Chương 356: Nữ đế đăng cơ (6)
Nhật là một đối tượng để lập uy thích hợp với Đại Việt trong thời điểm này.
Bản thân Nhật Bản được xem là cường quốc khu vực, lại có quan hệ đồng minh với cả Anh, Mỹ trên danh nghĩa khiến nhiều kẻ e sợ.
Nếu Long Quốc dưới sự ủng hộ của Đại Việt đánh bại Nhật Bản thì vô hình trung tạo cảm giác Đại Việt mạnh mẽ, đồng thời không leo thang thành xung đột toàn diện với phương tây bởi Nhật Bản trong mắt phương tây cũng chỉ như chó giữ nhà.
Huyền An đưa ra một giải pháp ngoại giao mang tính hạn chế căng thẳng nhưng cũng không chịu lép vế, bởi cô biết phương châm của Trần Tí trước khi bất tỉnh là Đại Việt cần giả vờ giấu sức, tránh bị các đế quốc tư bản liên hợp cấm vận.
Nếu không, cô thậm chí sẽ trực tiếp răn đe lên thuộc địa của tây dương bằng đạn pháo và xe tăng để cho chúng biết đem gà rán ra chiến trường thực sự sẽ như thế nào.
Trần Chân và Nguyễn Chí Thanh hơi nhíu mày một chút nhưng cũng không nói thêm gì.
Lãnh tụ Đại Việt vừa bị ám sát, cần phải có một động thái răn đe nếu không muốn bị đám tài phiệt tư bản lao lên cắn xé.
Nguyên tắc bất thành văn khi đối mặt với đế quốc tư bản là không bao giờ được phép để lộ phần lưng, bởi đế quốc tư bản đều tham lam, độc ác, lấn yếu sợ mạnh.
Tiếp đó, Huyền An tiếp tục xử lý về mảng kinh tế đang hỗn loạn do đám tài phiệt thân Mỹ tung tin quấy phá.
– Tuy rằng Mỹ viện cớ thâm hụt thương mại để đánh thuế hàng Việt vô lý nhưng hiện tại Đại Việt đang trong giai đoạn rối loạn, không cần thiết phải trả đũa ngay.
– Cứ ghim ở đó và sẽ trả cả vốn lẫn lãi khi thời cơ tới.
Huyền An không quá căng thẳng về vấn đề kinh tế, chẳng cần vội vàng trả đũa những đòn thuế quan từ Mỹ.
Dù sao việc đánh thuế của Mỹ lên hàng Việt chỉ nhắm vào các doanh nghiệp, tập đoàn trong khi gốc rễ của quốc gia xã hội chủ nghĩa là dân lao động nên không phải đòn trí mạng.
Hàng hóa dư thừa có thể sử dụng cho đẩy mạnh cơ sở hạ tầng, nâng cao đời sống người dân nên rất dễ giải quyết.
Tập đoàn tư nhân sụp đổ thì lập cái mới, miễn là nền tảng nhân dân vẫn còn ổn sẽ không sao.
Giống như Đức và Nhật sau thế chiến, dù đổ nát tan hoang nhưng nhờ cơ sở tốt vẫn vực dậy dễ dàng.
Ngược lại, những đòn phao tin nhảm, diễn biến hòa bình, tẩy não người lao động bình thường mới là thứ không thể dung tha.
Bởi vì chúng sẽ phá hủy cả một dân tộc bằng thuốc độc tâm trí.
– Đối với vấn đề âm mưu bạo loạn lật đổ, diễn biến hòa bình, chúng ta cần phải xử lý nghiêm!
– Đại Tướng Nguyễn viết Dũng, yêu cầu duy nhất của tôi là triệt hạ toàn bộ mầm mống phản loạn, không quan tâm phải dùng tới cái giá nào.
– Nếu cần thiết, quân đội có thể trực tiếp tham gia trấn áp sau khi có lệnh của tôi.
