Chương 112: Hải chiến Hoàng Sa
Có thể trách người dân Đông Âu và Liên Xô sao?
Không thể, họ chỉ là người dân bình thường, cái gì có lợi cho bản thân thì phải làm, việc mua ti vi màu, ô tô ở chợ đen hay thưởng thức gà rán, cô ca là ao ước cả đời của họ khi đã được chu cấp đủ đầy những nhu cầu thiết yếu khác, còn chuyện lớn tầm cỡ quốc gia thì sao người dân bình thường hiểu.
Làm sao họ biết những món đồ sử dụng bình thường hàng ngày có thể dẫn tới phá sản kinh tế quốc gia, thậm chí là quốc gia sụp đổ.
Nếu có trách thì chỉ có thể trách các nước Đông Âu và Liên Xô quá chủ quan, không nhận thấy điểm yếu và tìm cách khắc phục.
Nền kinh tế kế hoạch không thể tương dung với buôn lậu được, việc để tình trạng buôn lậu trở nên phổ biến vốn đã là sự suy yếu rõ ràng của chính quyền.
– Họ có hai lựa chọn, hoặc là sửa đổi theo hướng tôn trọng thị trường, thả nổi giá lương thực, nhu yếu phẩm… làm giảm thâm hụt thương mại và kích thích sản xuất giống phương án của Lê Nin thời Liên Xô mới thành lập.
– Phương án thứ hai, dùng sức mạnh quân sự tuyệt đối, lấy máu và sắt dẹp bỏ hoàn toàn chợ đen theo cách của Stalin, nhưng cách này sẽ gây ra nhiều tai tiếng và ý kiến trái chiều, cũng không phù hợp với tình hình hiện tại.
– Đáng tiếc, không ai đủ tỉnh táo để thi hành một chính sách hợp lý cả.
Đạt lắc đầu bước ra khỏi nhà thờ, ngẩng đầu nhìn ánh nắng vàng chiếu xuống đường trong một buổi chiều tại Thụy Sĩ.
Ở phía xa, Thomas đang vui đùa cũng những đứa trẻ mồ côi, có đứa trèo lên cổ anh đòi chơi trò tên lửa.
Người dân lần lượt tới cầu nguyện, trang nghiêm và khẩn thiết hết mức.
Trong đen có trắng, trong trắng có đen.
Đúng sai… ai có thể nói rõ được.
Ngày 5 tháng 11, Ả Rập tuyên bố cắt giảm sản lượng dầu mỏ.
Ngày 9 tháng 12, Tiếp tục cắt giảm thêm sản lượng dầu mỏ.
Giá dầu lập tức tăng phi mã lên 12 USD/ thùng.
Chính phủ Hoa Kỳ thiết lập hệ thống tem phiếu xăng dầu, hạn mức tiêu thụ điện trong tình trạng khan hiếm để kiểm soát giá cả.
Chính phủ tây âu cũng làm tương tự, thậm chí nghiêm ngặt hơn với việc quy định phạt tù nếu dùng nhiều điện ở một số nơi.
Chính phủ Nhật Bản buộc phải chuyển đổi theo hướng công nghệ cao và giảm bớt công nghiệp nặng như điện tử, bán dẫn…
Trong tình trạng căng thẳng như vậy, ít ai chú ý đến một mẩu tin nho nhỏ về cuộc xâm lược trên biển ở châu á.
– Cái gì, quần đảo Hoàng Sa đã bị mất vào tay Trung Quốc vào ngày 19 tháng 1 năm 1974?
Ngày 20 tháng 1 năm 1974, khi đang bận họp bàn với các tài phiệt châu âu, Đạt đã phải nghe tin sét đánh giữa trời quang này từ ông Ẩn.
Hôm nay là chủ nhật, rõ ràng Trung Quốc đã chọn lựa khởi binh vào thứ 7, chủ nhật để tránh truyền thông chú ý, một nước cờ tinh tế của người hiểu rõ xã hội âu mỹ.
– Cụ thể thế nào? Trung Quốc huy động bao nhiêu tàu chiến, bao nhiêu máy bay, có trăm chiếc không? Kết quả ra sao?
Đây là câu hỏi đầu tiên của Đạt.
Mặc dù biết thượng tầng Mỹ – Ngụy muốn bán Hoàng Sa cho Trung Quốc nhưng ít nhiều gì cũng phải gây thiệt hại vì Đại Nam Cộng Hòa có tới 120 máy bay phản lực xịn đậu tại sân bay Đà Nẵng cùng nhiều tàu chiến hiện đại vượt trội.
Nhưng phía bên kia, ông Ẩn chỉ có thể cố nén run giọng trả lời:
– Phía Trung Quốc toàn thắng dễ dàng, toàn bộ binh lính trên đảo chủ động đầu hàng mà không bắn một viên đạn nào.
– Ngày 18 tháng 1, cố vấn Mỹ được điều lên đảo thông qua tàu HQ-16 ngay trước 1 ngày Trung Quốc chiếm đóng.
– Không biết cố vấn Mỹ nói cái gì, toàn bộ binh sĩ Đại Nam Cộng Hòa được lệnh đầu hàng, tụt quần ra vẫy và bị đưa về Trung Quốc.
– Một vài người sau đó có đi tìm viên cố vấn Mỹ ấy để hỏi cho ra nhẽ thì được biết viên cố vấn này được Trung Quốc mời ở chỗ riêng, nghe nói là dự tiệc mừng công với quan chức Trung Quốc, không gặp được.
