Chương 358: Thế giới xôn xao
Trần Tí có một giấc mơ rất dài.
Anh thấy bản thân bị đánh một đòn nặng, thân thể bị tan rã dần dần thành từng mảnh bởi kẻ thù xấu xa, hiểm độc.
Trong lúc đau đớn, hỗn loạn, anh bỗng chạm tới ánh sáng hy vọng le lói cuối đường hầm.
Anh được ôm ấp trong vòng tay ấm áp của người mẹ.
Anh được tựa vào bờ vai vững chãi của người cha.
Bầu trời đen kịt tối tăm dần trở nên tươi sáng, cơ thể chênh vênh của anh được đẩy vào bờ bằng những cơn sóng nhẹ nhàng đầy tình cảm.
Và… bùm!
Hộc!
Hộc hộc!
Hộc hộc hộc…
Trần Tí bật dậy, tiếng thở dốc quanh quẩn trong một không gian kín với ánh sáng vừa phải.
Trái tim như muốn nổ tung gõ trống liên hồi, bàn tay run rẩy không đủ sức giữ nửa phần trên cơ thể ngồi thẳng.
Đôi chân hầu như mất cảm giác do lâu ngày không di chuyển.
Nhưng tất cả đều không phải là thứ đầu tiên mà Trần Tí phải lo lắng.
– Chị Hồng, chị có ở đây không?
Giọng nói chứa đầy ắp sự quan tâm của anh vang lên.
Trần Tí không quên, giây phút cuối cùng trước khi bất tỉnh, thứ anh nghe thấy là tiếng vỡ vụn của trợ lý Hồng sau khi thất bại trong việc ngăn cản đòn ám sát chí tử.
Đối với Trần Tí, trợ lý Hồng không chỉ đơn thuần là công cụ mà giống như một người dì thân thiết được mẹ ruột gửi đến chăm sóc bản thân, là người thân quý giá của anh tại thế giới này, địa vị không hề thua kém Huyền An bao nhiêu.
Rất may, điều Trần Tí lo sợ nhất không xảy ra.
Từ trong chiếc vòng rạn nứt, trợ lý Hồng nhanh chóng xuất hiện trước mặt anh trong trạng thái ổn định như chưa từng gặp bất kỳ tổn thương nào.
– Chào cậu chủ, trợ lý Hồng chúc mừng cậu tỉnh lại sau năm năm.
Đôi mắt dịu dàng, nụ cười thân thiết như chưa từng có cuộc chia ly khiến Trần Tí vui sướng đến phát khóc, nước mắt chảy dài.
– Chị Hồng, thật vui khi được gặp chị vẫn khỏe thế này sau biến cố ấy.
Trên thực tế, trợ lý Hồng thực sự đã từng bị tổn thương.
Nhưng năm năm qua, trợ lý Hồng đã tự mình sửa chữa những hỏng hóc trong hệ thống vận hành khi Trần Tí bất tỉnh.
Cô không muốn nhắc lại chuyện này khiến chủ nhân thêm phiền hà nên chỉ âm thầm nói sang chuyện khác.
– Cậu chủ!
– Đã năm năm trôi qua, tình hình đất nước và thế giới đã thay đổi rất nhiều rồi.
– Vậy sao?
Trần Tí cười đứng dậy:
– Vậy chị kể em nghe xem?
– Tạm thời cậu chủ nên nằm xuống nghỉ ngơi đi!
– Cũng sắp tới giờ rồi, sẽ có người khác phù hợp hơn giải thích mọi chuyện cho cậu chủ.
Nói xong, trợ lý Hồng biến mất đột ngột.
Trần Tí hơi sững sờ, còn chưa kịp hiểu ẩn ý bên trong thì cánh cửa đóng kín bỗng từ từ mở ra.
Từ bên ngoài, một nữ đế lạnh lùng đầy khí thế bước vào theo những tia sáng ban mai.
Chùm sáng óng ánh chiếu xuống thau nước màu đồng trên tay cô càng thêm phần óng ả, xinh đẹp.
Trên thau nước, có chiếc khăn tay nhỏ được dùng để lau người vắt ngang mép.
Suốt năm năm trời, Huyền An vẫn luôn làm đúng nghĩa vụ của một người vợ, ngày ngày chăm sóc, lau người, xoa bóp cho chồng đang bất tỉnh.
Mặc dù có thể giao cho người khác hầu hạ nhưng Huyền An không đồng ý, muốn tự tay mình làm mới chịu.
Và hôm nay có thể là ngày đầu tiên mà cô không thể tiếp tục tự tay chăm sóc cơ thể của Trần Tí.
Ầm!
Xoảng!
Thau nước rơi xuống đất, phát ra những tiếng kêu vang dội, đánh động cảnh vệ ở bên ngoài.
– Bệ hạ! Ngài không sao chứ?
– Bệ hạ! Có chuyện gì vậy?
Bệ hạ trong miệng họ tất nhiên đang nói về Huyền An.
Họ vội vàng chạy tới che chở cơ thể của Huyền An, đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm xung quanh vì lo sợ biến cố giống như năm năm trước ập đến.
Nhưng rồi, họ kinh ngạc đến đơ cả người khi thấy Trần Tí run rẩy tựa vào giường bệnh với đôi mắt mở to.
– Lãnh….
– Lãnh tụ…..
…
Hai cái bóng đèn bị đuổi ra khỏi phòng ngay sau đó.
Huyền An tới ngồi sát bên giường, ngăn không Trần Tí bay nhảy ra ngoài đường làm chuyện linh tinh gì đó.
– Anh mới tỉnh dậy, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
– Đừng có mơ bay nhảy lung tung.
– Đế quốc Việt tạm thời đã có em lo rồi!
