Chương 359: Ngày tàn của Hiền Giả (1)
– Phạm Ẩn, lãnh tụ muốn gặp anh!
Trong một khu giam giữ biệt lập, người chiến sĩ đặc vụ ngày nào được cảnh vệ kẹp nách dẫn đi trong sự giám sát chặt chẽ tầng tầng lớp lớp cứ như thể anh ta là kẻ địch nguy hiểm.
Nhưng Phạm Ẩn không phàn nàn chút nào về việc ấy, bởi anh đã phạm phải tội lỗi không thể tha thứ, việc còn sống đã là nhân từ lắm rồi.
Ngay khi nhìn thấy Trần Tí, Phạm Ẩn đã quỳ mọp xuống đất, khóc nức nở:
– Lãnh tụ, tôi là kẻ khốn kiếp, tôi đã gây hại tới ngài, tôi phụ lòng của nhân dân, phản bội lại tổ quốc.
– Tôi đáng chết, thật đáng chết.
Khuôn mặt ông ta tiều tụy, hốc hác.
Đôi mắt thâm quầng chát chứa nổi u uất.
Làn da tái nhợt do lâu ngày không thấy ánh mặt trời, nom chẳng khác ma cà rồng là bao.
Trần Tí liếc nhìn từ trên xuống dưới, đâu đâu cũng cho thấy sự hối hận tột cùng của người chiến sĩ trung thành từng bị kẻ địch lợi dụng.
Hơn hết, ngay cả trợ lý Hồng cũng công nhận rằng Phạm Ẩn thực sự hối lỗi chứ không phải giả vờ.
Và Trần Tí thì luôn tin tưởng năng lực phân tích của trợ lý Hồng.
– Đứng lên đi!
– Anh cũng chỉ bị kẻ địch lợi dụng thôi.
Trần Tí nhẹ nhàng đỡ Phạm Ẩn dậy trong ánh mắt sắc lẻm của cảnh vệ xung quanh.
Nếu Phạm Ẩn chỉ động đậy dù chỉ một mi li mét thôi thì đảm bảo họ sẽ cho anh biết thế nào là lễ hội.
Phải biết sự cố ám sát năm năm trước là nỗi đau thấu tim của toàn bộ cảnh vệ, vết nhơ vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa được khiến ai nấy đều phải khắc ghi và tránh lặp lại sai lầm tương tự.
Cảm nhận được những ánh mắt giết người phía sau lưng, Phạm Ẩn càng thêm xấu hổ muốn gục đầu, mặc dù bị điều khiển tâm trí nhưng ký ức của ông vẫn giữ nguyên vẹn nên hoàn toàn nhớ mọi thứ.
Đáng lẽ ông ta đã phải chết từ năm năm trước, nhưng nhờ sự nhân từ của Huyền An nữ đế cùng việc lý trí của ông dần hồi phục sau khi Elanor chết nên mới được sống tiếp.
Dù vậy, suốt năm năm qua, chưa bao giờ Phạm Ẩn dừng dằn vặt bản thân vì đã làm hại đến lãnh tụ của đất nước.
Ấy vậy mà, Trần Tí, người bị ông làm hại lại tặng cho ông nụ cười ấm áp:
– Phạm Ẩn!
– Bây giờ, đế quốc việt đang cần sự giúp đỡ của ông, liệu ông có còn sẵn lòng tiếp tục phụng sự đất nước này hay không.
Nụ cười ấm áp như vầng thái dương, khiến trái tim Phạm Ẩn như bừng nắng hạ.
– Bệ hạ!
– Hãy để cho tấm thân già này làm bất cứ điều gì, miễn giúp ích ngài, giúp ích cho tổ quốc.
– Cảm ơn ông!
– Vậy ông có thể miêu tả kỹ càng hơn về tổ chức Hiền Giả được không?
…
Tổ chức Hiền Giả, về bản chất là những người ngoài hành tinh tới xâm lược Trái Đất.
Đúng vậy, cái giải thích nghe có vẻ ngớ ngẩn như trong mấy phim siêu anh hùng Mỹ này lại thực sự tồn tại ở đây.
