Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 379: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (1)
Chương 379: Thảm sát Nam Kinh, Việt – Nhật tuyên chiến (1)
Muốn nói trong khối đế quốc tư bản có ai muốn cản bước Đức nhất phải kể đến Pháp.
Với vai trò là hàng xóm từng bị Đức đấm bầm mặt tím mũi, Pháp chưa bao giờ muốn Đức trở thành một cường quốc hùng mạnh.
Ngay khi mâu thuẫn Đức – Ba Lan bùng nổ, Pháp thể hiện rõ lập trường muốn bảo vệ Ba Lan, bằng cách ký hiệp đinh tương trợ lẫn nhau với Ba Lan nhưng vấn đề cốt lõi vẫn ở chỗ đế quốc Anh không muốn thanh trừng Đức Quốc Xã, hy vọng Heidler tấn công Liên Xô.
Mà ở châu âu lúc này, đế quốc Anh mới là người quyết định.
Bởi thế nên dù Liên Xô có cử phái đoàn kêu gọi thành lập liên minh chống Đức thì đế quốc Anh vẫn từ chối và bí mật liên hệ với Đức Quốc Xã nhằm khuyên đứa con ngoan ngoãn nghe lời.
Chẳng qua Liên Xô cũng không ngu, họ cùng lúc cử phái đoàn bí mật tới gặp Heidler để đàm phán, phòng ngừa trường hợp xấu nhất đế quốc Anh quyết tâm chống Liên Xô bằng mọi giá.
Vốn dĩ theo dòng lịch sử đã biết ở thế giới trước thì đây sẽ là ngòi nổ tạo ra thế chiến khi Đức quay xe.
Nhưng vận mệnh là thứ mà không ai nắm bắt được.
Ở thế giới này, Nhật Bản mới là kẻ kích nổ thể chiến.
Tất cả bắt đầu với một sự kiện sặc mùi máu tanh: “Thảm sát Nam Kinh”.
Nam Kinh, Đại Hạ Dân Quốc.
Bầu trời xám xịt một màu đen u ám che khuất bầu trời, xen lẫn với những rặng máu kéo dài thành tuyến nhỏ giọt như huyết lệ.
Đám cháy ai oán bốc khói nghi ngút bốn phương tám hướng do Tưởng tạo ra trước khi bỏ chạy không khiến bất kỳ ai chú ý.
Tất cả dân Nam Kinh trên đường phố đều cúi đầu nhìn đất, sợ ngẩng mặt lên thấy điều không nên thấy bị diệt khẩu.
Mà thực tế trên phố cũng không có bao nhiêu người, phần lớn đều đang trốn trong phòng dưới lệnh giới nghiêm của quân Nhật, bịt miệng khóc thút thít hi vọng ngay mai trời sáng lên.
Không sai, Nam Kinh giờ đang bị Nhật Bản kiểm soát.
Trận Thượng Hải đã kết thúc ba ngày trước với kết quả thảm bại dành cho Tưởng Giới Thạch.
Tổng cộng nửa triệu quân nhân ngã xuống trên chiến trường, một triệu dân thường chết hoặc mất tích biến trận Thượng Hải thành cối xay thịt khét tiếng nhất tại châu á.
Với tổn thất như vậy của Tưởng, không có lý do gì Nhật Bản không thừa thế chiếm đóng Nam Kinh, thủ đô của Đại Hạ, tuyên bố sự áp đảo của mình và tuyên bố sự thống trị trên toàn Đại Hạ.
Dù sao một triệu lính Nhật bao gồm cả tay sai Mãn Châu đã tập kết tại Thượng Hải nằm ngay sát Nam Kinh, tiện đường công tác có xíu, cớ sao không làm.
Còn phía Tưởng?
Ông ta đã lên xe di tản từ trước đó cùng với tam đại gia tộc khác, tiếp tục cuộc sống tài phiệt xa hoa, bỏ lại Nam Kinh cho quân Nhật thích làm gì thì làm.
Dù sao chỉ còn dân đen ở lại.
Và binh lính Nhật có thể làm gì?
Đáp án là hãm hiếp, cướp bóc, giết người.
Trong tất cả các quốc gia tham gia thế chiến, phát xít Nhật là kẻ duy nhất thi hành chính sách nô lệ tình dục, bắt những thiếu nữ trẻ, đẹp vào các trại tập trung để hiếp dâm tập thể ngày qua ngày.
Thậm chí.. nó có thể diễn ra công khai giữa đường phố.
Ví dụ như hiện tại.
– Đừng!
– Đừng, tôi đã có chồng rồi, hãy tha cho tôi!
Một giáo viên người Đại Hạ đang trốn ở trong nhà bị lính Nhật Bản túm tóc lôi ra ngoài, chồng bị đánh nằm sấp mặt ngay cạnh để tận mắt chứng kiến cảnh vợ bị xâm hại.
Mặc kệ những lời van xin thảm thiết, hai binh lính Nhật thuần thục xé váy, chia ra làm hai người, một người khóa cổ khống chế, một người khác đè ra hiếp, sau đó thì đổi vai tiếp tục bạo hành thêm lần nữa.