Nhìn khuôn mặt phồng má đáng yêu của nữ đế đang cầm thìa cháo đút tận mồm, Trần Tí lại thấy xấu hổ.
Nếu các quan chức trong chính phủ mà thấy cảnh hai vợ chồng rải cơm chó thế này thì chắc phải kinh ngạc đến sái quai hàm.
Nhưng dù xấu hổ là thế, Trần Tí vẫn phải ngoan ngoãn há miệng ra.
Rõ ràng, cơ thể run rẩy yếu ớt của anh không đủ sức chống lại nóc nhà.
– Bà xã, tình hình hiện tại thế nào rồi?
Huyền An hơi liếc mắt một chút giống như thể muốn chất vấn bệnh nhân hỏi lắm để làm gì.
Nhưng cuối cùng vẫn từ từ kể hết mọi chuyện bởi sớm muộn gì lãnh tụ của người Việt cũng trở lại lãnh đạo đất nước.
– Hiện tại, quốc hiệu đã được đổi thành đế quốc Việt, người ngoài thường gọi là đế quốc Nhà Trần.
– Sau khi anh bất tỉnh, em đã lên ngôi nữ đế để ổn định quốc gia, đồng thời tiếp tục thi hành kế hoạch giấu nghề của anh.
– Ngoại trừ xung đột với Nhật Bản để lấy lại Đài Loan cho Long Quốc, chúng ta không thực hiện bất kỳ một chiến dịch quân sự lớn nào ….
– …
Theo những gì Huyền An kể lại, Trần Tí ngày càng nắm rõ tình hình thế giới hơn.
Đồng thời đôi mắt anh càng ngày càng lộ rõ vẻ xót thương trìu mến, nhìn chằm chằm về phía cô.
Điều này làm Huyền An khó hiểu:
– Anh nhìn gì thế?
– Em đã vất vả rồi! Là lỗi của anh khi để lại một đống rắc rối cho em.
Trần Tí không trả lời câu hỏi của Huyền An mà chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô an ủi.
Người từng lãnh đạo quốc gia như anh hiểu rất rõ đằng sau những lời nói hời hợt của Huyền An là áp lực khổng lồ thế nào.
Anh – Pháp – Mỹ không phải nhà từ thiện.
Nhật Bản, Xiêm… không phải trẻ em lên ba.
Đứng trên đỉnh sóng gió như vậy, Huyền An phải căng mình ra để đảm bảo lợi ích của người Việt.
Bởi vậy, những lời nói nhẹ nhàng ấy lại có sức sát thương rất lớn với trái tim của nữ đế Huyền An.
Cô bỗng bật khóc, tựa đầu vào ngực của Trần Tí:
– Ngoan!
– Anh đã về rồi!
Trần Tí vuốt ve mái tóc của cô, trong đầu cất chưa vô vàn sự yêu thương.
Trái ngược với khung ảnh màu hồng trong hoàng cung đế quốc Nhà Trần.
Toàn bộ thế giới bỗng trở nên dậy sóng với tin tức Trần Tí tỉnh giấc được lan truyền không lâu sau đó.
Liên Bang Xô Viết.
– Ha ha ha!
– Cuối cùng thì Trần Tí, người thầy khai sáng của chủ nghĩa xã hội đã tỉnh giấc.
– Lũ đế quốc đã tới ngày tàn!
– Mau, chuẩn bị gửi thư ngoại giao, chúng ta cần phải gặp mặt.
Lê Ninh cười lớn trong văn phòng, vui mừng hớn hở chờ ngày được gặp lãnh tụ của đế quốc Việt siêu cường.
Nước Đức, Berlin.
Chàng họa sĩ người Áo tên Heidler run rẩy cầm tờ báo, giọng nói gằn lên:
– Đây là cơ hội của người Đức chúng ta.
– Năm đó, chúng ta đã suýt thắng trận nhờ người việt ủng hộ.
Sau lưng Heidler là cảnh người dân Đức nằm chết đói la liệt trên lề đường, bên trên tường giăng đầy biểu ngữ “dân chủ, tự do” mà người Anh xuất khẩu sang Đức.
Còn người Anh?
Họ đang bận uống rượu sâm banh, phì phèo thuốc lá mắng chửi:
– Khốn kiếp!
– Hết liên xô, Mỹ, Nhật rồi lại tới đế quốc Việt.
– Không lẽ đế quốc Anh không thể tiếp tục vĩ đại sao.
Những chuyện tương tự diễn ra khắp nơi.
Đại Âu Chiến đã kết thúc nhiều năm nhưng dư âm sau trận chiến vẫn khiến địa vị châu âu giảm sút.
Đế quốc Việt nổi lên như một siêu cường mới cạnh tranh với châu âu, mặc dù không trực tiếp khiêu chiến đế quốc tư bản nhưng vẫn có sức ảnh hưởng tầm cỡ thế giới.
Bởi vậy, một người như Trần Tí tỉnh lại khiến cho cả thế giới xôn xao bàn tán là chuyện dễ hiểu.
Nhưng nếu nói ai lo lắng, quan tâm nhất phải kể đến tổ chức Hiền Giả đáng ghét.
Bởi lẽ, Trần Tí sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng.
Đế quốc tư bản tuy có áp bức nhất định với người nghèo, tầng lớp lao động nhưng tối thiểu vẫn có giai cấp được hưởng lợi và hành động của họ cũng theo quy tắc nhất định.
Nhưng đám Hiền Giả thì khác, chúng muốn biến cả thế giới làm nô lệ cho chúng và sẵn sàng giết bất kỳ ai mà không thèm quan tâm đến quy tắc, hậu quả.
Vậy nên, tiêu diệt đám Hiền Giả trở thành ưu tiên số một của Trần Tí.