Từ thời xa xưa, xưa đến lúc nào cũng khó mà nhớ được, có một phi thuyền mang theo người ngoài hành tinh tới đây để thiết lập hành tinh thuộc địa.
Tuy nhiên, vì nhiều lý do, phi thuyền đã bị hư hỏng, đồng thời không thể liên lạc với mẫu tinh tiếp viện.
Trong tình trạng đó, những kẻ xâm lược khi đã nảy ra ý tưởng tiếp tục sinh sống trên Trái Đất và ngầm thao túng tất cả bằng những công nghệ, vũ khí hiện đại mang từ mẫu tinh tới.
Chúng tiêu diệt Ai Cập Cổ Đại, phá nát Babylon, kích động Thành Cát Tư Hãn rắc phân ngựa khắp nơi, hủy diệt châu mỹ, tẩy não giáo hoàng… nhằm kìm hãm sự phát triển của cư dân Trái Đất, tạo điều kiện để chúng tiếp tục thống trị thế giới.
Nhưng qua nhiều năm, bản thân hậu duệ của những kẻ xâm lược dần dần suy yếu không khác gì người thường và đánh mất các công nghệ hiện đại.
Và đến thời hiện đại, khi mà vũ khí như xe tăng, máy bay ra đời thì họ đã không còn đủ sức để chống lại dân bản xứ bằng vũ lực nữa.
Hiền Giả chỉ có thể tạm duy trì sức ảnh hưởng dựa vào tài sản khổng lồ tích lũy qua nhiều năm và hệ thống tư bản lấy đồng tiền làm nhất.
Đấy là lý do vì sao chúng quyết tâm giết chết Trần Tí bằng được, bởi vì anh ta sẽ cản trở họ thống trị thế giới bằng thần Đô La.
Tuy nhiên, Trần Tí tỉnh lại đã khiến tổ chức Hiền Giả náo loạn:
– Chuyện gì thế này?
– Không phải chúng ta đã triệt hạ được tên ngáng đường đó sao?
Trong trụ sở của tổ chức Hiền Giả nằm ngay giữa nước Mỹ, các hiền nhân đang tụ tập thảo luận trong phòng họp một cách nảy lửa.
Họ đang lo sốt vó vì e ngại Trần Tí sẽ dẫn dắt người lao động đứng lên lật đổ xã hội lấy tiền đè người mà chúng tạo ra để nô lệ hóa cư dân Trái Đất.
– Bây giờ phải làm sao đây? Tiếp tục ám sát thêm nữa sao?
– Nhưng dụng cụ ám sát hiệu quả của chúng ta cũng hết rồi, làm sao có thể tiếp tục ám sát lãnh tụ đế quốc Nhà Trần nữa đây?
– Hay là thao túng Anh – Mỹ khai chiến?
– Anh Mỹ mà đánh được đế quốc Nhà Trần thì không cần chúng ta thao túng cũng sẽ tự mình lao lên cắn xé? Hai con vịt ấy sao đánh nổi siêu cường quân sự, lục quân mạnh nhất thế giới.
– Nhưng nếu đế quốc Nhà Trần tiếp tục lớn mạnh thì làm sao chúng ta có thể thông qua thần Đô La để nô lệ cả thế giới.
Một Hiền Nhân có cái đầu trọc ngồi ở vị trí trung tâm giơ tay ra nói với giọng chán nản.
– Chúng ta đã dùng biết bao công sức để chế tạo ra tôn giáo Thần Đô La, chẳng lẽ phải bỏ dở hay sao.
– Hơn nữa, hệ thống của đế quốc việt là lấy số đông người lao động tiện dân bản xứ làm trung tâm, những hậu duệ thần linh như chúng ta làm sao mà giữ được địa vị siêu nhiên trong xã hội người người bình đẳng ấy.
Không sai, chúng tự xưng những kẻ xâm lược là thần linh và ban cho bản thân danh hào hậu duệ của thần linh.
Đó cũng là nguyên do chúng khinh thường dân bản xứ Địa Cầu và xem như sâu bọ, hạ tiện vì bản chất ngay từ đầu đã không chung giống loài.