Tất cả đều được trình diễn như một bản JAV sống động giữa thanh thiên bạch nhật, vô số người đi đường qua lại mà lính Nhật không thấy ngại chút nào.
Điều đó thể hiện việc hãm hiếp, cưỡng bức đối với lính Nhật là chuyện thường xảy ra, đã quen thuộc từ lâu.
Những người đi đường xung quanh chỉ biết cúi mặt nhìn xuống đường, lẩm bẩm trong miệng:
– Không nhìn thấy gì cả!
– Không nghe thấy gì cả!
Chờ đến linh lính Nhật chơi chán rồi, xách cô gái như xách lợn vứt lên trên một chiếc xe vận tải có song sắt.
Bên trong có vô số phụ nữ trẻ đẹp, nhỏ nhất tới mười hai tuổi, chuẩn bị đưa đi giải khuây cho lính Nhật.
Đáng lẽ họ phải có một tuổi thơ vui vẻ, ngọt ngào dưới mái trường thân thương, thầy cô và bạn bè lứa học trò.
Nhưng tình hình hiện nay, họ chỉ có thể sống u uất với thân phận nô lệ tình dục, phụ nữ giải khuây trong các trại tập trung, ngày ngày bị lính Nhật luân phiên chà đạp.
Bỗng có cô gái nhìn thấy người quen, vội vàng bò ra song sắt, vươn tay ra ngoài:
– Cứu con!
– Cứu con với!
– Thầy ơi, cứu con!
Đối tượng được cầu cứu không phải người Đại Hạ mà là một giáo sư người Anh dạy ngoại ngữ tên James.
Cô gái là sinh viên ngoại ngữ, học trò cưng của giáo sư nên khi nhìn thấy liền giống như người chết đuối vớ phải tấm gỗ, liều mạng nắm lấy.
Trong mắt cô bé tràn ngập hi vọng bởi phát xít Nhật và Anh là đồng minh thân thiết.
Giáo sư James nhìn thấy cảnh này, trong mắt lộ rõ vẻ thông cảm, bước chân không tự chủ hướng về phía tiếng kêu cứu.
Tuy đế quốc tư bản tham lam và độc ác nhưng không phải người dân nào cũng vậy, James vẫn mang trong mình trái tim nhân hậu, ấm áp của người làm thầy.
Những cô gái khác thấy vậy, tưởng có cơ hội, vội vàng lao tới song sắt, vươn những cánh tay loang lổ vết bầm tím ra ngoài kêu gào:
– Cứu!
– Cứu với!
Hình ảnh này mới thật sự đáng để cảm động, thương xót cho thân phận phụ nữ chứ không phải trào lưu độc hại nào đó.
Nhưng sự thực rất nghiệt ngã, lính Nhật bước ra cản James lại:
– Tránh ra!
– Đây là gián điệp Đại Hạ, nếu ông còn cố ý xông tới, chúng tôi sẽ bắt cả ông.
Cùng lúc đó, lính gác cũng đóng cửa lại, cho xe vận tải nổ máy tiếp tục chuyến hàng nô lệ tình dục tới trại tập kết, Jame thấy vậy vươn tay ra muốn cản:
– Khoan đã! Có hiểu lầm gì chăng?
– Trong đó có cả trẻ em, học sinh, sinh viên nữa, họ không phải người của quân đội Đại Hạ!
Đối với người phương tây thì cô gái mười hai tuổi vẫn là trẻ em, không giống Nhật Bản coi như đủ trưởng thành để giao phối.
– Không có nhầm lẫn gì ở đây cả!
– Nếu vô tội thì chúng tôi sẽ thả họ.
– Bây giờ thì tránh ra!
Người lính Nhật kiên trì cản lại, James chỉ có thể trơ mắt nhìn cô học trò nhỏ nhắn của mình và những người khác dần rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
Cho dù dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết họ sẽ phải trải qua địa ngục khủng khiếp thế nào.
Nhưng James không thể làm gì được.
Lính Nhật không bắn chết ông ta đã vì nể nang đế quốc anh lắm rồi.
Cứ nhìn những hàng tù nhân bị người Nhật bắt bớ áp giải đi chém đầu tại hố chôn tập thể là biết.
Bất kỳ ai dám nhìn thấy, nghe thấy hay bàn về những chuyện tương tự vừa rồi đều là phần tử khủng bố chống lại thế giới siêu tự do, siêu dân chủ,.
Những thanh Katana sắc bén cứ liên tục giơ lên chém xuống từng người, từng người một trong hàng ngũ nạn nhân kéo dài không thấy điểm cuối.
Xác bị vứt xuống một hố sâu rộng chồng chất lộn xộn như một bãi rác công cộng được làm xuề xòa.
Trong số nạn nhân, không thiếu những đứa trẻ chỉ mới mười tuổi hoặc ông lão già lụ khụ, tất cả đều thành vong hồn dưới đao để giải tỏa áp lực cho lính Nhật.