Chương 378: Trận Thượng Hải (6)
– Ầm!
Một viên đạn khai hỏa từ hộp sắt lù lù gần đó ẩn sau những vách tường.
Viên đạn xoáy thẳng vào vị trí tiếp tháp giữa tháp pháo và thân xe tăng, đánh bay tháp pháo lên trời.
Chưa dừng lại ở đó.
Toán lính Nhật chờ sẵn sau xe tăng chạy ra ngoài với súng phun lửa trên tay.
Phừng phừng!
Ngọn lửa cháy bỏng tiếp xúc với khí gas nhanh chóng bùng lên thành cơn bão thiêu rụi mọi sinh vật gốc cacbon trước mặt..
Những tên lính Đại Hạ vốn đang ngáp ngáp vì bị trúng độc, nay lại chịu cảnh đốt cháy hết da thịt, trơ xương lộ ra ngoài, kêu gào thảm thiết tê tái tim gan.
– Á đau, đau chết tôi mất!
– Cứu tôi!
– Cứu cứu!
– Ứ ứ…khục!
– Giết tôi đi!
– Đau quá! Giết tôi đi!
Cơn đau đớn của da thịt bỏng cháy dằn vặt những tên lính Đại Hạ đến chết đi sống lại.
Phải biết, thiêu sống là một trong những hình phạt thảm khốc nhất ngay cả trong thời trung cổ hắc ám.
Nhưng chiến trường không có sự thương hại, đáp lại họ chỉ là những phát súng kết liễu lạnh lùng cho đến khi tiếng kêu la tắt hẳn.
Chỉ trong chớp mắt, cả đại đội bao gồm xe bọc thép bị tận diệt không chừa một ai.
Từ trong sương mù, lính Nhật Bản đeo mặt nạ phòng độc từ từ bước ra, dùng lưỡi lê đâm vào thi thể, đảm bảo tất cả đã chết
Cho dù mùi thịt nướng khét rất khó chịu nhưng lính Nhật vẫn nghiêm túc chấp hành theo quy trình, mặc kệ dạ dày cuồn cuộn như sóng gầm.
Tình cảnh tương tự diễn ra khắp Thượng Hải, máy bay, xe tăng của Đại Hạ Dân Quốc bị Nhật Bản đánh chặn với lực lượng tiếp viện áp đảo.
Riêng máy bay, số lượng Nhật Bản có gấp ba lần phía Đại Hạ, lại còn là loại một tầng tiên tiến hơn, dễ dàng đánh rơi hơn một trăm máy bay cổ lỗ sỉ Mỹ Đế thải ra.
Tất cả cho thấy không phải đế quốc Anh đổi ý ưu ái Đại Hạ mà do Nhật Bản đã hoàn thành công tác chuẩn bị chiến tranh, chờ Đại Hạ tự chui đầu vào rọ.
Từ ba ngày trước, Nhật Hoàng đã động viên khẩn cấp và cử ba lữ đoàn lục quân tiếp viện Thượng Hải.
Đến ngày hôm qua vừa tới nơi, đồng thời ngầm liên hệ với Anh Quốc đưa Đại Hạ vào bẫy, dồn tổng lực vào Thượng Hải, tạo điều kiện Nhật Bản tiêu diệt sạch lực lượng quân đội chuyên nghiệp ít ỏi của Đại Hạ.
Tuy Đại Hạ đông dân nhưng binh lính chuyên nghiệp lại không nhiều do chịu sự kiểm soát của đế quốc Anh nên tính ra hiện tại Đại Hạ lỗ sấp mặt.
– Báo cáo tổng thống
– Chúng ta đã bị phục kích bởi Nhật Bản, họ được tăng viện mạnh mẽ với xe tăng và lục quân.
– Bên ta tổn thất nặng nề.
Phụ tá báo cáo với sự thấp thỏm trong lòng.
Dù không nhìn vào cũng biết mặt mũi Tưởng Giới Thạch lúc này không khác tờ giấy nhám bao nhiêu.
– Lũ chó chết!
– Dám lừa mình!
– Bây giờ quân đội tinh nhuệ đã chết hết, lấy cái gì để tiếp tục đánh?
Tưởng bây giờ đã biết đế quốc Anh lừa mình nhưng đã muộn.
Mọi sự đã rồi, quân đội Nhật Bản đã được tăng viện, tinh nhuệ Đại Hạ chết gần hết, kế hoạch đánh nhanh thắng nhanh phá sản hoàn toàn.
Kể từ đây, Tưởng Giới Thạch chỉ có hai lựa chọn.
Hoặc là tổng động viên toàn quốc chiến đấu tới cùng với Nhật Bản bằng lính nghĩa vụ, chờ lòng thương hại từ Anh – Mỹ.
Hoặc là quỳ gối dưới chân người Nhật, cắt nhường thêm lãnh thổ để đổi lấy sự bình an.
Nếu là trước kia, Tưởng sẽ chọn vế thứ hai nhưng hiện tại Tưởng đã bán gần hết lợi ích quốc gia cho Mỹ rồi.
Tiếp tục bán sẽ đụng tới miếng bánh ga tô của tứ đại gia tộc, đây là lằn ranh đỏ không thể chấp nhận đối với Tưởng.
– Truyền lệnh của ta!
– Ban bố lệnh tổng động viên toàn quốc kháng chiến, kêu gọi toàn thể nhân dân đứng lên chiến đấu vì một Đại Hạ siêu dân chủ, siêu tự do.
Phụ tá kinh ngạc nhìn Tưởng Giới Thạch.
“Chẳng lẽ mình nghĩ nhầm, thực ra Tưởng là một anh hùng yêu nước?”
