chế xơ cứng, thiếu linh hoạt, thiếu tự chủ, công việc ùn tắc ở lãnh đạo thượng tầng.
– Kể từ bây giờ, tôi sẽ tách ra nhiều công ty con và giao quyền tự chủ cho các giám đốc, mỗi công ty sẽ có hạch toán riêng và tăng cường việc tự chịu trách nhiệm, tập đoàn và công ty mẹ sẽ chỉ hỗ trợ ở mức cần thiết, sẵn sàng cách chức giám đốc hoặc xóa bỏ những công ty yếu kém, đề cao tính cạnh tranh.