Chương 355: Nữ đế đăng cơ (5)
Sau khi giải thích đến gãy cả lưỡi để trốn thoát, tên việt gian vội vàng cong đít chạy vào trong hẻm trốn tránh.
Phải tới khi gặp được người lãnh đạo tây dương mới hoàn hồn báo cáo:
– Ông chủ, tôi đã lan truyền tin rồi, nhưng lũ tiện dân hạ đẳng này ngu muội quá, không chịu liều chết trung thành với nước Mỹ siêu tự do, siêu dân chủ để lật đổ Đại Việt độc tài.
Ở phía đối diện, người tây da trắng đội mũ đen không hề lo lắng, bình tĩnh nói ra:
– Không sao, một lời nói dối lặp đi lặp lại hàng ngàn lần cuối cùng cũng sẽ thành hiện thực.
– Hơn nữa, gà rán là phát minh siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ của các thiên sứ tài phiệt, vượt xa khỏi giá trị của nhân loại, thứ mà xe tăng, máy bay, vệ tinh cũng không thể nào so sánh được.
– Đại Việt không có gà rán, sớm muộn gì cũng phải quỳ liếm dưới chân người Mỹ trong sự hối hận tột cùng.
Nói xong, người đó vỗ vai tên việt gian:
– Còn cậu, muốn phục quốc cần phải kiên nhẫn, đừng suy nghĩ quá nhiều.
– Dạ vâng, vì Đại Nam gia đình trị tự do, dân chủ kiểu phương tây.
Tên Việt Gian đứng nghiêm hô to, thần thái hào hùng làm người ta cứ tưởng nhầm đang thực hiện công việc gì chói sáng, vĩ đại, cao đẹp lắm.
Nhưng trên thực tế, gã ta chỉ một trong số những con rơi của Đại Nam Cộng Hòa bị tẩy não tôn thờ gà rán, nước ngọt mà truyền thông phương tây ca tụng.
Chúng tin rằng có thể dùng một chai cô ca, một hộp gà rán để đánh bại trăm vạn hùng binh đất Việt mà không chịu suy nghĩ tỉnh táo sẽ sử dụng gà rán, mì tôm có thịt sắp hết hạn để chiến đấu như thế nào.
Nhưng âu cũng dễ hiểu bởi đây là hy vọng cuối cùng để tiếp tục trở thành giai cấp đặc quyền, đè đầu cưỡi cổ dân việt của chúng.
Sau khi Đại Nam Cộng Hòa bị Pháp bán đứng, đám tay sai trước kia hà hiếp nhân dân liền bị rớt từ thiên đàng xuống địa ngục, cắt bỏ toàn bộ đặc quyền.
Không phải ai cũng có tiền nộp cho tây dương lấy các suất di cư của công dân hạng ba, phần lớn bị giới tài phiệt vứt lại như những con chó ghẻ, sống lay lắt bên rìa xã hội.
Chúng không cam tâm việc quyền thế của mình bị người dân lao động cướp lấy nên đã bí mật liên hệ với ngoại bang, mưu đồ phụt cuốc, tiếp tục làm tay sai cho giặc đè đầu cưỡi cổ người dân dưới cái mác “dân chủ” “tự do” kiểu phương tây.
Trong một dịp tình cờ, chúng bị Trịnh Uyên phát hiện, dẫn dắt tới gặp CIA và trở thành con bài thực hiện cách mạng màu.
Hiện tại, nước Mỹ vươn vòi, bắt tay với giới tài phiệt trong Đại Việt nên ra lệnh cho hội phụt cuốc tuyên truyền làm chia rẽ nội bộ, gây ra bạo loạn lật đổ hòng biến dân Việt làm nô lệ thêm một lần nữa.
Kế hoạch của chúng là gây áp lực cả trong lẫn ngoài.
Nước Mỹ lấy cớ đánh thuế, cấm vận, gây sức ép lên nền kinh tế và chính phủ Đại Việt.
Giới tài phiệt thì phao tin, mua chuộc dư luận, quấy rối bên trong, mua chuộc quân đội, kích động bạo loạn, tẩy não người dân rằng chỉ cần quỳ xuống đầu hàng phương tây sẽ được sống giàu sang, sung túc.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, liền kích động bạo loạn, biểu tình ép Đại Việt phải quỳ liếm dưới chân người Mỹ để đổi lấy gà rán, cô ca cho tài phiệt bằng cách bán rẻ tài nguyên quý giá của tổ quốc như quặng, đất hiếm, biển đảo, cảng, công nghệ…
Nghe có vẻ khó tin nhưng nếu có kiến thức về tương lai thì mọi người đều biết kế hoạch này hoàn toàn thực hiện được dưới công nghệ tẩy não của tập đoàn Murkoff.
Bởi vì Đại Việt hiện tại đã không còn lãnh tụ Trần Tí, khó lòng tập trung lòng dân để chống lại âm mưu của tây dương và tài phiệt.
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hoàng cung Đại Việt, nơi mà nữ đế chuẩn bị đăng cơ.
Cô sẽ xử lý âm mưu bạo loạn của giặc thù thế nào?
– Báo!
– Các tướng lĩnh có liên hệ với Đại Nam Cũ có nhiều dấu hiệu mập mờ, bí mật huy động quân đội.
– Trong lòng Đai Việt rộ lên các tổ chức lấy danh nghĩa dân chủ, tự do kiểu phương tây tuyên truyền chống phá, yêu cầu Đại Việt phải cải cách toàn diện theo sự chỉ đạo của người tây dương.
– Lương thực, nhu yếu phẩm tăng giá hàng loạt, người lao động thất nghiệp tăng cao, các tài phiệt liên hợp với nhau dồn ép người lao động vào chỗ chết.