– Gian thương lộng quyền, tài phiệt bán nước, tất cả đều được đưa lên đoạn đầu đài, bất kể thân phận.
– Chỉ cần gây hại tới Đại Việt thì dù có là hoàng thân quốc thích cũng giết không tha.
Đại tướng Dũng ngẩng đầu lên, cảm thấy sát khí sắc lẻm đấm thẳng vào mặt, mồ hôi ướt sũng.
Đây là một mệnh lệnh chắc chắn sẽ làm rất nhiều kẻ mất mạng, một hành động cứng rắn tới mức bất ngờ mà ít người đoán trước được.
Hầu hết quan chức trong chính phủ mới của Huyền An đều nghĩ rằng cô là phụ nữ, sẽ mang lòng dạ đàn bà, không dám mạnh tay với thế lực tài phiệt mưu đồ bạo loạn lật đổ.
– Nhưng… bệ hạ!
– Nếu làm như vậy, dư luận quốc tế sẽ nói rằng Đại Việt độc tài, không chịu nhập khẩu tư tưởng dân chủ, tự do kiểu phương tây do tây dương áp đặt.
– Chúng sẽ nói xấu và áp đặt thêm nhiều lệnh cấm vận, đây là truyền thống xưa nay của phương tây rồi.
Một phó thủ tướng phụ trách mảng kinh tế e ngại báo cáo nhưng đáp lại chỉ là nụ cười lạnh lùng của Huyền An:
– Cấm vận?
– Vậy thì cấm vận nhiều thêm nữa đi!
– Đám tây dương tưởng mình là vua của trái đất sao mà có quyền định nghĩa dân chủ, tự do tùy tiện theo ý mình.
– Người Việt có dân chủ của người Việt, có tự do của người Việt, không đến phiên ngoại bang chỉ đạo.
– Cứ thẳng tay mà làm, có chuyện gì, tôi gánh!
– Là tội nhân thiên cổ hay lãnh tụ vĩ đại, hãy để lịch sử và con cháu đời sau phán xét.
Theo lời tuyên bố đầy khí phách của Huyền An, những người khác cũng chỉ có thể cúi đầu làm theo dù biết trước truyền thông phương tây sẽ tìm mọi cách xuyên tạc, bôi nhọ.
Nhưng quan chức ở đây không những không cảm thấy Huyền An sai lầm, độc tài mà nghĩ rằng cô đáng tin, quyết đoán.
Đúng vậy, họ nghĩ rằng hành động cứng rắn, dám đứng ra nhận trách nhiệm của Huyền An khi xử quyết tài phiệt thể hiện bản thân là lãnh tụ thực sự.
Những người mang danh lãnh đạo nhưng sợ sệt truyền thông bẩn của phương tây về bản chất chỉ là con rối người tây dương áp đặt.
Trần Chân, Trần Đức Độ, Nguyễn Chí Thanh đều lộ rõ vẻ vui mừng hứng khởi.
Bởi lẽ họ tin rằng Đại Việt sẽ được cứu trong tay của một nữ đế thực thụ.
Và tất cả phản ứng của họ đều nằm trong dự tính của Huyền An.
“Điểm yếu của phụ nữ khi nắm quyền là thường lòng dạ đàn bà, thiếu quyết đoán, không dám gánh trách nhiệm.”
“Để loại bỏ những vấn đề này, mình cần phải cho họ thấy một lãnh đạo thiết huyết, quyết đoán, không hề e ngại trước áp lực.”
Đây chính là lợi thế của Huyền An, cô có trí thông minh cảm xúc cực cao, mọi suy nghĩ của kẻ khác đều nằm trong lòng bàn tay của cô.
Ngay cả phản ứng từ Mỹ, âm mưu của giới tài phiệt đều được Huyền An tính toán từ trước và sử dụng làm bàn đạp tạo uy tín.
