Chương 114: Trở về Hoa Kỳ
Sau khi giải quyết xong công việc ở châu âu, Đạt quay về Hoa Kỳ vì Nhật Bản.
Mới nghe có vẻ vô lý nhưng cực kỳ thuyết phục vì thời này các doanh nghiệp Nhật phải lo sốt chạy sang Hoa Kỳ nói chuyện trước để Mỹ không tăng thuế lên hàng công nghiệp Nhật Bản, đặc biệt là ô tô.
Hai ngày sau, phái đoàn của Nhật Bản sẽ tới Washington DC để đàm phán với Mỹ.
Tiện đường, Đạt hẹn luôn gặp mặt với phái đoàn doanh nghiệp và chính phủ Nhật Bản ở Mỹ, dù sao cậu cũng cần phải về Mỹ xử lý công việc.
Nhắm mắt trên ghế Vip máy bay, Đạt cuối cùng cũng bình lặng một chút.
– Lần này về lại xem ra cần phải đi học một chút.
– Lông bông ngoài đường cả năm rồi, may là trường học Mỹ nếu không thì khó.
Cả năm nay, Đạt hầu hết thời gian ở nước ngoài chứ ít khi đi học ở trường, may mà là trường quý tộc tư thục chứ không đã bị gọi phụ huynh khẩn cấp cả trăm lần.
Nhưng cậu phải tận dụng cơ hội trời cho vào thời điểm khủng hoảng dầu mỏ để có tiếp cận được công nghệ lõi của Tây Âu và Nhật Bản.
Cơ hội chuyển mình chỉ đến một lần trong hàng chục năm.
Bây giờ đã xong, đến lúc Đạt có thể tập trung thư giãn, phát triển bản thân, sống hưởng thụ như một “nhà tư bản độc ác”.
Nhưng đột nhiên, một giọng nói vang lên bên tai.
– Cậu Đạt! Tôi có thể nói chuyện riêng với cậu một chút được không.
Đạt mệt mỏi mở mắt ra thì nhìn thấy một người khá quen mắt, tướng Nguyễn Cao Kỳ.
Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh tiếp viên đều được yêu cầu ra ngoài, hành khách thì không có ai do khu vực vip được bao trọn từ trước,
Rõ ràng, ông Kỳ đã cố ý sắp xếp, dành riêng chỗ cho cuộc nói chuyện bí mật.
– Sao ông lại ở đây vậy? Có việc gì quan trọng ở châu âu sao?
Đạt khá là tò mò, thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ hiện tại đã không còn là phó tổng thống, đáng lẽ không cần đi ngoại giao âu, mỹ làm gì.
Nguyễn Cao Kỳ hơi còng lưng xuống, ngập ngừng giống như muốn chỉnh lý tốt câu từ, sau đó thốt lên:
– Tôi muốn tránh mặt khỏi Đại Nam Cộng Hòa.
– Ông Thiệu tổ chức tiệc mừng hải chiến Hoàng Sa, coi đó là “chiến thắng” chúng tôi không chịu được việc cái mặt mình chình ình ở đó, tìm cớ tránh đi.
…
Đạt lại được thêm khoảng trống im lặng trước sự bá đạo trong từng hạt gạo của ông Thiệu.
Tàu chìm, mất đất, lính chết lại tổ chức ăn mừng chiến thắng, quả đúng là ông vua bốc phét, tổ nghề bạc bịp.
Không cần đoán cũng biết báo chí Đại Nam Cộng Hòa thời này bị Hoa Kiều thao túng chuẩn bị hô hào Hoàng Sa là “chiến thắng vĩ đại” để mị dân giúp ông Thiệu củng cố ngai vàng, một chiêu trò chính trị quen thuộc.
Lúc này, Đạt lại cảm thấy tội nghiệp thay cho ông Kỳ và một số tướng lĩnh còn lương tri.
Cho dù dân ngoại đạo như Đạt còn cảm thấy cao huyết áp khi đọc báo cáo chiến đấu.
Các tướng lĩnh trong Đại Nam Cộng Hòa mà không hùa theo Thiệu chắc phải cay đỏ dái, máu dồn lên não vì rõ ràng có thể đánh thắng lại bị ông Thiệu ép thua.
Ông Kỳ dường như đọc hiểu được cảm xúc trong ánh mắt của Đạt, càng thêm cúi đầu xấu hổ, ngượng miệng không biết nói gì.
Sau đó, ông ta rút một điếu thuốc ra hút, rồi đột ngột nói:
– Cậu có thể giúp tôi được không?
– Hãy để CIA bật đèn xanh cho chúng tôi “mời” ông Thiệu rời ghế!
– Chúng tôi không thể chịu được nữa rồi.
– Cậu biết không, các chiến sĩ ở sân bay Đà Nẵng đã sẵn sàng lên đường chiến đấu rồi, tất cả tướng lĩnh đều chắc chắn 100% thắng trận.
– Vậy mà ông ta lại hủy bỏ lệnh xuất kích chẳng vì lý do nào cả.
…
Tối hôm đó, Đạt xuống sân bay New York.
Ông Kỳ đã đi đâu mất tích, không còn thấy ở đây.
– Chính trị quả là phức tạp.
– Năm người mười ý, năm mươi lối, một trăm đường.
– Không phải ai cũng hài lòng với chính quyền Sài Gòn hiện tại.
– Nếu tận dụng, biết đâu…
Đạt âm thầm tính toán nhưng chưa vội quyết định.
Bởi vì cậu không phải là thiên tài chính trị, sở trường của cậu nghiêng về thương nghiệp hơn.