Nhưng chỉ lát sau, nghe được lời lẩm bẩm của Tưởng, phụ tá biết mình nghĩ nhầm.
– Cội nguồn quyền lực của mình là tứ đại gia tộc.
– Những thứ khác có bán bao nhiêu cũng được, nhưng riêng tài sản của tứ đại gia tộc là không thể đụng vào.
– Chỉ cần tứ đại gia tộc còn, vị trí tổng thống của mình không ai lay chuyển được.
Hóa ra, mọi thứ chỉ vì lợi ích mà thôi.
Phụ tá cúi đầu nhận lệnh, đang định đi ra ngoài thì nghe Tưởng nhấc máy gọi điện:
– Ra lệnh cho phi đội máy bay!
– Tìm chỗ nào nhiều dân cư thả bom, chụp ảnh lại gửi cho người Mỹ, nói đó đều là quân giặc.
– Chúng ta phải hoàn thành lời hứa với người Mỹ để nhận thêm nhiều vũ khí hơn.
Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc toàn thân, tên phụ tá vội vàng cắm đầu chạy ra ngoài, giả vờ không nghe thấy gì hết.
Trong trận vừa rồi, máy bay cổ lỗ sỉ của Mỹ cực kỳ kém, bị máy bay Nhật áp đảo hoàn toàn, bắn rụng một nửa trong thời gian ngắn.
Đấy là còn vì máy bay Nhật chủ yếu tấn công mục tiêu dưới đất, nếu không thì còn í ẹ hơn nữa
Nhưng Tưởng đã có giao kèo với Mỹ, bắt buộc phải thổi phồng máy bay Mỹ mạnh mẽ để lùa gà mua hàng lởm từ Mỹ.
Tối hôm đó, báo chí Đại Hạ đưa tin Tưởng Giới Thạch dùng máy bay siêu dân chủ, siêu tự do của Mỹ Đế tiêu diệt hai ngàn giặc Nhật, báo Mỹ vỗ tay hoan hô.
Tuy nhiên, phía Nhật Bản tuyên bố đó chỉ là dân thường trong tô giới Nhật, quyết định cử máy bay đánh bom trả đũa giết ba ngàn dân thường Đại Hạ.
Hai bên trả đũa lẫn nhau, đẩy thương vong tăng chóng mặt, lụa trắng treo đầy Thượng Hải, chiến tranh chính thức leo thang lên tầm cao mới trong tiếng khóc than rung trời.
Cha mất con, con mất mẹ, bạn bè, thầy giáo, người thân bỗng dưng biến mất khỏi cuộc đời của rất nhiều người.
Nhưng giữa khung cảnh đau thương như vậy, lại có kẻ cười thầm:
– Khặc khặc khặc!
– Đánh đi!
– Đánh nữa đi!
– Máu đổ càng nhiều, ví tiền của tao lại càng dày, ha ha ha ha!
Và ai đang cười đây? Tất cả đều biết nhưng không dám nói đáp án vì sợ cấm vận.
Người ta chỉ biết diễn biến tiếp theo thay đổi chóng mặt tới mức khó tin.
Ngày 23 tháng 8, quân Nhật bất ngờ điều động tập đoàn quân Quan Đông đang ở biên giới Liên Xô đổ bộ xuống đông bắc Thượng Hải với tổng binh lực ba trăm ngàn người.
Đại Hạ Dân Quốc tổng động viên một triệu lính, bao gồm cả học sinh, sinh viên, nông dân vào cối xay thịt Thượng Hải.
Bởi vì vội vã huy động lính nghĩa vụ chưa kịp huấn luyện nên mặc dù số lượng áp đảo, Đại Hạ Dân Quốc vẫn phải chịu thương vong khổng lồ mà bất kỳ quốc gia châu âu nào cũng phải rợn tóc gáy.
Dù vậy, Tưởng Giới Thạch vẫn kiên quyết chiến đấu tới cùng vì đã không còn đường lùi khi nợ máu giữa bên quá sâu.
Nhật Bản nếu giành thắng lợi sẽ không còn an phận với một vài miếng bánh nhỏ mà sẽ húp trọn tất cả.
Cùng lúc đó, châu âu cũng bắt đầu nóng lên theo thời gian cuối tháng tám, Đại Đức đế quốc do Heidler lãnh đạo đột nhiên dồn quân tới biên giới Ba Lan, đưa ra yêu sách đòi cắt nhường hành lang Ba Lan để lãnh thổ liền khối với Đông Phổ.
Phải biết, Đức và Ba Lan trước đó là hai quốc gia anh em thân thiết, vừa công khai chống Liên Xô, vừa cùng nhau xâm lược Tiệp Khắc, cùng nhau được đế quốc Anh ưu ái giao trọng trách làm lá chắn phía đông.
Thậm chí đến ngay cả chính sách bài tộc người cáo công khai cũng y hệt như nhau.
Không sai, Ba Lan cũng là một quốc gia bài người cáo tương tự như Đức.
Có một vấn đề lịch sử mà người thời hiện đại sẽ khó hiểu là vì sao Đức công khai bài người cáo như thế nhưng không ai phản ứng kịch liệt, bao gồm cả tộc người cáo.
Thực chất vấn đề nằm ở chỗ bài người cáo là tình trạng chung toàn phương tây âu mỹ, không bài người cáo mới là dị đoan nên ngay cả tộc người cáo cũng tự làm quen với nó rồi.
Thậm chí nếu so với các lệnh hạn chế nhập cư đối với người cáo của đế quốc Anh và Mỹ thì lúc này Đức vẫn còn rất hiền lành.
Tổng hợp lại, trong mắt Đế quốc Anh thì Đức và Ba Lan là hai đứa con cưng ngoan ngoãn của mình nên rất khó xử khi có tranh chấp.