Nguyễn Viết Dũng hơi lén nhìn khuôn mặt xinh đẹp đầy kiêu ngạo trên ngai vàng, trong lòng càng thêm sợ hãi trước sự thống trị kinh khủng của tân nữ vương, cúi đầu nhận lệnh:
– Thưa bệ hạ, tôi đảm bảo sẽ quét sạch đám phản quốc.
– Tốt, tôi mong sẽ được gặp lại anh trước lễ đăng cơ.
Huyền An cười đáp nhẹ nhàng nhưng áp lực đè nặng lên vai đại tướng Dũng tăng thêm gấp chục lần.
Hiện tại, Huyền An đã nắm trong tay 80% sức mạnh quân sự Đại Việt, quyết định của cô không ai có thể ngăn cản được.
Buổi lễ đăng cơ cũng sẽ đúng hạn cử hành.
Vậy nên ý của cô là… Nguyễn Viết Dũng phải xử lý xong mầm mống bạo loạn trước ngày lễ.
Và trong thời gian ngắn như vậy, chắc chắn không thể sắp xếp, bài tra kỹ lưỡng từ đầu tới đuôi.
Một vài người chỉ hùa theo, bị lừa gạt sẽ không có cơ hội quay đầu.
Máu chắc chắn sẽ đổ, hơn nửa là đổ rất nhiều, nhưng lại cần thiết để nhân dân ấm no, tổ quốc yên bình.
Bầu trời bắt đầu đổ mưa, tẩy rửa lớp bùn lầy lắng đọng lâu ngày.
Ba ngày sau.
Quảng trường Ba Đình.
Nguyễn Viết Dũng bước xuống xe, ngẩng đầu lên bầu trời quang đãng không một gợn mây, giống như vừa quét sạch cáu bẩn ký sinh trên tổ quốc thân thương.
Ánh nắng chói chang sưởi ấm thân thể của ông sau những ngày dài mệt mỏi, bôn ba khắp nơi để bắt giữ đám tài phiệt lộng hành.
“Cũng may là kịp về đúng lúc!”.
Đại tướng Dũng lẩm bẩm và liếc nhìn xung quanh, nơi có hàng hàng, lớp lớp lễ binh đứng trang nghiêm, kiên nghị, bắn những tiếng pháo đầu tiên khai mạc lễ đăng cơ của nữ đế.
Bất chấp truyền thông phương tây điên cuồng tố cáo Đại Việt độc tài, ban hành thêm một trăm ngàn lệnh cấm vận, lễ đăng cơ của nữ đế Đại Việt vẫn được đúng hạn cử hành.
Dưới tiếng vỗ tay của vô số nhà lãnh đạo có vai vế trên thế giới, Huyền An mặc lễ phục xuất hiện trước mặt dân chúng Đại Việt trong trạng thái hoàn hảo nhất.
Đẹp!
Đẹp hơn cả những tiên nữ trên trời!
Đấy chính là suy nghĩ đầu tiên của dân Việt khi chính mắt nhìn thấy nữ đế trong bộ lễ phục.
Trang nghiêm nhưng không kiêu ngạo, lạnh lùng nhưng không xa cách, Huyền An xuất hiện trước dân chúng theo cách của một nữ vương thần bí, ngự trị tại trên chín tầng trời và vô tình đặt chân xuống đất Việt với một sứ mệnh đặc thù nào đó.
Đôi môi đỏ mọng mấp máy khẽ mở, bắt đầu một bài phát biểu ngắn gọn đầy xúc tích:
– Có người nói rằng tôi không xứng đáng trở thành nữ vương.
– Có người nói rằng để một người phụ nữ cầm đầu quốc gia là nỗi ô nhục.
Nghe tới đây, vài người bắt đầu xì xào bàn tán.
Quả thực, không ít người cảm thấy lo lắng khi nhìn thấy một người phụ nữ đứng ở vị trí cao nhất ở quảng trưởng Ba Đình.
Không hẳn là do trọng nam khinh nữ mà đơn thuần phụ nữ có rất hiếm người đủ tố chất làm lãnh đạo do đặc thù tâm sinh lý khác biệt.