– Hay là… chúng ta hợp tác với Murkoff.
Một Hiền Nhân khác rụt rè đưa ra ý kiến, ngay lập tức khiến phần lớn tức giận.
– Hợp tác?
– Đám sâu bọ ấy lấy tư cách gì mà hợp tác với chúng ta, dòng máu bẩn thỉu chảy trong người chúng chỉ là dân bản xứ hạ tiện.
– Hừ, chúng chỉ có mấy đồng tiền lẻ, làm sao qua được chúng ta sở hữu sức mạnh thần thánh.
Trong năm năm này, tập đoàn Murkoff dưới sự hỗ trợ của Trịnh Uyên đã phát triển thần tốc vượt ra khỏi kiểm soát của Hiền Giả.
Trước đó, tổ chức Hiền Giả còn ngầm khống chế được bằng quyền lực của đế quốc Anh nhưng hiện tại đã bất lực vì địa vị Anh suy giảm mạnh sau Đại Âu Chiến.
Những tài phiệt mới nổi tại Mỹ không còn răm rắm nghe theo Anh Quốc nữa và đã tự mình có ý đồ riêng.
Dù vậy, sự kiêu ngạo của đám Hiền Nhân không cho phép dân bản xứ Đại Cầu có địa vị ngang hàng với mình.
– Nhưng… thời thế đã khác rồi!
Gã Hiền Nhân kia thấp thỏm lên tiếng liền phải ngậm miệng vì những ánh mắt đầy sát khí.
Trên thực tế, suy nghĩ của ông ta không sai.
Thời thế đã khác, Hiền Giả đã không còn sức mạnh như ngày xưa, ngay cả tập đoàn Murkoff cũng không chống lại nổi chứ đừng nói gì tới đế quốc Nhà Trần mạnh nhất thế giới về quân sự.
Đáng lẽ họ nên bớt kiêu ngạo và chấp nhận thực tế để có thể tồn tại.
Yếu đuối không phải tội, nhưng kiêu ngạo lại là tội rất nặng.
Nhưng đây vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất đối với các Hiền Giả.
Họ không biết rằng, ngay bên ngoài trụ sở, một nhóm đặc vụ súng ống tận răng đã bao vây khu này với sự dẫn dắt của Phạm Ẩn.
– Ai mà ngờ được, tổ chức Hiền Giả lại ẩn núp bên trong đặc khu quân sự số 51 của Hoa Kỳ.
– Người ta đồn thổi rằng khu 51 giam giữ người ngoài hành tinh, không ngờ lại là thật, dù rằng sự thật này có hơi khác một chút, người ngoài hành tinh thống trị nơi đây.
– Nhưng sau ngày hôm nay, có lẽ thật sự đám Hiền Nhân sẽ trở thành tội nhân bị giam giữ.
Phạm Ẩn cười liếc mắt nhìn về phương xa, nơi các tướng lĩnh quân đội Mỹ chắp tay quan sát.
Đúng vậy, hành động quân sự bí mật này trên thực tế đã có thỏa thuận ngầm giữa hai cường quốc có nhiều mâu thuẫn là Việt Mỹ.
Nguyên nhân rất đơn giản, tập đoàn Murkoff và tài phiệt Mỹ làm sao cho phép đám Hiền Nhân nhảy vào tranh cướp quyền lực với mình.
Chỉ có điều vì trong lòng nước Mỹ vẫn còn nhiều kẻ bị Hiền Giả khống chế nên họ chưa dám chơi khô máu vì sợ nội gián làm phản.
Nhưng nếu đế quốc Việt đứng ra xử lý thì khác, họ sẵn sàng phối hợp, đứng ngoài vỗ tay chúc mừng, thậm chí còn hùa theo giết sạch đám Hiền Nhân đáng ghét.
Đối với tư bản, chỉ có lợi ích mới là đồng minh vững chắc nhất.
Nếu đem lại lợi ích, người Việt cxng có thể là ánh sáng của tự do, dân chủ trong miệng người Mỹ.