Thế lực hiện nay của Đạt về mặt kinh tế là rất lớn, không thể tùy tiện quyết định mà chưa lường trước hậu quả được, có lẽ Đạt sẽ tham khảo thêm ý kiến từ người khác nữa.
– Thôi không nghĩ nữa, tới trụ sở Đ&T trước.
Trải qua một năm phát triển, công ty Đ&T nay đã nâng cấp thành tập đoàn Đ&T với nhiều lĩnh vực kinh doanh khác nhau, trải rộng từ tài chính, ngân hàng, bảo hiểm cho đến thương mại, bán lẻ, an ninh.
Thậm chí gần đây còn đang mở rộng sang ngành máy tính, điện tử, bán dẫn…
Sức ảnh hưởng của tập đoàn Đ&T tăng cao tới mức mỗi một nhân viên được làm việc trong này đều ngẩng cao đầu tự hào khi trở thành một phần của Đ&T.
Khi bước ra bên ngoài, họ không khoe mình là da trắng, da đen, gốc ý, gốc Anh mà chỉ thống nhất rằng mình là “người của tập đoàn Đ&T”.
Bạn bè hâm mộ, bố mẹ tự hào, họ hàng xúm lại, địa vị xã hội nâng cao, gái theo cả đàn, trở thành tài nguyên ẩn hình cho tập đoàn thu hút nhân tài.
Đạt vừa tới cửa trụ sở, nhân viên bảo vệ đã bước tới ân cần mở cửa xe và hỏi:
– Thưa ngài, chúng tôi là tập đoàn Đ&T, nếu ngài cần, chúng tôi sẽ đậu xe giúp ngài.
– Không cần đâu, tôi có tài xế riêng.
– Hôm nay, giám đốc có tới không?
Đạt khá hài lòng với sự niềm nở của nhân viên bảo vệ dù anh ta không nhận ra thân phận của mình, ngẫu hứng thử một chút.
Bảo vệ nghe đến đây, sắc mặt hơi sượng một chút, sau đó cười hì hì:
– Dạ! Tôi chỉ là bảo vệ quèn thôi, làm sao biết chuyện của các quý nhân được.
– Ừ, vậy tôi đi trước!
Đạt không nói gì thêm, gật đầu rời đi.
Trên thực tế, bảo vệ đương nhiên biết giám đốc có tới hay không, nhưng làm sao có thể tiết lộ hành tung giám đốc cho người lạ mặt được.
Còn vì sao chủ tịch tập đoàn lại lạ mặt với nhân viên là do Đạt lo tung tăng đi chơi bên ngoài nhiều quá nên thành ra ở tập đoàn rất ít người biết mặt.
Chờ Đạt rời đi, bảo vệ lấy bộ đàm báo cáo với cấp trên:
– Dạ vâng! Có một đối tượng mặc vest đen, tuổi dưới 20, lạ mặt, hỏi thăm về giám đốc. Bên cạnh có vệ sĩ đô con, trông giống quân nhân xuất ngũ.
– Mọi người chú ý, không được có hành vi lỗ mãng nhưng cũng phải chú ý, ai thấy đối tượng lạ thì nhớ báo cáo, tránh nguy cơ tiềm tàng với nhân viên và trụ sở công ty.
Những thành viên khác trong tổ bảo vệ nhẹ gật đầu:
– Vâng! Tổ trưởng.
Đạt đi trước, Drake theo sát phía sau, ghé vào tai Đạt.
– Thưa chủ tịch, có vài người âm thầm quan sát ngài, có lẽ do không biết thân phận.
– Cứ kệ họ đi, để xem năng lực nghiệp vụ phát triển tới đâu rồi.
Lúc này, Đạt bắt đầu có cái cảm giác vui vẻ của nhà vua đi vi hành, nhìn thấy con dân của mình chăm chỉ làm việc vậy.
Cho đến khi bị chặn lại ở lối lên cầu thang máy thì mới tắt nụ cười, không còn vui nữa.
– Thưa ngài, đây là khu vực nội bộ của tập đoàn, yêu cầu có thẻ công tác hoặc hẹn trước.
Nữ nhân viên lễ tân liếc xuống vùng ngực trống không của Đạt, bình tĩnh đáp lời.
– Xin hỏi ngài có hẹn trước với ai không để chúng tôi kiểm tra lại danh sách.
Đạt lúc này mới quay sang xung quanh tiền sảnh nhìn những người khác.
Không biết từ lúc nào, tất cả nhân viên của Đ&T đều phải có thẻ công tác và mã số riêng, quản lý còn nghiêm ngặt hơn cả cảnh sát.
Các đối tác, khách hàng thì xếp hàng lấy thẻ dựa trên lịch đặt trước nếu muốn lên tầng trên.
– Đúng rồi, hình như mấy tháng trước Jane có nói chuyện này với mình, quy mô tập đoàn quá lớn, cần phải quy chuẩn hóa hệ thống để đảm bảo an ninh khu vực nội bộ, mình bận quá quên béng đi mất.
Đạt vỗ đầu một cái, sực nhớ ra là đã từng nghe rồi mà quên, cậu quay sang nói với lễ tân:
– Tôi không có hẹn trước, cũng không có thẻ nhân viên.
– Nhưng tôi là chủ tịch tập đoàn, các cô không biết à?
Phản ứng đầu tiên của lễ tân là không tin, đôi mắt viết rành rành hai chữ “hoài nghi” trên mặt.
Tuy nhiên, với tố chất lễ tân chuyên nghiệp được huấn luyện nội bộ mấy tháng liên tục, cô ấy không tỏ thái độ ngay để tránh gây cảm giác khó chịu, thiếu chuyên nghiệp mà cúi chào:
– Xin lỗi, mong ngài chờ một chút, để chúng tôi kiểm tra lại.