Huyền An biết, nhưng cô không quan tâm, tiếp tục:
– Có người nói rằng Đại Việt sẽ sớm bị suy yếu.
– Có người nói Đại Việt bị cấm vận, sẽ sớm sụp đổ.
– Cũng có người cho rằng Đại Việt không có gà rán, cô ca là biểu hiện lạc hậu…
– Có rất nhiều, rất nhiều ý kiến như vậy.
– Nhưng…
Huyền An đột nhiên nhấn giọng:
– Trước đó người việt của chúng ta có diệt quốc, vong nô vì thiếu vài con gà rán, vì vài lời xuyên tạc không dinh dưỡng sao?
– Trước giờ Đại Việt chúng ta thiếu kẻ thù xuyên tạc sao?
– Mông Cổ không nói chúng ta là nước nhỏ sao?
– Thiên Long Quốc không vu oan, buộc tội chúng ta sao?
– Rồi sao? Những lời nói đó có làm gì được một dân tộc kiên cường, vĩ đại?
– Nhưng tất cả chúng, đều chỉ là bụi bặm lịch sử, duy chỉ có vương triều nhà Trần, đất nước Đại Việt, dân tộc Việt bền vững theo thời gian.
– Vậy nên tôi hôm nay, nữ đế Trần Huyền An, đại diện cho vương triều nhà Trần, chính thức tuyên bố, đế quốc nhà Trần, đế quốc Việt cùng với dân tộc Việt sẽ tiếp tục tiến về phía trước, bất chấp những lời nói qua đường.
– Hỡi dân chúng đất Việt, hãy cùng nhau tiếp tục xây dựng một đất nước hùng cường hơn nữa, để những lời đàm tiếu trở về với bụi bặm vốn có của nó, để chờ ngày Thiên An đế tỉnh dậy, chúng ta có thể tự hào nói với người rằng đã bảo vệ tốt cơ đồ mà ông cha cất công xây dựng lên.
– Đế quốc Việt muôn năm!
– Dân tộc Việt muôn năm!
– Muôn năm!
– Muôn năm!
– Muôn năm!
Theo lời kết của Huyền An, tiếng hô lở núi, lở non của dân cúng vang vọng khắp quảng trường.
Không ai còn quan tâm tới mấy lời đàm tiếu qua loa linh tinh mà truyền thông phương tây xuyên tạc nữa.
– Hừ, lũ tây dương toàn nói nhảm, bốc phét!
– Đúng vậy, tộc Việt chúng ta tồn tại là dựa vào xương máu cha ông chứ không phải cái mồm ăn tục nói phét của tụi nó.
– Gió mặc gió, mưa mặc mưa, người Việt không bao giờ chùn bước.
Khóe miệng Huyền An khẽ cong lên vì đây chính là điều cô muốn.
Thay vì tốn thời gian giải thích lý lẽ, đúng sai oằn tà là vằn theo ý của tây dương, Huyền An chọn cách hướng tới mục tiêu tương lai, đồng thời ngầm phủ định toàn bộ tư tưởng mà phương tây muốn áp đặt lên người Việt.
Độc tài cũng được, yếu đuối cũng được, đó chỉ là những lời dè bỉu vô nghĩa, bị vứt thẳng vào sọt rác.
Thậm chí, cô còn đổi cả quốc hiệu thành đế quốc Việt nhằm nâng cao lòng tự hào, giúp cho việc đoàn kết toàn dân.
Nhưng cái hay nằm ở chỗ từ đầu tới cuối cô không hề trực tiếp chỉ trích bất kỳ quốc gia tây dương nào để tránh các cuộc cãi vã, xung đột không cần thiết.
Kẻ địch mà cô nhắm đến không phải riêng một kẻ nào mà là tất cả những người dám mưu đồ xâm lược Đại Việt.
Người khác coi ta là bạn, thì ta cũng sẽ hợp tác với họ và ngược lại.