Thể chế quân đội Đại Nam Cộng Hòa là cố vấn Mỹ chỉ đạo cao nhất, sĩ quan ngụy phải nghe lệnh theo cố vấn Mỹ vô điều kiện nên Đạt hiểu đây là Mỹ đã đi đêm với Trung Quốc, trực tiếp yêu cầu sĩ quan đồn trú trên đảo đầu hàng mà không được bắn trả.
– Vậy còn tàu chiến, máy bay thì sao?
– Chẳng lẽ đứng nhìn làm cảnh?
– Không phải, 4 tàu của Đại Nam Cộng Hòa là HQ-4, HQ-5, HQ-10, HQ-16 được điều động chiến đấu với 4 tàu cổ lỗ sĩ của Trung Quốc.
– Chỉ riêng hai tàu HQ-10, HQ-16 đi tiên phong là đã đủ đánh tan 4 tàu Trung Quốc, khiến họ thất bại rồi, báo cáo Trung Quốc nói rằng 4 tàu của họ đã bị hư hỏng nặng, không thể chiến đấu.
– Hai tàu HQ-4 và HQ-5 cứ đứng ngoài cũng được, không ai cần họ đánh cả.
HQ-10 và HQ-16 là tàu hộ tống, tuần dương hạm nên đi đầu, còn HQ-4 và HQ-5 chở các sĩ quan thân Mỹ núp lùm phía sau.
Đây là một tính toán sai lầm của thượng tầng Mỹ – ngụy, bởi vì quen bị quân giải phóng bón hành rồi nên họ cứ tưởng lính Đại Nam Cộng Hòa cùi bắp lắm, ai ngờ đấm Trung Quốc không trượt phát nào.
– Nhưng mắt thấy Trung Quốc sắp thất bại, đại tá Hà Văn Ngạc không thể chờ đợi được, vội vã ra lệnh tàu HQ-4 và HQ-5 nã đạn vào đồng đội là tàu HQ-16 và HQ-10 để hỗ trợ quân Trung Quốc.
Đạt có thể nghe thấy một giọng cười ra nước mắt của ông Ẩn.
Ai mà ngờ được kẻ mang tiếng đồng đội lại đâm sau lưng hiểm ác vì lợi ích của ngoại bang như vậy.
Nhưng câu chuyện của ông Ẩn còn chưa kết thúc.
– Sau khi bắn cháy HQ-10 và HQ-16, hai tàu HQ-4 và HQ-5 ung dung trở về báo cáo là chiến đấu “anh dũng” với hàng trăm báy bay và hàng chục tàu chiến Trung Quốc để lấp liếm.
– Hải quân Mỹ cũng nói là ra đa của họ dò thấy hạm đội “hùng mạnh” của Trung Quốc.
– Nếu không phải Lê Văn Thự, chỉ huy của tàu HQ-16 còn sống trở về từ cõi chết thuật lại sự thật ràng không có tên lửa, máy bay nào cả thì chẳng ai hay biết gì.
– Nhưng đó chưa phải tồi tệ nhất.
– Cậu biết không, hạm đội 7 của Mỹ đứng nhìn từng thuyền viên Đại Nam Cộng Hòa chết chìm một cách sung sướng mà không chịu cứu giúp dù chỉ là cứu giúp nhân đạo.
– 120 máy bay phản lực bị cấm cất cánh theo lệnh của Mỹ và ông Thiệu.
Hệ thống vũ khí máy bay của Mỹ luôn có đặc thù là Mỹ có quyền quyết định xuất kích hay không, dù là Đại Nam Cộng Hòa mua về nhưng Mỹ không cho cũng không được quyền cất cánh.
Mà 120 máy bay F-5 thời đó đang là sức mạnh áp đảo, chỉ cần đưa ra Hoàng Sa là toàn bộ tàu Trung Quốc ít ỏi sẽ bị đánh chìm, bất kỳ ai hiểu về quân sự đều biết điều ấy.
Đáng tiếc, Đại Nam Cộng Hòa không có quyền tự chủ, Mỹ ho một tiếng là vội vàng đầu hàng Trung Quốc.
– Tôi biết mình không nên nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chút, thực sự tướng Weyand đang nghĩ gì vậy?
– Tại sao lại đối xử với chúng tôi như thế?
Về nguyên tắc, đáng lẽ ông Ẩn không nên hỏi thế này.
Nhưng thực sự là hành động của giới chóp bu Mỹ – Ngụy thực sự quá đáng.
– Không liên quan đến tướng Weyand.
– Tướng Weyand xuất thân lục quân, không quản được hải quân và không quân.
– Tôi chỉ có thể nói cho ông như vậy thôi.
Nói xong, Đạt vội vàng cúp điện thoại để tránh việc lộ cơn giận phun trào trong từng hơi thở.
Đạt đã đánh giá thấp sự vô liêm sỉ của giới chóp bu Đại Nam Cộng Hòa.
Họ sẵn sàng nã pháo vào đồng đội để lấy lòng Trung Quốc, đủ để thấy đớn hèn đến mức nào.
Thật tội nghiệp cho những người tầng chót không hay biết gì, bị bè lũ chóp bu giết chết bằng phát đạn phản bội phía sau lưng.
Lúc này, dưới chân Đạt cũng xuất hiện một bức thư do Lý Thân gửi tới, trong đó ghi:
– Sau khi Đại Nam Cộng Hòa thất bại, Đặng Tiểu Bình đã trực tiếp chỉ đạo cho Quân khu Quảng Châu tiếp tục đánh chiếm các đảo Hoàng Sa, Hữu Nhật và Quang Ảnh, hoàn thành kiểm soát toàn bộ quần đảo Hoàng Sa.