– Phía Anh, Pháp, Mỹ yêu cầu phải bán lại toàn bộ nhà xưởng, mỏ quặng, cảng và đảo với giá một đô, nếu không sẽ không công nhận Đại Việt là quốc gia dân chủ, tự do, vĩnh viễn cấm vận.
Những bản báo cáo chứa đậm mùi thuốc súng liên tục được đưa tới trước mặt Huyền An.
Lúc này, Huyền An đang mặc bộ lễ phục màu đỏ, đầu đội mũ, cài trâm theo phong cách hoàng thất á đông.
Đôi mắt cô lạnh lùng không có một chút cảm xúc nào dù cả Đại Việt đang náo loạn.
Điều này khiến cho các quan chức trong chính phủ bình tĩnh phần nào.
Cuối cùng, Huyền An mấp máy bờ môi.
– Còn gì nữa không?
– Long Quốc, Nhật Bản, Đại Hạ, Xiêm… nói thế nào.
Mọi người hơi sững sờ một chút.
Họ không hiểu lắm vì sao lại hỏi đến những nước nhỏ này trong khi bỏ qua cường quốc.
Đúng vậy, ngay trong thời điểm này, Đại Việt siêu cường có thể khinh thường hầu hết quốc gia trên thế giới là “nước nhỏ”.
– Tây Việt là đồng minh anh em của chúng ta, họ nói sẵn sàng chặn bắt tàu Mỹ, Anh để trả đũa.
– Bẩm bệ hạ, Nhật Bản thái độ khá mập mờ, không rõ.
– Long Quốc vẫn kiên trì ủng hộ chúng ta, còn Đại Hạ kêu gào sẵn sàng làm tuyến đầu chống Đại việt với người dân cuối cùng vì lợi ích của tây dương.
– Các nước quanh vùng Đông Nam Á đa phần là thuộc địa của tây dương, đều hùa theo cả, riêng Xiêm nói rằng bản thân trung lập.
Huyền An nghe vậy, cười mỉa:
– Trung lập?
– Gió chiều nào theo chiều ấy thì đúng hơn.
Huyền An không phải cô gái trẻ ngây thơ mà tin vào lời nói mồm.
Xiêm tuy mồm nói trung lập nhưng bản chất sẽ nhảy xồ vào cắn xé ngay nếu một bên trở thành thế yếu.
Về bản chất, Xiêm là một con cún trung thành với kẻ mạnh, chúng chỉ phân vân vì chưa biết ai mạnh hơn thôi.
Dù sao tây dương bốc phét thì giỏi chứ đã lần nào đánh thắng Đại Việt đâu, vua Xiêm cáo già làm sao dễ dàng tin tưởng đám giặc cướp phương tây.
Huyền An thuận theo tầm mắt, khẽ quan sát các quan chức chính phủ mới bổ nhiệm.
Kẻ vui mừng, hớn hở, người căng thẳng, lo lắng, vô vàn cảm xúc phức tạp.
Huyền An khác với Trần Tí.
Trần Tí là mẫu lãnh tụ lý tưởng, có sức hấp dẫn cực lớn, chỉ cần đứng đó là đủ khiến vô số người đi theo, tin tưởng, thần phục.
Nếu Trần Tí ở đây, tất cả cấp dưới đều sẽ tin tưởng vào sự dẫn dắt của anh, không hề lo lắng, căng thẳng chút nào dù kẻ địch hùng mạnh đến đâu.
Còn Huyền An, cô không có mị lực lớn đến vậy, dù rằng cô rất xinh đẹp.
Sức hấp dẫn của người đẹp khác với sức hấp dẫn của lãnh tụ.
Tuy nhiên, Huyền An cũng có điểm mạnh mà Trần Tí không có, đó là kỹ năng chính trị, tâm lý thượng thừa.
– Không cần để ý tới âu mỹ.
– Đám tư bản ấy chỉ muốn chấm mút lợi ích, chúng sẽ nuốt răng nanh vào trong cuống họng khi thấy con mồi quá cứng.
Nghe lời Huyền An nói xong, các quan chức trong chính phủ đều tỏ ra vui vẻ, thở phào nhẹ nhõm.
Hiển nhiên, không ai muốn phải chịu áp lực đối đầu với những cường quốc mạnh nhất, bọn họ đều sợ phải trực tiếp đối đầu với Anh – Pháp – Mỹ liên hợp lại trong tình trạng thiếu đi Trần Tí dẫn dắt.
Phải biết, Anh – Pháp – Mỹ chiếm tổng hợp 90% tài nguyên trên Trái Đất nhờ hệ thống thuộc địa.
Huyền An hiểu rõ tâm lý con người, biết cách làm sao để giảm áp lực tối đa có thể, thay vì tạo áp lực phải chống lại cả thế giới, cô vẽ ra viễn cảnh nhẹ nhàng hơn.
– Chúng ta là một nước lớn, cần phải cư xử đúng mực.
– Mỹ muốn đánh thuế chúng ta, vậy thì cứ để họ đánh thuế, để xem thiếu hàng hóa của Đại Việt thì họ lấy của ai.
– Đối với các vụ cướp biển, hãy phái tàu hộ tống đi cùng, đồng thời cảnh cáo và răn đe thích đáng, chặt gãy móng vuốt của chúng.
– Đồng thời trừng phạt những kẻ muốn nhăm nhe cắn xé, gây hại tới lợi ích Đại Việt.
– Nhật Bản với Long Quốc không phải đang tranh chấp đảo Đài Loan sao? Bật đèn xanh cho Long Quốc đi.